Ba ngày sau buổi họp khẩn cấp tại trung tâm chỉ huy, Tô Dạ Lam, giờ đây mang danh tính giả "Trần Nhã Kỳ", bước vào tòa nhà văn phòng bóng loáng của công ty Việt Sinh với tư cách nhân viên mới của phòng bảo mật hệ thống, một vị trí mà đội ngũ hỗ trợ của cục đã dày công thiết lập hồ sơ giả mạo hoàn hảo, đủ để vượt qua mọi cuộc kiểm tra lý lịch thông thường.
Hồ sơ "Trần Nhã Kỳ" được xây dựng cẩn thận trong suốt hai năm qua như một phần của kế hoạch dự phòng dài hạn — bằng cấp từ một trường đại học công nghệ danh tiếng, ba năm kinh nghiệm làm việc tại một công ty bảo mật mạng có thật nhưng đã ngừng hoạt động, và một hồ sơ mạng xã hội được xây dựng tỉ mỉ suốt nhiều tháng để tạo dựng dấu vết đáng tin cậy trên internet.
"Chào mừng đến với Việt Sinh, cô Trần." Một người phụ nữ trẻ tuổi tên Hàn Tiểu Vy, nhân viên nhân sự, đón cô tại sảnh chính, nụ cười thân thiện trên môi che giấu hoàn toàn bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô ta có liên quan đến những hoạt động ngầm của công ty. "Tôi sẽ dẫn cô đi tham quan văn phòng và giới thiệu với đội ngũ trước khi cô bắt đầu công việc chính thức."
Dạ Lam theo chân Hàn Tiểu Vy đi qua các tầng làm việc, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ với con mắt tinh tường của một đặc vụ được huấn luyện bài bản — vị trí camera an ninh, hệ thống kiểm soát ra vào bằng thẻ từ, những khu vực có bảo vệ vũ trang đứng gác nghiêm ngặt bất thường so với một công ty công nghệ thông thường, đặc biệt là tầng ba mươi lăm, nơi được ngăn cách bởi một cửa an ninh riêng biệt mà Hàn Tiểu Vy chỉ lướt qua với lời giải thích ngắn gọn: "Đó là khu vực nghiên cứu phát triển đặc biệt, chỉ nhân viên được cấp quyền mới có thể tiếp cận."
Sự bí ẩn xung quanh tầng ba mươi lăm ấy ngay lập tức thu hút sự chú ý của Dạ Lam, cô âm thầm ghi nhớ vị trí, cấu trúc an ninh của khu vực này để báo cáo lại cho Chu Khải Văn thông qua thiết bị liên lạc được ngụy trang thành một chiếc trâm cài tóc tinh xảo mà cô đang đeo.
Văn phòng làm việc của Dạ Lam nằm ở tầng hai mươi, một không gian mở hiện đại với hàng chục nhân viên trẻ tuổi đang tập trung làm việc trước màn hình máy tính. Người quản lý trực tiếp của cô, một người đàn ông trung niên tên Tưởng Bân, giới thiệu ngắn gọn về công việc — chủ yếu là kiểm tra, vá lỗi bảo mật cho các sản phẩm phần mềm của công ty, một công việc có vẻ hoàn toàn hợp pháp, bình thường trên bề mặt.
Trong tuần đầu tiên, Dạ Lam cẩn thận thực hiện công việc được giao một cách xuất sắc, xây dựng hình ảnh một nhân viên tận tâm, có năng lực để tạo dựng lòng tin từ đồng nghiệp và cấp trên, đồng thời âm thầm quan sát, thu thập thông tin về cấu trúc hệ thống mạng nội bộ của công ty trong giới hạn quyền truy cập được cho phép.
Cô nhanh chóng nhận ra, hệ thống mạng của công ty được phân chia thành nhiều lớp bảo mật phức tạp, với khu vực nghiên cứu phát triển ở tầng ba mươi lăm được cô lập hoàn toàn khỏi mạng lưới chung, kết nối qua một hệ thống mạng nội bộ riêng biệt không thể truy cập từ bên ngoài — một cấu trúc bảo mật tinh vi hơn nhiều so với những gì một công ty công nghệ tầm trung thông thường cần đến.
"Cấu trúc bảo mật này giống hệt như những gì các cơ sở nghiên cứu quân sự cấp cao sử dụng." Cô báo cáo qua thiết bị liên lạc vào một buổi tối, khi đã trở về căn hộ an toàn được cục bố trí gần khu vực công ty. "Tôi tin rằng, tầng ba mươi lăm chính là nơi họ đang xử lý dữ liệu đánh cắp từ hệ thống Thiên Thuẫn."
