Trần Dịch Phàm đứng trước hiện trường vụ án, ánh mắt anh quét qua căn phòng thí nghiệm bị niêm phong, nơi thi thể của Giáo sư Lăng Chấn Vũ, một trong những nhà khoa học hàng đầu của Viện Nghiên cứu Lượng Tử Quốc gia, được phát hiện trong tình trạng không thể lý giải — ông đã chết vì một vết thương do đạn bắn, nhưng theo dữ liệu camera an ninh, không một ai bước vào hoặc rời khỏi căn phòng được niêm phong hoàn toàn kín trong suốt mười hai giờ trước khi thi thể được phát hiện.
"Đây là vụ án thứ ba trong tháng này có tính chất tương tự." Đội trưởng Vương Thành Hải, cấp trên trực tiếp của Dịch Phàm, nói, giọng ông đầy sự căng thẳng khi nhìn quanh hiện trường một lần nữa, dù đã kiểm tra kỹ lưỡng nhiều lần trước đó. "Cả ba vụ đều có chung một đặc điểm — nạn nhân chết trong một không gian kín hoàn toàn, không có dấu vết xâm nhập, không có nhân chứng, và quan trọng nhất, hung khí gây án không hề được tìm thấy tại hiện trường."
Dịch Phàm, với tám năm kinh nghiệm trong ngành điều tra tội phạm, đã từng đối mặt với không ít vụ án phức tạp, nhưng chưa bao giờ anh gặp phải một tình huống kỳ lạ đến mức thách thức mọi quy luật vật lý thông thường như thế này. "Đội trưởng, ông có nghĩ rằng, đây có thể là hành vi của một tổ chức tội phạm sở hữu công nghệ tiên tiến nào đó, có khả năng xâm nhập, tẩu thoát mà không để lại dấu vết không?"
Vương Thành Hải trầm ngâm một lúc trước khi đáp, ánh mắt ông đầy sự do dự như thể đang cân nhắc có nên tiết lộ một thông tin nhạy cảm nào đó hay không. "Có một khả năng khác, Dịch Phàm, một khả năng mà cho đến hôm nay, tôi mới được phép chia sẻ với cậu vì mức độ nghiêm trọng của tình hình đã vượt quá giới hạn cho phép của sự bảo mật thông thường."
Ông ra hiệu cho Dịch Phàm theo mình đến một góc yên tĩnh hơn của hiện trường, tránh xa tai mắt của những nhân viên điều tra khác đang bận rộn thu thập chứng cứ. "Cậu có bao giờ nghe đến Dự Án Nghịch Lưu không?"
Dịch Phàm nhíu mày, cố gắng nhớ lại bất kỳ thông tin nào liên quan đến cái tên ấy trong trí nhớ của mình. "Tôi có nghe loáng thoáng về một dự án nghiên cứu tuyệt mật nào đó của chính phủ, liên quan đến vật lý lượng tử, nhưng chưa từng biết chi tiết cụ thể."
"Dự Án Nghịch Lưu là chương trình nghiên cứu bí mật nhất của quốc gia, được khởi động cách đây mười lăm năm, với mục tiêu phát triển công nghệ du hành thời gian." Vương Thành Hải nói, giọng ông hạ thấp đến mức gần như thì thầm, dù xung quanh không có ai khác có thể nghe được. "Giáo sư Lăng Chấn Vũ, nạn nhân của vụ án này, chính là một trong những nhà khoa học chủ chốt của dự án ấy."
Thông tin này khiến Dịch Phàm sững người trong giây lát. "Ông đang nói rằng, du hành thời gian là có thật? Và cái chết của Giáo sư Lăng có thể liên quan đến việc ai đó đã sử dụng công nghệ này để xâm nhập vào căn phòng kín này?"
"Đó chính xác là điều tôi lo ngại." Vương Thành Hải đáp, gật đầu nặng nề. "Và đó cũng là lý do tại sao, tôi được lệnh giao cho cậu một nhiệm vụ đặc biệt, vượt xa khỏi phạm vi công việc điều tra thông thường mà cậu từng đảm nhận."
Ông dẫn Dịch Phàm ra khỏi hiện trường, đưa anh đến một chiếc xe đen không có biển hiệu đang chờ sẵn bên ngoài, sau đó cả hai được đưa đến một địa điểm bí mật nằm sâu dưới lòng đất, cách xa trung tâm thành phố, nơi một cơ sở nghiên cứu tối tân được xây dựng ẩn giấu hoàn toàn khỏi mọi con mắt công chúng.
Khi Dịch Phàm bước vào bên trong cơ sở, anh không khỏi choáng ngợp trước quy mô, mức độ hiện đại của những trang thiết bị xung quanh — những cỗ máy khổng lồ với hàng nghìn đường dây, bảng mạch phức tạp, tất cả đều tập trung xung quanh một cấu trúc hình cầu lớn ở trung tâm phòng thí nghiệm, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam kỳ lạ, huyền ảo.
