"Chúng ta không thể để cuộc chuyển giao này diễn ra trót lọt." Lý Phong nói qua thiết bị liên lạc, giọng anh đầy quyết đoán khi đã tiếp cận được vị trí gần tòa nhà Việt Sinh, ẩn mình trong một chiếc xe tải giao hàng ngụy trang đậu cách đó không xa. "Nhưng chúng ta cũng không có đủ lực lượng để tấn công trực diện vào khu vực an ninh cao như vậy mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng."
"Tôi có một ý tưởng." Dạ Lam đáp, đầu óc cô hoạt động nhanh chóng khi phân tích tình huống. "Hệ thống thang máy riêng dẫn lên tầng ba mươi lăm chắc chắn phải kết nối với hệ thống điện và an ninh trung tâm của tòa nhà ở đâu đó. Nếu tôi có thể tiếp cận phòng điều khiển kỹ thuật ở tầng hầm, có lẽ tôi có thể tìm cách theo dõi hoạt động trên tầng ba mươi lăm mà không cần trực tiếp xâm nhập vào khu vực an ninh cao."
"Rủi ro vẫn rất lớn." Chu Khải Văn xen vào qua thiết bị, giọng anh đầy lo lắng. "Nếu bị phát hiện, cô sẽ không có đường lui."
"Tôi hiểu rủi ro, nhưng đây có thể là cơ hội duy nhất để chúng ta thu thập bằng chứng trực tiếp về hoạt động phi pháp của họ." Dạ Lam đáp, giọng cô kiên định. "Tôi sẽ hành động cẩn thận, và nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, tôi sẽ rút lui ngay lập tức."
Sau một hồi cân nhắc, Lý Phong miễn cưỡng đồng ý với kế hoạch, dù vẫn giữ liên lạc chặt chẽ, sẵn sàng can thiệp nếu tình huống vượt khỏi tầm kiểm soát. Dạ Lam di chuyển thận trọng qua khu vực đỗ xe tối om, sử dụng những kỹ năng thâm nhập được huấn luyện bài bản để tránh các camera an ninh, cuối cùng tìm được lối vào phòng điều khiển kỹ thuật nằm sâu trong tầng hầm hai.
Cánh cửa phòng điều khiển được khóa bằng hệ thống bảo mật điện tử, nhưng với thiết bị giải mã chuyên dụng được cục trang bị, được ngụy trang tinh vi trong một chiếc bút thông thường, Dạ Lam nhanh chóng vượt qua lớp bảo vệ này chỉ trong vài phút, thể hiện rõ kỹ năng kỹ thuật xuất sắc mà cô đã dày công rèn luyện suốt nhiều năm.
Bên trong phòng điều khiển, hàng chục màn hình giám sát và bảng điều khiển phức tạp trải dài khắp căn phòng nhỏ hẹp. Dạ Lam nhanh chóng tìm đến trạm làm việc chính, kết nối một thiết bị nhỏ vào cổng mạng để bắt đầu quá trình xâm nhập vào hệ thống camera an ninh nội bộ, hy vọng có thể tiếp cận được hình ảnh từ khu vực tầng ba mươi lăm.
"Tôi đã kết nối được vào hệ thống camera trung tâm." Cô báo cáo, ngón tay cô thoăn thoắt gõ trên bàn phím nhỏ gắn liền với thiết bị. "Nhưng khu vực tầng ba mươi lăm dường như được cách ly hoàn toàn khỏi hệ thống camera chung, có lẽ họ sử dụng một hệ thống giám sát riêng biệt hoàn toàn độc lập."
"Vậy có nghĩa là chúng ta không có cách nào theo dõi trực tiếp những gì đang diễn ra trên đó." Chu Khải Văn nói, giọng anh có phần thất vọng.
Đúng lúc đó, một dòng dữ liệu bất ngờ xuất hiện trên màn hình mà Dạ Lam đang thao tác — một luồng thông tin mã hóa đang được truyền tải với tốc độ cực cao qua một kết nối mạng đặc biệt, khác biệt hoàn toàn so với lưu lượng mạng thông thường của công ty.
