Một tuần sau, khi Dạ Lam đang chuẩn bị thực hiện kế hoạch tiếp cận khu vực máy chủ đặc biệt vào ban đêm, mọi thứ đột ngột thay đổi theo chiều hướng nguy hiểm không lường trước. Vào giữa buổi làm việc, Đổng Lệ, trưởng nhóm kỹ thuật, bất ngờ triệu tập cô vào một cuộc họp khẩn với vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.
"Cô Trần, chúng tôi cần cô đi cùng chúng tôi ngay bây giờ." Đổng Lệ nói, giọng cô ta lạnh lùng, khác hẳn thái độ thân thiện thường ngày, hai nhân viên bảo vệ vũ trang đứng chờ sẵn ở cửa.
Tim Dạ Lam thắt lại, nhận thức rõ ràng rằng, tình huống đã chuyển biến xấu. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng mọi giác quan trong cô đều đang báo động dữ dội. "Có chuyện gì vậy? Tôi đang trong giờ làm việc."
"Ông Vệ muốn gặp cô ngay lập tức, về một vấn đề khẩn cấp." Đổng Lệ đáp, không giải thích thêm, ánh mắt cô ta tránh né không nhìn thẳng vào Dạ Lam.
Dạ Lam được dẫn đến một căn phòng khác, không phải văn phòng riêng thông thường của Vệ Kiến Minh, mà là một phòng thẩm vấn kín, với ánh sáng lạnh lẽo và không có cửa sổ. Vệ Kiến Minh đã ngồi chờ sẵn, gương mặt ông ta giờ đây không còn giữ vẻ điềm tĩnh, lịch sự như trước, mà toát lên một sự lạnh lùng, đe dọa rõ rệt.
"Cô Trần Nhã Kỳ, hay tôi nên gọi cô bằng tên thật — Tô Dạ Lam, đặc vụ của Cục Tình Báo Quốc Gia?" Ông ta nói, giọng ông ta sắc bén như dao cắt.
Dạ Lam cảm thấy toàn thân lạnh toát, nhưng cô vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù biết rằng, vỏ bọc của mình đã hoàn toàn bị phá vỡ. "Tôi không hiểu ông đang nói gì."
Vệ Kiến Minh bật cười khẽ, một tiếng cười lạnh lẽo không chút hài hước. "Đừng phí thời gian giả vờ nữa, Dạ Lam. Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng — từ những phản ứng bất thường nhỏ trong bài kiểm tra sinh trắc học, đến việc phát hiện dấu vết truy cập trái phép của cô vào phòng điều khiển kỹ thuật đêm hôm đó. Và quan trọng nhất, người đồng nghiệp cũ của cô, Hoàng Tuấn Kiệt, đã xác nhận danh tính thật của cô sau khi xem qua hình ảnh camera an ninh."
Thông tin ấy khiến tim Dạ Lam chùng xuống — vậy là Hoàng Tuấn Kiệt đã thực sự phản bội hoàn toàn, không chỉ cung cấp thông tin tình báo, mà còn trực tiếp chỉ điểm danh tính của cô cho tổ chức Hắc Xà.
"Ông muốn gì?" Cô hỏi thẳng, nhận ra việc tiếp tục phủ nhận không còn ý nghĩa gì nữa trong tình huống này.
"Đơn giản thôi." Vệ Kiến Minh đáp, ánh mắt ông ta sắc lạnh. "Tôi muốn biết, cục của cô đã biết được bao nhiêu thông tin về hoạt động của chúng tôi, và ai khác đang tham gia vào chiến dịch điều tra này cùng cô."
Dạ Lam nghiến chặt hàm, kiên quyết không tiết lộ bất kỳ thông tin nào có thể gây nguy hiểm cho Lý Phong hay toàn bộ nhiệm vụ. "Tôi sẽ không nói gì cả."
"Cô nghĩ mình có thể im lặng mãi sao?" Vệ Kiến Minh nói, giọng ông ta trở nên đe dọa hơn. Ông ta ra hiệu cho hai vệ sĩ đứng gần đó, họ tiến đến gần Dạ Lam với vẻ mặt lạnh lùng, đe dọa.
Đúng vào khoảnh khắc căng thẳng ấy, Dạ Lam nhớ lại thiết bị tín hiệu khẩn cấp được giấu trong đường viền áo khoác. Với một động tác nhanh, kín đáo, cô kích hoạt tín hiệu báo động, gửi đi vị trí chính xác và tình trạng nguy hiểm của mình đến đội hỗ trợ đang chờ đợi bên ngoài.
"Các người sẽ không thể giữ tôi ở đây mãi được." Cô nói, cố gắng câu giờ trong khi chờ đợi tín hiệu cứu viện được xử lý. "Đồng đội của tôi biết rõ tôi đang ở đâu, họ sẽ sớm phát hiện ra nếu tôi không báo cáo đúng lịch trình."