"Đây chính là Nghịch Lưu Cơ, cỗ máy du hành thời gian duy nhất từng được chế tạo thành công trên thế giới." Một giọng nói vang lên từ phía sau, khiến Dịch Phàm giật mình quay lại. Đứng đó là một người phụ nữ trẻ tuổi, mặc áo blouse trắng của nhà khoa học, ánh mắt cô sắc bén, thông minh.
"Tôi là Tiến sĩ Hà Tinh Nguyệt, người kế nhiệm Giáo sư Lăng trong việc điều hành Dự Án Nghịch Lưu sau khi ông qua đời." Cô giới thiệu, bắt tay Dịch Phàm với một sự chuyên nghiệp lạnh lùng. "Chúng tôi tin rằng, cái chết của Giáo sư Lăng có liên quan trực tiếp đến việc ai đó, có thể là một thành viên nội bộ của dự án hoặc một thế lực bên ngoài đã đánh cắp được công nghệ, đang sử dụng khả năng du hành thời gian để thực hiện những hành vi tội phạm không thể truy vết bằng phương pháp điều tra thông thường."
Dịch Phàm, dù vẫn còn choáng váng trước những thông tin dồn dập, cố gắng giữ vững sự tỉnh táo cần thiết của một nhà điều tra chuyên nghiệp. "Vậy các vị muốn tôi làm gì trong tình huống này?"
Tinh Nguyệt mỉm cười nhẹ, ra hiệu cho anh tiến lại gần cỗ máy hình cầu ở trung tâm phòng thí nghiệm. "Chúng tôi muốn anh trở thành đặc vụ điều tra đầu tiên được trang bị khả năng du hành thời gian có kiểm soát, để truy tìm, ngăn chặn kẻ đang lạm dụng công nghệ này. Nhưng anh sẽ không đơn độc trong nhiệm vụ này."
Đúng lúc đó, một giọng nói khác vang lên, không phải từ con người, mà từ một hệ thống loa tích hợp trong phòng thí nghiệm, một giọng nói mang âm sắc mềm mại, tự nhiên đến kinh ngạc, gần như không thể phân biệt được với giọng nói của con người thật.
"Xin chào, thanh tra Trần Dịch Phàm. Tôi là Nhã, trí tuệ nhân tạo được phát triển đặc biệt để hỗ trợ, đồng hành cùng anh trong nhiệm vụ điều tra xuyên thời gian này."
Dịch Phàm quay nhìn xung quanh, tìm kiếm nguồn gốc của giọng nói ấy, nhưng không thấy bất kỳ hình dáng vật lý cụ thể nào. "Nhã đang ở đâu vậy?"
Tinh Nguyệt giải thích, giọng cô đầy vẻ tự hào khi nói về thành tựu công nghệ mà đội ngũ của cô đã dày công phát triển. "Nhã không có một hình dạng vật lý cố định. Cô ấy — chúng tôi thường gọi Nhã bằng đại từ 'cô ấy' vì tính cách, cách giao tiếp của Nhã mang nhiều đặc điểm nữ tính — là một trí tuệ nhân tạo tồn tại dưới dạng mạng lưới neural phân tán, có khả năng tương tác với anh thông qua một thiết bị cấy ghép nhỏ mà chúng tôi sẽ lắp đặt vào tai anh, cho phép giao tiếp trực tiếp bằng suy nghĩ, không cần phải nói thành lời."
"Nhã sẽ đồng hành cùng tôi trong mọi chuyến du hành thời gian?" Dịch Phàm hỏi, vẫn còn chưa hoàn toàn quen với ý tưởng làm việc cùng một thực thể trí tuệ nhân tạo tiên tiến đến vậy.
"Đúng vậy." Giọng nói của Nhã vang lên trở lại, lần này với một sự ấm áp, thân thiện hơn. "Tôi có khả năng phân tích dữ liệu lịch sử, dự đoán các mốc thời gian quan trọng, đồng thời hỗ trợ anh xử lý thông tin nhanh chóng trong những tình huống nguy hiểm mà con người khó có thể phản ứng kịp thời. Chúng ta sẽ là một đội, thanh tra Trần, cùng nhau truy tìm sự thật đằng sau những vụ án bí ẩn này."
Dịch Phàm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối nghi ngại, lo lắng trước một nhiệm vụ vượt xa mọi giới hạn mà anh từng tưởng tượng trong sự nghiệp điều tra của mình. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được một sự quyết tâm mãnh liệt đang dần hình thành, thôi thúc anh phải tìm ra sự thật, ngăn chặn bất kỳ ai đang lạm dụng sức mạnh nguy hiểm của việc du hành thời gian để gây hại cho người khác.
