Ba ngày sau buổi thẩm định căng thẳng, Dạ Lam nhận được tin vui — cô đã chính thức được chấp thuận tham gia vào "dự án đặc biệt", đồng nghĩa với việc cô sẽ được cấp quyền truy cập vào khu vực tầng ba mươi lăm bí ẩn mà cô đã cố gắng tiếp cận suốt nhiều tuần qua.
"Đây là cơ hội chúng ta đã chờ đợi." Giám đốc Tưởng nói trong cuộc họp khẩn cấp được tổ chức ngay sau khi nhận được tin tức này. "Nhưng đồng thời, đây cũng là giai đoạn nguy hiểm nhất của toàn bộ nhiệm vụ. Một khi cô bước vào khu vực đó, khả năng bị phát hiện sẽ tăng lên đáng kể, vì đây chắc chắn là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất trong toàn bộ tổ chức."
Kế hoạch chi tiết được vạch ra tỉ mỉ — Dạ Lam sẽ tận dụng vị trí mới của mình để thu thập bằng chứng trực tiếp về hoạt động của Hắc Xà, đặc biệt là tìm kiếm thông tin về vị trí lưu trữ dữ liệu đánh cắp và bất kỳ manh mối nào về nơi ẩn náu của Hoàng Tuấn Kiệt, kẻ phản bội vẫn đang lẩn trốn kể từ đêm xảy ra sự cố.
Ngày đầu tiên được cấp quyền vào tầng ba mươi lăm, Dạ Lam bước qua cánh cửa an ninh với cảm giác hồi hộp xen lẫn cảnh giác cao độ. Không gian bên trong hoàn toàn khác biệt so với những gì cô tưởng tượng — một trung tâm dữ liệu quy mô lớn với hàng trăm máy chủ được xếp thành hàng dài, hệ thống làm mát công suất cao hoạt động không ngừng nghỉ, tạo nên một âm thanh vo ve đều đặn bao trùm khắp không gian.
"Đây sẽ là khu vực làm việc của cô." Một người phụ nữ tên Đổng Lệ, trưởng nhóm kỹ thuật của khu vực này, dẫn cô đến một trạm làm việc riêng biệt. "Nhiệm vụ của cô là hỗ trợ duy trì và tối ưu hóa hệ thống bảo mật cho toàn bộ cơ sở dữ liệu tại đây."
Trong suốt những ngày tiếp theo, Dạ Lam làm việc cần mẫn, xây dựng lòng tin với các đồng nghiệp mới trong khu vực đặc biệt này, đồng thời âm thầm quan sát, ghi nhớ từng chi tiết về cấu trúc hệ thống, quy trình vận hành, và đặc biệt là lịch trình ra vào của những nhân vật cấp cao trong tổ chức.
Một buổi chiều, khi đang thực hiện công việc bảo trì định kỳ, Dạ Lam tình cờ phát hiện một khu vực máy chủ riêng biệt, được đánh dấu bằng ký hiệu đặc biệt và bảo vệ bởi lớp mã hóa khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của hệ thống. Sự tò mò nghề nghiệp cùng bản năng đặc vụ mách bảo cô rằng, đây có thể chính là nơi lưu trữ dữ liệu quan trọng nhất mà tổ chức đang cố gắng bảo vệ.
Cô âm thầm ghi nhớ vị trí chính xác, cấu trúc bảo mật của khu vực máy chủ đặc biệt này, chuẩn bị báo cáo lại cho Chu Khải Văn ngay khi có cơ hội an toàn. Nhưng trước khi cô kịp rời khỏi khu vực, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
"Cô Trần, đang làm gì ở khu vực này vậy?"
Dạ Lam quay lại, thấy Vệ Kiến Minh đang đứng đó, ánh mắt ông ta sắc bén quan sát cô, dù giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản thông thường.
"Tôi đang thực hiện công việc bảo trì định kỳ theo lịch trình được giao." Cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể dù tim cô đang đập nhanh vì bất ngờ.
Vệ Kiến Minh gật đầu, nhưng ánh mắt ông ta vẫn dừng lại trên màn hình mà cô đang thao tác, nơi vẫn còn hiển thị một phần thông tin về khu vực máy chủ đặc biệt. "Khu vực này chứa dữ liệu cực kỳ nhạy cảm, chỉ những nhân viên được cấp quyền đặc biệt mới có thể truy cập trực tiếp vào đó. Cô cần thận trọng hơn trong phạm vi công việc của mình."
"Tôi hiểu, tôi xin lỗi vì đã vô tình tiếp cận khu vực nhạy cảm này." Dạ Lam đáp, cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi một cách khéo léo, cố gắng xoa dịu bất kỳ nghi ngờ nào có thể đang hình thành trong đầu ông ta.
Vệ Kiến Minh nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười khó đoán. "Không sao, đây chỉ là lời nhắc nhở thông thường thôi. Tiếp tục công việc của cô đi."