Vệ Kiến Minh nhíu mày, có vẻ như ông ta cũng nhận thức được rủi ro về thời gian. "Vậy thì chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí." Ông ta nói, ra hiệu cho vệ sĩ áp giải Dạ Lam. "Đưa cô ta xuống khu vực giam giữ tạm thời, chúng ta sẽ tiếp tục thẩm vấn sau khi tôi giải quyết xong một số việc khẩn cấp khác."
Dạ Lam bị áp giải qua một hành lang bí mật dẫn xuống tầng hầm sâu nhất của tòa nhà, nơi một loạt phòng giam nhỏ được bố trí, rõ ràng được xây dựng riêng cho mục đích giam giữ những kẻ bị nghi ngờ hoặc phản bội tổ chức. Cánh cửa kim loại nặng nề đóng sầm lại sau lưng cô, để lại cô một mình trong căn phòng tối tăm, chật hẹp.
Cô nhanh chóng đánh giá tình huống — không có camera giám sát rõ ràng trong phòng giam, cánh cửa được khóa bằng cơ chế cơ khí truyền thống thay vì hệ thống điện tử phức tạp, có lẽ vì khu vực này được thiết kế để hoạt động ngay cả khi mất điện.
Dạ Lam kiểm tra người mình, may mắn thay, những vệ sĩ áp giải cô, dù đã tịch thu điện thoại và các thiết bị công nghệ rõ ràng, nhưng không phát hiện ra chiếc kẹp tóc đặc biệt được ngụy trang tinh vi mà cô luôn mang theo — một công cụ mở khóa khẩn cấp được thiết kế đặc biệt cho các đặc vụ cấp cao.
Cô bắt đầu làm việc trên ổ khóa cánh cửa, tay cô di chuyển nhanh nhẹn, chính xác dù trong bóng tối gần như hoàn toàn, tâm trí tập trung cao độ vào nhiệm vụ tự giải thoát trước khi Vệ Kiến Minh quay lại tiếp tục thẩm vấn, đồng thời hy vọng rằng tín hiệu khẩn cấp cô đã gửi đi kịp thời sẽ giúp Lý Phong và đội hỗ trợ nhanh chóng tìm ra vị trí và triển khai phương án giải cứu trước khi quá muộn.
Trong lúc thao tác trên ổ khóa, tâm trí Dạ Lam không ngừng ôn lại những kỹ thuật thoát hiểm mà cô đã học được trong quá trình huấn luyện — cách nhận biết điểm yếu trong cơ chế khóa cơ học, cách tính toán thời gian cần thiết cho từng bước, và quan trọng nhất, cách duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối ngay cả trong tình huống nguy cấp nhất.
Cô nhớ lại lời dạy của người huấn luyện viên kỳ cựu tại học viện tình báo: "Trong tình huống nguy hiểm, nỗi sợ hãi là kẻ thù lớn nhất của con. Nó làm chậm phản xạ, khiến con mắc sai lầm không đáng có. Hãy học cách biến nỗi sợ hãi thành sự tập trung, biến áp lực thành động lực." Những lời dạy ấy giờ đây trở thành kim chỉ nam giúp cô giữ vững tinh thần trong khoảnh khắc sinh tử này.
Sau gần hai mươi phút nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng "tách" nhẹ đầy nhẹ nhõm khi cơ chế khóa được mở ra thành công. Cô cẩn thận đẩy cánh cửa hé mở một khe nhỏ, lắng nghe động tĩnh bên ngoài trước khi quyết định bước ra ngoài.
Không gian hành lang bên ngoài phòng giam tối tăm, chỉ được chiếu sáng lờ mờ bởi vài ngọn đèn khẩn cấp gắn trên tường, tạo nên một khung cảnh u ám, đầy đe dọa. Dạ Lam bước ra khỏi phòng giam, cẩn thận khép cửa lại phía sau để không gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể thu hút sự chú ý không mong muốn.
Cô ghi nhớ lại sơ đồ tòa nhà mà cô đã nghiên cứu trước khi bắt đầu nhiệm vụ, cố gắng định hướng bản thân trong khu vực bí mật chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu kiến trúc chính thức nào mà đội của cô có được. Dựa trên hướng di chuyển và cấu trúc hành lang, cô suy đoán rằng, khu vực này có thể nằm ngay bên dưới tầng ba mươi lăm, được xây dựng như một phần mở rộng bí mật của toàn bộ hệ thống cơ sở hạ tầng ngầm mà tổ chức Hắc Xà đã âm thầm xây dựng trong nhiều năm qua.
