Hai ngày sau, đúng như dự đoán, Dạ Lam nhận được thông báo chính thức từ bộ phận nhân sự của Việt Sinh, yêu cầu cô có mặt tại một địa điểm bí mật ngoài trụ sở công ty để tiến hành "quy trình thẩm định đặc biệt" cho dự án nghiên cứu mà Vệ Kiến Minh đã đề cập trước đó. Địa chỉ được cung cấp là một biệt thự sang trọng nằm cách xa trung tâm thành phố, giữa một khu vực đồi núi hẻo lánh.
Trước khi lên đường, Dạ Lam cùng đội ngũ hỗ trợ đã dành trọn một ngày để chuẩn bị kỹ lưỡng — rà soát lại từng chi tiết trong vỏ bọc giả mạo, luyện tập cách phản ứng trước các tình huống thẩm vấn khác nhau, và cài đặt một thiết bị theo dõi định vị cực nhỏ, gần như không thể phát hiện, được giấu kín trong đường viền áo khoác của cô.
"Nếu tình huống trở nên quá nguy hiểm, hãy sử dụng tín hiệu khẩn cấp đã thống nhất." Lý Phong dặn dò lần cuối trước khi cô lên đường, ánh mắt anh đầy sự lo lắng chân thành dành cho đồng đội. "Chúng tôi sẽ túc trực gần khu vực đó, sẵn sàng can thiệp ngay lập tức nếu cần."
Biệt thự nơi diễn ra buổi thẩm định được canh gác nghiêm ngặt, với hệ thống an ninh hiện đại và đội ngũ bảo vệ vũ trang tuần tra thường xuyên xung quanh khuôn viên rộng lớn. Khi Dạ Lam đến nơi, cô được dẫn vào một căn phòng kín, nơi một nhóm ba người, bao gồm cả Vệ Kiến Minh, đã chờ sẵn.
"Chào mừng cô, Trần Nhã Kỳ." Vệ Kiến Minh nói, giọng ông ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lịch sự nhưng ẩn chứa một sự sắc bén dò xét không thể che giấu. "Quy trình hôm nay sẽ bao gồm một số bài kiểm tra tâm lý, kỹ thuật, và cả một cuộc phỏng vấn chuyên sâu. Mong cô hợp tác đầy đủ."
Suốt ba giờ đồng hồ tiếp theo, Dạ Lam trải qua một loạt các bài kiểm tra căng thẳng — từ những bài toán logic phức tạp đòi hỏi khả năng phân tích nhanh nhạy, đến các câu hỏi phỏng vấn được thiết kế tinh vi nhằm khai thác những mâu thuẫn tiềm ẩn trong câu chuyện lý lịch giả mạo của cô. Cô vận dụng toàn bộ kỹ năng và bản lĩnh được huấn luyện suốt nhiều năm để giữ vững sự bình tĩnh, trả lời mọi câu hỏi một cách nhất quán, tự nhiên nhất có thể.
Đến phần cuối cùng của buổi thẩm định, một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước vào, mang theo một thiết bị y tế phức tạp. "Đây là bài kiểm tra sinh trắc học và phát hiện nói dối tiên tiến, sử dụng công nghệ theo dõi phản ứng thần kinh." Ông ta giải thích ngắn gọn, bắt đầu gắn các cảm biến nhỏ lên thái dương và cổ tay Dạ Lam.
Tim Dạ Lam đập nhanh hơn khi nhận ra, đây chính là thử thách nguy hiểm nhất mà cô phải đối mặt — công nghệ phát hiện nói dối tiên tiến này có thể vượt qua khả năng kiểm soát phản ứng sinh lý thông thường mà cô đã được huấn luyện, đặt toàn bộ vỏ bọc của cô vào tình thế cực kỳ mong manh.
Cô nhớ lại những kỹ thuật kiểm soát hơi thở, nhịp tim mà cô đã học được trong quá trình huấn luyện đặc biệt, cố gắng áp dụng chúng một cách tự nhiên nhất, đồng thời tập trung tâm trí vào việc coi câu chuyện giả mạo như một phần thật sự của bản thân mình, một kỹ thuật tâm lý phức tạp được gọi là "hóa thân hoàn toàn" mà chỉ những đặc vụ cấp cao nhất mới có thể thực hiện thành thạo.
"Cô tên thật là gì?" Người thẩm vấn hỏi, giọng ông ta đều đều, không mang theo cảm xúc.
"Trần Nhã Kỳ." Cô đáp, giữ nhịp tim ổn định nhờ kỹ thuật hô hấp đã luyện tập.
"Cô có đang làm việc cho bất kỳ cơ quan chính phủ hay tổ chức tình báo nào không?"
"Không." Cô đáp, ánh mắt cô không hề dao động.