Ông ta rời đi, để lại Dạ Lam đứng đó với trái tim vẫn còn đập dồn dập vì lo lắng. Cô không chắc chắn liệu Vệ Kiến Minh có thực sự nghi ngờ điều gì hay không, nhưng sự cẩn trọng tăng cao trong cô mách bảo rằng, cô cần phải hành động thận trọng hơn nữa trong những ngày tới.
Tối hôm đó, khi trở về căn hộ an toàn, Dạ Lam báo cáo chi tiết phát hiện của mình cho Chu Khải Văn và Lý Phong qua kênh liên lạc bảo mật.
"Khu vực máy chủ đặc biệt đó rất có thể chính là nơi lưu trữ toàn bộ dữ liệu đánh cắp từ hệ thống Thiên Thuẫn, cùng với hồ sơ về các giao dịch buôn bán thông tin tình báo trong quá khứ." Cô báo cáo, giọng cô đầy vẻ nghiêm túc. "Nếu chúng ta có thể tiếp cận và sao chép được dữ liệu từ khu vực này, chúng ta sẽ có đủ bằng chứng để phá vỡ hoàn toàn mạng lưới của Hắc Xà."
"Nhưng rủi ro để tiếp cận khu vực đó là cực kỳ cao." Lý Phong nói, giọng anh đầy lo lắng. "Đặc biệt sau khi Vệ Kiến Minh đã trực tiếp cảnh báo cô về sự nhạy cảm của khu vực này. Bất kỳ hành động bất thường nào tiếp theo đều có thể khiến cô bị nghi ngờ nghiêm trọng."
Cả nhóm dành nhiều giờ đồng hồ tiếp theo để lên kế hoạch chi tiết cho bước đi tiếp theo, cân nhắc kỹ lưỡng giữa rủi ro và lợi ích của việc mạo hiểm tiếp cận sâu hơn vào khu vực máy chủ đặc biệt, nhận thức rõ ràng rằng, thời gian đang cạn dần khi tổ chức Hắc Xà có thể sẽ tăng tốc kế hoạch của họ bất cứ lúc nào, đặc biệt là sau khi Hoàng Tuấn Kiệt đã trốn thoát và có khả năng đã cảnh báo cho tổ chức về nguy cơ bị phát hiện.
Trong lúc thảo luận, Dạ Lam đề xuất một phương án táo bạo — thay vì cố gắng xâm nhập trực tiếp vào khu vực máy chủ đặc biệt, cô sẽ tìm cách thiết lập một kết nối theo dõi từ xa, sử dụng quyền truy cập hợp pháp của mình vào hệ thống bảo trì để cài đặt một thiết bị giám sát cực nhỏ mà không cần trực tiếp truy cập vào dữ liệu nhạy cảm.
"Đây là phương án an toàn hơn, giảm thiểu rủi ro bị phát hiện trực tiếp." Cô giải thích. "Thiết bị này sẽ cho phép chúng ta theo dõi lưu lượng dữ liệu ra vào khu vực máy chủ đặc biệt trong thời gian thực, mà không cần tôi phải trực tiếp truy cập vào nội dung dữ liệu nhạy cảm bên trong."
Chu Khải Văn nhanh chóng thiết kế một thiết bị phù hợp với yêu cầu này, một con chip giám sát cực nhỏ có thể được ngụy trang bên trong một linh kiện thay thế thông thường mà Dạ Lam có thể hợp pháp lắp đặt trong quá trình bảo trì hệ thống. "Thiết bị này sẽ truyền dữ liệu về trung tâm chỉ huy qua một kênh mã hóa riêng biệt, không để lại bất kỳ dấu vết nào có thể bị phát hiện bởi hệ thống an ninh của họ."
Hai ngày sau, trong lúc thực hiện công việc bảo trì định kỳ được giao, Dạ Lam khéo léo lắp đặt thiết bị giám sát vào một điểm kết nối mạng gần khu vực máy chủ đặc biệt, thực hiện thao tác này với sự chính xác và bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù biết rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch bị bại lộ.
"Thiết bị đã được kích hoạt thành công." Chu Khải Văn báo cáo qua thiết bị liên lạc ngay khi nhận được tín hiệu đầu tiên từ con chip giám sát. "Chúng ta bắt đầu nhận được dữ liệu về lưu lượng mạng của khu vực máy chủ đặc biệt rồi."
Trong những ngày tiếp theo, thiết bị giám sát bí mật này đã cung cấp cho đội của Dạ Lam một lượng thông tin quý giá về mô hình hoạt động của khu vực máy chủ đặc biệt — thời điểm lưu lượng dữ liệu tăng đột biến, các địa chỉ IP nước ngoài thường xuyên kết nối đến hệ thống, và đặc biệt là một mô hình định kỳ cho thấy các giao dịch chuyển giao dữ liệu lớn thường diễn ra vào cuối tuần, khi số lượng nhân viên làm việc tại văn phòng giảm thiểu đáng kể.