"Tôi tìm thấy điều gì đó." Dạ Lam nói, giọng cô căng thẳng khi phân tích luồng dữ liệu bất thường ấy. "Có vẻ như đây chính là quá trình truyền tải dữ liệu đánh cắp, đang diễn ra ngay lúc này qua một kênh riêng biệt. Nếu tôi có thể chặn được luồng dữ liệu này..."
"Đừng làm vậy." Chu Khải Văn cảnh báo gấp gáp. "Nếu cô can thiệp trực tiếp vào luồng dữ liệu, họ sẽ phát hiện ngay lập tức có sự xâm nhập từ bên trong hệ thống, và cô sẽ bị lộ vỏ bọc ngay tức khắc, thậm chí gặp nguy hiểm tính mạng."
Dạ Lam nghiến răng, nhận ra sự đúng đắn trong lời cảnh báo ấy, nhưng đồng thời cũng cảm thấy bất lực khi chứng kiến dữ liệu quan trọng đang bị đánh cắp ngay trước mắt mà không thể trực tiếp ngăn chặn. Cô nhanh chóng quyết định phương án thay thế — sao lưu lại một phần nhỏ mẫu dữ liệu đang được truyền tải, đủ để làm bằng chứng pháp lý mà không gây ra bất kỳ sự gián đoạn đáng chú ý nào trong luồng truyền tải chính.
Thao tác của cô diễn ra nhanh gọn, chính xác, nhưng đúng lúc cô vừa hoàn thành việc trích xuất dữ liệu mẫu, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cửa phòng điều khiển — tiếng bước chân đang tiến đến gần.
"Có người đang đến." Cô thì thầm qua thiết bị liên lạc, nhanh chóng rút thiết bị kết nối ra khỏi cổng mạng, tìm nơi ẩn nấp sau một tủ thiết bị lớn trong góc phòng.
Cánh cửa phòng điều khiển mở ra, một nhân viên bảo vệ bước vào, có lẽ đang thực hiện vòng kiểm tra định kỳ. Dạ Lam nín thở, tim cô đập thình thịch khi ẩn mình trong bóng tối, theo dõi từng cử động của người bảo vệ đang lơ đãng liếc qua các màn hình giám sát trước khi chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc người bảo vệ sắp quay lưng bước ra, ánh mắt anh ta bất chợt dừng lại trên một trong những màn hình, nơi vẫn còn hiển thị dấu vết hoạt động gần đây từ thao tác của Dạ Lam. Anh ta nhíu mày, tiến lại gần kiểm tra kỹ hơn, tay đưa lên bộ đàm gắn trên vai.
"Có dấu hiệu bất thường trong phòng điều khiển kỹ thuật, tôi cần kiểm tra thêm." Anh ta nói vào bộ đàm, giọng đầy cảnh giác.
Dạ Lam biết mình không còn nhiều thời gian trước khi bị phát hiện. Cô nhanh chóng đánh giá tình huống — khoảng cách đến người bảo vệ, vị trí lối thoát duy nhất, và khả năng vô hiệu hóa anh ta mà không gây ra tiếng động lớn thu hút thêm sự chú ý.
Trong một động tác nhanh và chính xác được rèn luyện qua hàng trăm giờ huấn luyện võ thuật cận chiến, Dạ Lam lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, dùng kỹ thuật khống chế chuyên nghiệp để nhanh chóng vô hiệu hóa người bảo vệ trước khi anh ta kịp phản ứng hay báo động, cẩn thận đảm bảo anh ta chỉ bất tỉnh tạm thời mà không chịu bất kỳ tổn thương nghiêm trọng nào.
"Tôi cần rút lui ngay bây giờ." Cô báo cáo gấp gáp qua thiết bị liên lạc, nhanh chóng thu dọn mọi dấu vết có thể để lại, đặt người bảo vệ bất tỉnh vào một vị trí kín đáo trước khi rời khỏi phòng điều khiển.
"Tôi đang di chuyển đến lối thoát hiểm phía đông tòa nhà, sẵn sàng đón cô." Lý Phong đáp ngay lập tức, giọng anh đầy khẩn trương.