Hàng loạt câu hỏi tiếp tục được đặt ra, mỗi câu hỏi đều được thiết kế để kiểm tra tính nhất quán trong câu chuyện của cô, xen kẽ với những câu hỏi trung lập để tạo đường cơ sở so sánh phản ứng sinh lý. Dạ Lam duy trì sự tập trung cao độ suốt toàn bộ quá trình, vận dụng mọi kỹ năng tâm lý học được để vượt qua từng câu hỏi một cách thuyết phục nhất.
Sau khi hoàn tất bài kiểm tra, người đàn ông áo blouse trắng tháo các cảm biến, mang kết quả đến trình bày với Vệ Kiến Minh trong một góc phòng riêng biệt, giọng nói của họ quá nhỏ để Dạ Lam có thể nghe được nội dung trao đổi, khiến cô càng thêm căng thẳng chờ đợi kết quả cuối cùng.
Vệ Kiến Minh quay lại, ánh mắt ông ta nhìn Dạ Lam một lúc lâu, khó đoán được suy nghĩ đằng sau vẻ điềm tĩnh ấy. "Kết quả kiểm tra của cô khá tốt, dù có một vài điểm dao động nhỏ mà chúng tôi cần xem xét thêm." Ông ta nói, giọng vẫn giữ vẻ lịch sự nhưng Dạ Lam không thể chắc chắn liệu đây là dấu hiệu của sự tin tưởng hay chỉ là một chiến thuật để cô mất cảnh giác.
"Tôi hy vọng mình đã thể hiện đủ tốt để xứng đáng với sự tin tưởng của công ty." Cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên, khiêm tốn.
"Chúng tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng và thông báo kết quả cuối cùng trong vài ngày tới." Vệ Kiến Minh nói, kết thúc buổi thẩm định. "Cảm ơn cô đã dành thời gian hôm nay."
Khi Dạ Lam rời khỏi biệt thự, bước lên chiếc xe được sắp xếp đưa cô trở về, cô cảm thấy toàn thân kiệt sức vì căng thẳng tột độ đã trải qua suốt mấy giờ đồng hồ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một niềm tự hào nhỏ nhoi vì đã vượt qua được thử thách khắc nghiệt nhất trong sự nghiệp tình báo của mình cho đến thời điểm này. Dù chưa biết chắc chắn kết quả cuối cùng sẽ ra sao, nhưng cô tin rằng, mình đã làm hết sức để bảo vệ vỏ bọc và tiếp tục theo đuổi nhiệm vụ quan trọng phía trước.
Trên đường trở về, Dạ Lam tranh thủ nhắn tin báo cáo ngắn gọn cho Lý Phong qua kênh liên lạc bảo mật, thông báo rằng buổi thẩm định đã kết thúc an toàn, dù kết quả cuối cùng vẫn chưa được xác nhận. Khi về đến căn hộ an toàn, cô lập tức được đội ngũ y tế của cục kiểm tra sức khỏe tổng quát, đảm bảo không có bất kỳ tổn hại nào từ các thiết bị kiểm tra sinh trắc học mà cô vừa trải qua.
"Các chỉ số sinh lý của cô đều ổn định." Bác sĩ của cục thông báo sau khi hoàn tất kiểm tra. "Không có dấu hiệu bất thường nào, cô có thể yên tâm nghỉ ngơi."
Buổi tối hôm đó, cả đội tổ chức một cuộc họp ngắn để đánh giá tình hình. "Cô đã thể hiện xuất sắc trong buổi thẩm định vừa qua." Giám đốc Tưởng nói, giọng ông đầy sự khích lệ. "Nhưng chúng ta không được chủ quan. Nếu họ chấp thuận cho cô tham gia dự án đặc biệt, đó có thể là dấu hiệu cho thấy vỏ bọc của cô đã vượt qua được thử thách, nhưng cũng có thể là một chiến thuật để tiếp tục theo dõi, thử thách cô ở mức độ sâu hơn."
Chu Khải Văn chia sẻ thêm một phát hiện quan trọng từ việc phân tích dữ liệu mạng của công ty Việt Sinh trong những ngày qua. "Tôi nhận thấy có sự gia tăng đáng kể trong lưu lượng truy cập vào một số máy chủ đặc biệt gần đây, có thể là dấu hiệu cho thấy tổ chức đang chuẩn bị cho một đợt chuyển giao dữ liệu lớn khác, có lẽ liên quan đến những gì còn sót lại sau vụ chuyển giao mà chúng ta đã quan sát được trước đó."
Thông tin này càng làm tăng thêm tính cấp bách của nhiệm vụ, thúc đẩy cả đội quyết tâm đẩy nhanh tiến độ điều tra trước khi tổ chức Hắc Xà có thể hoàn tất kế hoạch của họ và biến mất không dấu vết, mang theo toàn bộ dữ liệu đánh cắp cùng những bí mật quan trọng khác mà họ đang nắm giữ.