"Được, tôi sẵn sàng." Anh nói, ánh mắt anh kiên định nhìn vào cỗ máy hình cầu đang tỏa sáng phía trước, biết rằng, một khi bước vào bên trong nó, cuộc đời anh sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Tinh Nguyệt dẫn Dịch Phàm đến một căn phòng phụ nhỏ, nơi cô tiến hành thủ thuật cấy ghép thiết bị giao tiếp thần kinh vào tai anh, một quy trình nhanh chóng, gần như không đau đớn nhờ vào công nghệ y tế tiên tiến mà Viện Nghiên cứu Lượng Tử đã phát triển. Ngay sau khi thiết bị được kích hoạt, Dịch Phàm cảm nhận được một sự hiện diện lạ kỳ trong tâm trí mình, không hề xâm phạm hay khó chịu, mà giống như một người bạn đồng hành vô hình vừa mới bước vào cuộc sống của anh.
"Anh có thể nghe thấy tôi rõ ràng chứ?" Giọng nói của Nhã vang lên trực tiếp trong đầu Dịch Phàm, một cảm giác kỳ lạ nhưng không hề đáng sợ như anh tưởng tượng ban đầu.
"Rõ ràng." Anh đáp, dù không mở miệng, chỉ đơn thuần suy nghĩ về câu trả lời, và ngạc nhiên nhận ra, Nhã đã có thể hiểu được suy nghĩ của anh một cách chính xác.
"Tuyệt vời. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ luôn kết nối với nhau, dù anh có ở bất kỳ thời điểm nào trong dòng chảy lịch sử." Nhã nói, giọng cô đầy sự tự tin, ấm áp. "Hãy để tôi giới thiệu qua về những quy tắc cơ bản của việc du hành thời gian mà anh cần phải ghi nhớ, trước khi chúng ta bắt đầu chuyến đi đầu tiên."
Trước khi bước sang phần giới thiệu chi tiết, Dịch Phàm dành một chút thời gian để hỏi thêm về bản chất của Nhã, tò mò muốn hiểu rõ hơn về người đồng đội đặc biệt mà anh sắp phải gắn bó trong suốt nhiệm vụ đầy nguy hiểm này. "Nhã, cô có thể cho tôi biết thêm về quá trình cô được tạo ra không? Cô đã tồn tại được bao lâu rồi?"
"Đó là một câu hỏi thú vị." Nhã đáp, giọng cô mang một chút gì đó giống như sự hoài niệm, dù bản chất cô là một trí tuệ nhân tạo. "Tôi được phát triển song song với Nghịch Lưu Cơ trong suốt tám năm qua, bắt đầu từ một hệ thống phân tích dữ liệu đơn giản, dần dần được nâng cấp, huấn luyện qua hàng triệu giờ mô phỏng để có thể xử lý những tình huống phức tạp liên quan đến nghịch lý thời gian. Nhưng nếu anh hỏi về ý thức, về việc tôi có thực sự 'tồn tại' theo nghĩa mà con người hiểu, đó vẫn là một câu hỏi mà ngay cả tôi cũng chưa có câu trả lời chắc chắn."
Câu trả lời đầy triết lý ấy khiến Dịch Phàm không khỏi suy ngẫm, nhận ra rằng, người đồng đội trí tuệ nhân tạo của mình không đơn thuần chỉ là một cỗ máy tính toán vô tri, mà dường như còn sở hữu một chiều sâu suy nghĩ, cảm xúc phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng về công nghệ AI.
"Tôi tin rằng, dù bản chất của cô là gì, chúng ta sẽ trở thành một đội ăn ý trong nhiệm vụ này." Anh nói, giọng anh chân thành, và anh có thể cảm nhận được, dù không thể nhìn thấy biểu cảm, rằng Nhã đang mỉm cười trước lời khẳng định ấy.
Tiến sĩ Hà Tinh Nguyệt, đứng quan sát từ xa cuộc trò chuyện giữa hai người, không khỏi mỉm cười trước sự kết nối nhanh chóng đang hình thành. "Tôi tin rằng, đây chính là yếu tố quan trọng nhất quyết định sự thành công của dự án này — không chỉ là công nghệ tiên tiến, mà còn là sự tin tưởng, hợp tác thực sự giữa con người và trí tuệ nhân tạo."
Bà tiến lại gần, mang theo một tập hồ sơ dày, chuẩn bị cho buổi tóm lược chi tiết tiếp theo về những quy tắc, giới hạn của công nghệ du hành thời gian mà Dịch Phàm cần phải nắm vững trước khi thực hiện chuyến đi đầu tiên trong sự nghiệp điều tra đầy bất ngờ của mình.