Dạ Lam di chuyển nhanh nhưng thận trọng qua các hành lang tầng hầm tối om, tim cô vẫn còn đập dồn dập vì tình huống nguy hiểm vừa trải qua, nhưng trong lòng cô tràn đầy một cảm giác quyết tâm mãnh liệt — mẫu dữ liệu cô vừa thu thập được có thể chính là chìa khóa quan trọng để lần ra toàn bộ mạng lưới hoạt động của Hắc Xà, đưa nhiệm vụ tiến thêm một bước quan trọng gần hơn đến thành công.
Khi cô tiếp cận lối thoát hiểm phía đông, Lý Phong đã chờ sẵn trong bóng tối, nhanh chóng đưa cô lên chiếc xe tải ngụy trang đang chờ sẵn cách đó không xa. Chiếc xe lập tức rời khỏi khu vực, hòa vào dòng xe cộ ban đêm để tránh gây sự chú ý không cần thiết.
"Cô làm tốt lắm." Lý Phong nói, liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu trong lúc lái xe, giọng anh đầy sự khâm phục xen lẫn lo lắng. "Nhưng lần sau, cô cần báo cáo với tôi trước khi thực hiện bất kỳ hành động mạo hiểm nào như vậy. Chúng ta là một đội, không phải hoạt động đơn lẻ."
"Tôi biết, tôi xin lỗi vì đã không có thời gian tham khảo ý kiến trước khi hành động." Dạ Lam đáp, vẫn còn thở dốc vì căng thẳng. "Nhưng cơ hội đó quá quý giá để bỏ lỡ, tôi không thể chần chừ thêm được."
Lý Phong gật đầu, hiểu được áp lực mà cô phải đối mặt trong tình huống cấp bách đó, nhưng vẫn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phối hợp chặt chẽ trong đội. "Tôi hiểu, nhưng hãy nhớ rằng, chúng ta không chỉ đang bảo vệ nhiệm vụ, mà còn đang bảo vệ tính mạng của nhau. Một quyết định vội vàng có thể gây ra hậu quả không thể lường trước."
Trên đường trở về căn hộ an toàn, Chu Khải Văn liên lạc qua thiết bị, thông báo rằng anh đã bắt đầu phân tích sơ bộ mẫu dữ liệu vừa thu thập được, dù cần thêm thời gian để giải mã hoàn toàn do mức độ mã hóa phức tạp của nó.
"Ban đầu, tôi có thể xác nhận đây đúng là một phần dữ liệu liên quan đến hệ thống Thiên Thuẫn." Anh báo cáo, giọng đầy phấn khích xen lẫn lo lắng. "Nhưng để giải mã hoàn toàn và xác định chính xác mức độ thiệt hại, tôi cần ít nhất hai mươi tư giờ làm việc liên tục."
"Cứ làm việc từ từ, đảm bảo tính chính xác." Dạ Lam đáp, dù trong lòng vẫn còn nôn nóng muốn biết kết quả sớm nhất có thể. "Chúng ta không thể để sai sót nào xảy ra ở giai đoạn quan trọng này."
Về đến căn hộ an toàn, Dạ Lam mới có thời gian để thực sự nhận thức được mức độ nguy hiểm mà cô vừa trải qua. Đôi tay cô vẫn còn hơi run khi cô pha cho mình một tách trà nóng, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần sau những giờ phút căng thẳng tột độ. Cô ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm, tự nhủ rằng, đây mới chỉ là bước khởi đầu của một hành trình còn dài và nhiều nguy hiểm hơn nữa đang chờ đợi phía trước.
Sáng hôm sau, Dạ Lam vẫn phải đến công ty làm việc như bình thường, dù cơ thể còn mệt mỏi vì thiếu ngủ. Trên đường đến văn phòng, cô cố gắng quan sát xem có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào cho thấy sự cố đêm qua đã bị phát hiện hay chưa — có thêm nhân viên bảo vệ nào được điều động, có sự thay đổi nào trong quy trình kiểm tra an ninh tại cổng vào hay không.
Mọi thứ dường như vẫn diễn ra bình thường, không có dấu hiệu báo động nào, điều này khiến Dạ Lam thở phào nhẹ nhõm phần nào, nhưng cô vẫn giữ mức độ cảnh giác cao nhất trong suốt cả ngày làm việc, tránh mọi hành động có thể gây chú ý không cần thiết.