Trong lúc chờ đợi kết quả cuối cùng của buổi thẩm định, Dạ Lam vẫn phải tiếp tục thực hiện công việc thường nhật tại công ty, cố gắng không để lộ bất kỳ dấu hiệu căng thẳng hay lo lắng nào có thể gây chú ý. Cô nhận thấy, kể từ sau buổi thẩm định, cách đối xử của một số đồng nghiệp đối với cô có phần thay đổi nhẹ — họ có vẻ tôn trọng hơn nhưng cũng giữ khoảng cách hơn, có lẽ vì tin đồn về việc cô sắp được đề bạt vào một vị trí đặc biệt đã lan truyền trong nội bộ công ty.
"Nghe nói cô sắp được chuyển lên làm việc cùng nhóm dự án đặc biệt à?" Phùng Đạt hỏi trong một lần tình cờ gặp nhau tại khu vực pha cà phê, giọng anh có chút ghen tị lẫn tò mò.
"Tôi cũng chưa chắc chắn, vẫn đang chờ kết quả cuối cùng thôi." Dạ Lam đáp, cố gắng giữ giọng khiêm tốn để không gây thêm sự chú ý không cần thiết.
"Nếu cô thực sự được chọn, hãy cẩn thận." Phùng Đạt nói, giọng anh hạ thấp đầy bí ẩn. "Tôi nghe nói, những người được chuyển lên khu vực đặc biệt đó thường rất ít khi quay trở lại làm việc ở các bộ phận thông thường nữa, như thể một khi đã vào đó, họ hoàn toàn biến mất khỏi phần còn lại của công ty."
Lời cảnh báo mơ hồ nhưng đầy ẩn ý ấy khiến Dạ Lam càng thêm cảnh giác, nhận thức rõ ràng hơn về mức độ khép kín, bí ẩn của khu vực mà cô sắp sửa được tiếp cận, đồng thời cũng dấy lên trong cô một nỗi lo lắng mới về những gì thực sự đang chờ đợi phía sau cánh cửa an ninh của tầng ba mươi lăm.
Ba ngày sau buổi thẩm định, đúng như dự đoán, Dạ Lam nhận được thông báo chính thức từ bộ phận nhân sự, xác nhận cô đã được chấp thuận tham gia vào dự án đặc biệt, kèm theo yêu cầu ký thêm một loạt các cam kết bảo mật nghiêm ngặt trước khi chính thức được cấp quyền truy cập vào khu vực tầng ba mươi lăm.
Bản cam kết bảo mật dài hơn mười trang, với những điều khoản khắt khe chưa từng thấy trong bất kỳ hợp đồng lao động thông thường nào — nghiêm cấm tuyệt đối việc tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến dự án, kể cả với người thân trong gia đình; yêu cầu chấp nhận kiểm tra định kỳ về lòng trung thành thông qua các bài kiểm tra sinh trắc học tương tự như những gì cô đã trải qua; và đặc biệt, một điều khoản yêu cầu nhân viên phải thông báo ngay lập tức nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có sự điều tra hoặc theo dõi từ bên ngoài nhắm vào công ty.
Điều khoản cuối cùng này khiến Dạ Lam đặc biệt lo lắng — nếu cô buộc phải báo cáo bất kỳ dấu hiệu điều tra nào, điều đó có nghĩa là cô sẽ phải liên tục đưa ra những lựa chọn khó khăn giữa việc duy trì vỏ bọc và việc bảo vệ chính đội ngũ của mình khỏi bị phát hiện.
Cô báo cáo chi tiết nội dung bản cam kết cho đội của mình, và cả nhóm dành nhiều giờ đồng hồ để phân tích từng điều khoản, tìm ra những kẽ hở tiềm năng hoặc những cách diễn giải có thể giúp Dạ Lam tuân thủ về mặt hình thức mà không thực sự gây hại cho nhiệm vụ.
"Điều khoản về việc báo cáo dấu hiệu điều tra có thể được diễn giải theo hướng có lợi cho chúng ta." Lý Phong phân tích sau khi đọc kỹ bản cam kết. "Nếu cô chỉ báo cáo những gì họ đã biết hoặc có thể tự phát hiện, mà không chủ động cung cấp thêm thông tin về hoạt động của chúng ta, về mặt kỹ thuật, cô vẫn có thể coi là đã tuân thủ cam kết mà không thực sự gây hại."
Chiến lược này, dù đầy rủi ro, được cả đội thống nhất áp dụng làm nguyên tắc chỉ đạo cho hành động của Dạ Lam trong giai đoạn tiếp theo của nhiệm vụ, khi cô chính thức bước vào khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của toàn bộ tổ chức Hắc Xà.