"Chúng tôi đã phân tích hình ảnh vệ tinh khu vực tòa nhà." Giọng Chu Khải Văn vang lên qua thiết bị, đầy vẻ nghiêm túc. "Có dấu hiệu về một hệ thống làm mát công suất lớn bất thường tại tầng ba mươi lăm, phù hợp với giả thuyết rằng họ đang vận hành một trung tâm dữ liệu quy mô lớn được ngụy trang cẩn thận."
Đến ngày thứ mười trong nhiệm vụ, một cơ hội bất ngờ xuất hiện. Trong lúc làm việc muộn để hoàn thành một dự án được giao, Dạ Lam tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai nhân viên bảo vệ đứng gần khu vực thang máy riêng dẫn lên tầng ba mươi lăm, giọng họ thì thầm nhưng đủ để cô, với thính giác được rèn luyện đặc biệt, nắm bắt được nội dung.
"Tối nay có chuyến hàng quan trọng, sếp Vệ đích thân giám sát." Một người nói.
"Nghe nói lần này là chuyển giao trực tiếp cho khách hàng nước ngoài, giá trị cực lớn." Người kia đáp, giọng có chút phấn khích.
Thông tin ấy khiến tim Dạ Lam đập nhanh hơn — đây có thể chính là cơ hội để cô xác định được thời điểm và phương thức mà Hắc Xà dự định chuyển giao dữ liệu đánh cắp cho bên mua, một mắt xích quan trọng để ngăn chặn toàn bộ âm mưu trước khi quá muộn.
Cô âm thầm rời khỏi văn phòng, giả vờ như đang đi về nhà như thường lệ, nhưng thay vào đó, tìm một góc khuất an toàn trong tầng hầm đỗ xe để liên lạc khẩn cấp với Lý Phong và Chu Khải Văn.
"Có vẻ như đêm nay sẽ có hoạt động chuyển giao quan trọng tại tầng ba mươi lăm." Cô báo cáo, giọng cô hạ thấp dù chắc chắn không có ai xung quanh. "Chúng ta cần tìm cách xác nhận thông tin này và có thể can thiệp nếu cần thiết."
"Cẩn thận, Dạ Lam." Lý Phong đáp qua thiết bị, giọng anh đầy sự thận trọng của một đặc vụ dày dạn kinh nghiệm. "Đừng hành động một mình. Tôi sẽ tiếp cận vị trí gần tòa nhà, sẵn sàng hỗ trợ nếu cần. Cô chỉ nên quan sát, thu thập thêm thông tin, không được mạo hiểm xâm nhập trực tiếp vào khu vực an ninh cao mà chưa có kế hoạch chi tiết."
Dạ Lam gật đầu, dù người ở đầu dây bên kia không thể nhìn thấy, cô hiểu rõ tầm quan trọng của lời cảnh báo ấy. Nhiệm vụ tình báo đòi hỏi sự kiên nhẫn, tính toán tỉ mỉ, chứ không phải sự liều lĩnh bốc đồng có thể phá hỏng toàn bộ công sức chuẩn bị kỹ lưỡng trong suốt thời gian qua.
Cô quyết định ở lại trong tầng hầm đỗ xe, tìm một vị trí quan sát kín đáo nhưng vẫn có tầm nhìn tốt đến khu vực thang máy riêng dẫn lên tầng ba mươi lăm, kiên nhẫn chờ đợi những diễn biến tiếp theo trong đêm định mệnh này, khi mà lần đầu tiên, cô có cơ hội đối mặt trực tiếp, dù chỉ là từ xa, với người đàn ông bí ẩn được cho là chính Vệ Thiên Hạo — đối thủ nguy hiểm nhất mà cô từng phải đối đầu trong sự nghiệp tình báo còn non trẻ của mình.
Khoảng chín giờ tối, một chiếc xe limousine đen bóng loáng tiến vào khu vực đỗ xe riêng dành cho lãnh đạo cấp cao, cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống, dáng đi tự tin, quyền uy, gương mặt sắc lạnh mà Dạ Lam nhận ra ngay lập tức từ hồ sơ mật — Vệ Kiến Minh, hay có lẽ, chính là Vệ Thiên Hạo, thủ lĩnh bí ẩn của tổ chức Hắc Xà.
Theo sau ông ta là hai vệ sĩ vạm vỡ, cùng một người đàn ông ngoại quốc trong bộ vest sang trọng, có lẽ chính là đại diện của bên mua mà những nhân viên bảo vệ đã nhắc đến trước đó. Cả nhóm nhanh chóng tiến vào thang máy riêng, cánh cửa đóng lại, đưa họ lên thẳng tầng ba mươi lăm bí ẩn.