Trong lúc di chuyển thận trọng dọc theo hành lang, Dạ Lam cố gắng ôn lại toàn bộ diễn biến vừa xảy ra để tìm ra manh mối về việc vỏ bọc của cô đã bị phát hiện như thế nào. Lời nói của Vệ Kiến Minh về những "phản ứng bất thường nhỏ" trong bài kiểm tra sinh trắc học khiến cô tự hỏi, liệu có phải kỹ thuật kiểm soát tâm lý của cô chưa đủ hoàn hảo, hay có một yếu tố nào khác mà cô chưa lường trước được.
Nhưng điều khiến cô đau lòng hơn cả chính là sự phản bội của Hoàng Tuấn Kiệt — một người từng là đồng nghiệp, một quan chức cấp cao mà cô đã từng ngưỡng mộ vì những đóng góp lâu năm cho ngành tình báo, giờ đây lại trở thành công cụ trực tiếp khiến cô rơi vào tình thế nguy hiểm này. Cô gạt bỏ những cảm xúc phức tạp ấy sang một bên, tập trung toàn bộ tâm trí vào nhiệm vụ sống còn trước mắt — tìm đường thoát khỏi khu vực nguy hiểm này an toàn.
Đi được một đoạn, cô phát hiện một cánh cửa nhỏ dẫn vào một căn phòng chứa đầy thiết bị điện tử, có vẻ như là một trạm kiểm soát phụ cho toàn bộ khu vực giam giữ bí mật này. Cô cẩn thận lẻn vào, hy vọng có thể tìm được bất kỳ thông tin hữu ích nào hoặc thậm chí một lối thoát khác an toàn hơn.
Trong căn phòng, cô phát hiện một bảng điều khiển hiển thị sơ đồ toàn bộ khu vực tầng hầm bí mật, cho thấy một mạng lưới phòng ốc phức tạp hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng, bao gồm cả một lối đi dẫn thẳng lên khu vực máy chủ đặc biệt ở tầng ba mươi lăm mà cô đã cố gắng tiếp cận trong suốt nhiều tuần qua.
Đúng lúc cô đang ghi nhớ nhanh sơ đồ này, tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng la hét báo động vang lên từ phía xa — có vẻ như sự vắng mặt của cô trong phòng giam cuối cùng cũng đã bị phát hiện. Tim Dạ Lam đập nhanh hơn, cô nhanh chóng rời khỏi trạm kiểm soát, tiếp tục di chuyển theo hướng lối thoát hiểm phía đông mà cô và Lý Phong đã thống nhất trước đó, biết rằng mình không còn nhiều thời gian trước khi toàn bộ lực lượng an ninh của tòa nhà được huy động để truy lùng cô.
Cô luồn lách qua một loạt hành lang hẹp, dựa vào trí nhớ và bản năng định hướng được rèn luyện qua nhiều năm huấn luyện để tránh né những khu vực có khả năng gặp phải lực lượng an ninh đang truy lùng. Tiếng bước chân và ánh đèn pin quét qua các hành lang ngày càng gần hơn, buộc cô phải liên tục thay đổi lộ trình, đôi khi phải nép mình vào những góc khuất tối tăm để tránh bị phát hiện trong gang tấc.
Tại một ngã rẽ, cô suýt chạm trán trực diện với hai nhân viên bảo vệ đang tuần tra, chỉ kịp lao người vào một căn phòng kho chứa đồ gần đó, nín thở chờ đợi cho đến khi bước chân của họ dần xa đi. Trong bóng tối chật hẹp của căn phòng kho, tim cô đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra dù không khí xung quanh khá mát mẻ, một phản ứng sinh lý tự nhiên trước tình huống nguy hiểm cận kề.
Cô tranh thủ khoảnh khắc ẩn náu ngắn ngủi này để gửi một tin nhắn khẩn cấp cập nhật vị trí mới nhất của mình cho Lý Phong, biết rằng mỗi giây trôi qua đều quý giá trong cuộc đua sinh tử này. "Đang ở khu vực kho gần lối thoát phía đông, bị truy lùng gắt gao, cần hỗ trợ gấp." Cô nhắn, ngón tay run nhẹ vì căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự chính xác cần thiết.
"Tôi đang trên đường, còn khoảng ba phút nữa sẽ đến vị trí." Lý Phong đáp lại ngay lập tức, giọng anh đầy khẩn trương qua tin nhắn thoại ngắn.
Ba phút ấy dường như kéo dài vô tận đối với Dạ Lam, khi cô tiếp tục nghe thấy tiếng động của cuộc truy lùng đang diễn ra ngày càng gần hơn xung quanh vị trí ẩn náu của mình, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều chứa đựng nguy cơ bị phát hiện, đẩy toàn bộ nhiệm vụ và cả tính mạng của cô vào tình thế cực kỳ nguy hiểm.