Đến giờ nghỉ trưa, cô nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ Đổng Lệ, trưởng nhóm kỹ thuật của khu vực tầng ba mươi lăm mà cô chưa từng gặp trực tiếp: "Nghe nói tối qua có sự cố nhỏ ở phòng điều khiển kỹ thuật, một nhân viên bảo vệ báo cáo bị chóng mặt đột ngột trong ca trực. Không có gì nghiêm trọng, chỉ là để mọi người biết thông tin thôi."
Dạ Lam đọc tin nhắn này với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa cảnh giác — có vẻ như công ty đã dàn dựng một lời giải thích hợp lý cho sự việc đêm qua, có thể vì họ chưa có đủ bằng chứng để nghi ngờ có sự xâm nhập từ bên ngoài, hoặc có thể đây chính là một phần trong chiến thuật của họ để không đánh động thủ phạm thực sự trong khi âm thầm điều tra.
Buổi chiều, khi Chu Khải Văn hoàn tất việc phân tích sơ bộ mẫu dữ liệu, anh liên lạc khẩn cấp với Dạ Lam qua kênh bảo mật. "Tôi phát hiện thêm một chi tiết quan trọng." Anh nói, giọng đầy phấn khích. "Trong đoạn mã dữ liệu, có một đoạn metadata nhỏ chứa dấu vết về địa điểm máy chủ nguồn — không phải tại Việt Nam, mà tại một trung tâm dữ liệu ở nước ngoài, có khả năng đây chính là trụ sở chính hoặc một chi nhánh quan trọng khác của tổ chức Hắc Xà."
Phát hiện này mở ra một hướng điều tra hoàn toàn mới, cho thấy quy mô của tổ chức Hắc Xà có thể vượt xa những gì họ ước tính ban đầu, không chỉ giới hạn trong phạm vi quốc gia mà còn mở rộng ra một mạng lưới quốc tế phức tạp, đòi hỏi sự phối hợp với các cơ quan tình báo đồng minh để có thể truy quét triệt để.
"Chúng ta cần thông báo phát hiện này cho giám đốc Tưởng ngay lập tức." Dạ Lam nói, dù cô cũng nhận thức được rằng điều này đồng nghĩa với việc nhiệm vụ của cô có thể sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều, khi các yếu tố quốc tế bắt đầu xen vào bức tranh tổng thể.
Trong cuộc họp khẩn cấp được triệu tập ngay sau đó, Giám đốc Tưởng lắng nghe báo cáo với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng. "Nếu tổ chức này thực sự có quy mô quốc tế như vậy, chúng ta cần cân nhắc việc phối hợp với các đối tác tình báo nước ngoài, dù điều đó sẽ làm phức tạp thêm quy trình và có thể làm chậm tiến độ hành động trực tiếp." Ông nói, trầm ngâm suy nghĩ. "Nhưng trước mắt, ưu tiên hàng đầu vẫn là duy trì và củng cố vị trí của Dạ Lam bên trong tổ chức, thu thập thêm bằng chứng cụ thể trước khi chúng ta có thể đưa ra quyết định về phạm vi hợp tác quốc tế."
Lý Phong bổ sung thêm góc nhìn từ kinh nghiệm của mình. "Trong quá khứ, tôi từng tham gia một chiến dịch tương tự liên quan đến mạng lưới buôn lậu vũ khí xuyên quốc gia. Bài học lớn nhất tôi rút ra là, việc chia sẻ thông tin sớm với đối tác nước ngoài đôi khi lại phản tác dụng nếu chúng ta chưa nắm chắc được ai là người đáng tin cậy ở phía bên kia. Tôi đề nghị chúng ta tiếp tục thu thập thêm bằng chứng trong nước trước, chỉ chia sẻ thông tin quốc tế khi thực sự cần thiết."
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng các ý kiến, Giám đốc Tưởng quyết định tạm thời giữ kín phát hiện này trong phạm vi nội bộ, tiếp tục đẩy mạnh nhiệm vụ thâm nhập của Dạ Lam trong khi đội ngũ phân tích tiếp tục âm thầm điều tra thêm về trung tâm dữ liệu nước ngoài được phát hiện, chuẩn bị cho một chiến dịch quy mô lớn hơn có thể sẽ cần đến trong tương lai gần.