"Dựa trên mô hình này, tôi tin rằng đợt chuyển giao tiếp theo sẽ diễn ra vào cuối tuần này." Chu Khải Văn phân tích, trình bày biểu đồ dữ liệu chi tiết trong cuộc họp khẩn cấp được triệu tập ngay sau phát hiện quan trọng này. "Đây có thể là cơ hội cuối cùng để chúng ta thu thập đủ bằng chứng và có thể can thiệp trực tiếp trước khi dữ liệu bị chuyển giao hoàn toàn ra khỏi tầm kiểm soát của chúng ta."
Giám đốc Tưởng Vĩnh Khang, sau khi nghe báo cáo, triệu tập ngay một cuộc họp mở rộng với sự tham gia của lãnh đạo cấp cao trong cục để bàn bạc phương án hành động cuối cùng. "Chúng ta cần chuẩn bị sẵn sàng hai kịch bản song song." Ông nói, giọng ông đầy quyết đoán. "Một là tiếp tục để Dạ Lam thu thập bằng chứng từ bên trong cho đến phút cuối cùng có thể. Hai là chuẩn bị lực lượng đặc nhiệm sẵn sàng can thiệp ngay lập tức nếu tình huống vượt khỏi tầm kiểm soát hoặc nếu có dấu hiệu cho thấy dữ liệu sắp bị chuyển giao hoàn toàn ra khỏi phạm vi có thể truy vết."
Kế hoạch chi tiết được vạch ra trong suốt buổi họp kéo dài — một đội đặc nhiệm phản ứng nhanh sẽ được bố trí sẵn sàng gần khu vực tòa nhà Việt Sinh trong suốt cuối tuần, trong khi Dạ Lam tiếp tục nhiệm vụ thâm nhập, thu thập thêm bằng chứng và tìm cách xác định chính xác thời điểm, phương thức của cuộc chuyển giao dữ liệu quan trọng sắp tới.
"Tôi muốn nhấn mạnh một lần nữa với tất cả mọi người," Giám đốc Tưởng nói, ánh mắt ông quét qua cả đội, "an toàn của Dạ Lam là ưu tiên tuyệt đối. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy vỏ bọc của cô ấy bị đe dọa, chúng ta sẽ can thiệp ngay lập tức, bất kể điều đó có ảnh hưởng thế nào đến việc thu thập bằng chứng."
Dạ Lam gật đầu, cảm kích trước sự quan tâm chân thành của cả đội dành cho sự an toàn của mình, nhưng trong lòng cô cũng tràn đầy quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ đến cùng, không muốn để những nỗ lực và hy sinh trong suốt thời gian qua trở nên vô nghĩa chỉ vì thiếu một chút can đảm ở giai đoạn quyết định cuối cùng.
Những ngày cuối tuần đang đến gần mang theo một bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp toàn bộ đội ngũ, mỗi người đều nhận thức rõ ràng rằng, những gì sắp diễn ra sẽ quyết định thành bại của toàn bộ chiến dịch điều tra kéo dài nhiều tuần qua, một canh bạc lớn với mức cược không gì khác chính là an ninh của cả một quốc gia.
Trong lúc chờ đợi cuối tuần định mệnh, Dạ Lam tiếp tục công việc thường nhật tại khu vực tầng ba mươi lăm, cố gắng thể hiện sự chuyên nghiệp, tận tâm để không gây ra bất kỳ nghi ngờ nào, đồng thời âm thầm quan sát thêm những chi tiết nhỏ có thể hữu ích cho kế hoạch sắp tới. Cô nhận thấy, vào mỗi buổi chiều thứ Sáu, thường có một cuộc họp ngắn giữa Vệ Kiến Minh và một nhóm nhỏ nhân viên cấp cao, diễn ra trong một phòng họp kín mà cô chưa từng có cơ hội tiếp cận.
Một buổi chiều thứ Năm, khi đang thực hiện công việc bảo trì gần khu vực phòng họp kín ấy, Dạ Lam vô tình nghe được một đoạn hội thoại ngắn qua khe cửa hé mở, giọng Vệ Kiến Minh vang lên đầy nghiêm trọng: "Đảm bảo mọi thứ sẵn sàng cho tối thứ Bảy. Đây là chuyến hàng cuối cùng trước khi chúng ta tạm ngừng hoạt động một thời gian để đánh giá lại tình hình an ninh."
Thông tin "tạm ngừng hoạt động" ấy khiến tim Dạ Lam thắt lại — nếu tổ chức có ý định tạm dừng và có thể di chuyển hoặc xóa bỏ toàn bộ bằng chứng sau cuối tuần này, thì đây thực sự là cơ hội cuối cùng, không thể trì hoãn thêm được nữa, để đội của cô có thể can thiệp và thu thập đủ bằng chứng cần thiết.
Cô nhanh chóng rời khỏi khu vực đó trước khi bị phát hiện, tim vẫn còn đập nhanh vì thông tin quan trọng vừa nghe được, vội vã tìm một góc an toàn để báo cáo khẩn cấp cho đội của mình về phát hiện mới này, biết rằng thời gian giờ đây đang trở thành yếu tố quyết định sống còn cho toàn bộ chiến dịch.