Dạ Lam siết chặt thiết bị liên lạc, thì thầm báo cáo chi tiết những gì cô vừa chứng kiến cho Lý Phong và trung tâm chỉ huy, tim cô đập dồn dập vì nhận thức rằng, cuộc chuyển giao dữ liệu nguy hiểm có thể đang diễn ra ngay lúc này, chỉ cách cô vài tầng lầu, và cô cần phải tìm ra cách ngăn chặn nó trước khi mọi thứ trở nên quá muộn để cứu vãn.
Trong suốt tuần đầu tiên làm việc tại Việt Sinh, Dạ Lam cũng đã dày công xây dựng các mối quan hệ với đồng nghiệp xung quanh, không chỉ để củng cố vỏ bọc mà còn để thu thập thêm thông tin hữu ích. Cô đặc biệt chú ý đến một nhân viên trẻ tên Phùng Đạt, người làm việc trong bộ phận hỗ trợ kỹ thuật cho tầng ba mươi lăm nhưng không có quyền truy cập trực tiếp, thường tỏ ra bất mãn về việc bị đối xử như công dân hạng hai trong công ty.
"Cậu có biết vì sao tầng ba mươi lăm lại được bảo mật nghiêm ngặt đến vậy không?" Dạ Lam hỏi trong một bữa trưa tình cờ cùng bàn với Phùng Đạt tại căng tin công ty, giọng cô nhẹ nhàng như một câu hỏi tò mò thông thường.
"Ai mà biết được." Phùng Đạt nhún vai, giọng có chút cay đắng. "Họ nói đó là dự án nghiên cứu bảo mật cấp cao, nhưng tôi nghe đồn rằng lương của những người làm việc trên đó cao gấp ba lần chúng tôi, và họ còn phải ký thêm những cam kết bảo mật đặc biệt nghiêm ngặt hơn cả hợp đồng lao động thông thường."
Thông tin này, dù không trực tiếp, cũng góp phần củng cố thêm nghi ngờ của Dạ Lam về bản chất bất thường của khu vực này. Cô tiếp tục xây dựng mối quan hệ thân thiện với Phùng Đạt trong những ngày sau đó, dù cẩn thận không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự quan tâm của cô vượt quá mức tò mò thông thường của một nhân viên mới.
Bên cạnh việc thu thập thông tin, Dạ Lam cũng phải đối mặt với thách thức duy trì vỏ bọc trong cuộc sống hàng ngày — trả lời tin nhắn từ "bạn bè" và "gia đình" giả được đội ngũ hỗ trợ dàn dựng để duy trì tính chân thực của hồ sơ, tham gia các hoạt động xã giao của công ty như buổi tiệc mừng dự án hoàn thành, nơi cô phải khéo léo hòa nhập mà không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Có một buổi tối, sau giờ làm việc, một đồng nghiệp nam tên Tưởng Bân, quản lý trực tiếp của cô, đã mời cô đi ăn tối cùng vài đồng nghiệp khác để "chào mừng thành viên mới". Dạ Lam nhận lời, một phần để củng cố thêm hình ảnh hòa đồng, thân thiện, một phần cũng hy vọng có thể thu thập thêm thông tin qua những cuộc trò chuyện phiếm không chính thức.
Trong bữa tối, một trong những đồng nghiệp, sau vài ly rượu, vô tình để lộ rằng công ty đã có những "khách hàng đặc biệt" từ nước ngoài đến thăm trong quá khứ, luôn được tiếp đón kín đáo, không qua quy trình lễ tân thông thường. Dạ Lam khéo léo ghi nhớ chi tiết này mà không tỏ ra quá chú ý, tiếp tục cuộc trò chuyện một cách tự nhiên để tránh gây nghi ngờ.
Sau bữa tối, khi cả nhóm đang chuẩn bị ra về, Tưởng Bân bất chợt kéo Dạ Lam lại gần, giọng anh hạ thấp như đang chia sẻ một bí mật. "Nhân tiện, cô đừng quá thân thiết với Phùng Đạt. Cậu ta từng bị đưa vào danh sách theo dõi nội bộ vì có biểu hiện bất mãn, hay dò hỏi những chuyện không thuộc phạm vi công việc của mình. Tôi không muốn cô bị liên lụy không đáng có."
Lời cảnh báo ấy khiến Dạ Lam thoáng giật mình — không phải vì lo lắng cho vị trí của Phùng Đạt, mà vì nó cho thấy công ty Việt Sinh có một hệ thống giám sát nội bộ tinh vi hơn nhiều so với những gì cô ước tính ban đầu, đủ để theo dõi cả những biểu hiện tâm lý, thái độ nhỏ nhặt của nhân viên.
"Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi sẽ cẩn thận hơn." Cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu biết ơn tự nhiên, đồng thời âm thầm ghi nhớ thêm chi tiết quan trọng này để báo cáo lại cho đội của mình.
Tối hôm đó, khi trở về căn hộ an toàn, Dạ Lam dành thời gian tổng hợp lại toàn bộ những thông tin nhỏ lẻ mà cô đã thu thập được trong suốt tuần đầu tiên — từ cấu trúc an ninh của tòa nhà, những "khách hàng đặc biệt" bí ẩn, đến hệ thống giám sát nội bộ chặt chẽ đối với nhân viên. Từng mảnh ghép nhỏ bắt đầu dần hình thành nên một bức tranh tổng thể về quy mô và mức độ tinh vi của tổ chức đang ẩn náu đằng sau vỏ bọc một công ty công nghệ bình thường.
"Báo cáo của cô rất chi tiết và hữu ích." Chu Khải Văn nhận xét qua cuộc gọi tổng kết cuối tuần đầu tiên. "Dựa trên những gì cô cung cấp, chúng tôi tin rằng công ty Việt Sinh không chỉ đơn thuần là nơi lưu trữ dữ liệu, mà còn có thể là trung tâm điều phối cho nhiều hoạt động khác của tổ chức Hắc Xà trong khu vực."
Giám đốc Tưởng, tham gia cuộc họp tổng kết, bày tỏ sự hài lòng trước tiến độ của nhiệm vụ. "Tuần đầu tiên diễn ra suôn sẻ hơn tôi mong đợi. Nhưng chúng ta cần chuẩn bị tinh thần rằng, càng tiến sâu vào lõi của tổ chức, mức độ nguy hiểm sẽ càng tăng lên đáng kể. Dạ Lam, cô cần duy trì sự cảnh giác tối đa trong mọi thời điểm."
Cuối tuần đó, trước khi bước sang giai đoạn quan trọng tiếp theo của nhiệm vụ, Dạ Lam dành một ngày để nghỉ ngơi, dạo quanh công viên gần căn hộ an toàn của mình, cố gắng tạm gác lại những căng thẳng của nhiệm vụ để nạp lại năng lượng tinh thần trước khi tiếp tục dấn thân vào những nguy hiểm chưa biết trước đang chờ đợi phía trước.
Trong lúc ngồi trên ghế đá công viên, cô tình cờ quan sát một gia đình nhỏ đang vui đùa cùng nhau, tiếng cười trẻ thơ vang lên trong trẻo giữa không gian yên bình của buổi chiều cuối tuần. Cảnh tượng giản dị ấy khiến cô chợt nhận ra, đây chính là những gì cô đang cố gắng bảo vệ — không phải những khái niệm trừu tượng về an ninh quốc gia hay chiến lược địa chính trị, mà là những khoảnh khắc bình yên, giản dị như thế này của hàng triệu gia đình đang sống mà không hề hay biết về những mối nguy hiểm thầm lặng đang rình rập.
Buổi tối, Dạ Lam nhận được cuộc gọi từ Lý Phong, thông báo rằng đội kỹ thuật đã hoàn tất việc phân tích sơ bộ dữ liệu công khai về công ty Việt Sinh, phát hiện thêm một số thông tin thú vị về lịch sử thành lập công ty.
"Công ty được thành lập cách đây tám năm, ban đầu chỉ là một startup nhỏ chuyên về bảo mật mạng cho doanh nghiệp vừa và nhỏ." Lý Phong báo cáo qua điện thoại. "Nhưng khoảng ba năm trước, công ty đột ngột nhận được một khoản đầu tư khổng lồ từ một quỹ đầu tư có trụ sở tại nước ngoài, sau đó nhanh chóng mở rộng quy mô và bắt đầu tuyển dụng những chuyên gia bảo mật hàng đầu với mức lương hấp dẫn bất thường."
"Điều đó khớp với thời điểm mà chúng ta nghi ngờ Vệ Thiên Hạo bắt đầu xây dựng lại mạng lưới của mình sau khi biến mất khỏi ngành tình báo chính thống." Dạ Lam nhận định, ghi nhớ chi tiết quan trọng này để bổ sung vào bức tranh tổng thể đang dần được hoàn thiện về tổ chức Hắc Xà.
"Chính xác." Lý Phong xác nhận. "Chúng tôi đang cố gắng truy vết nguồn gốc thực sự của quỹ đầu tư đó, nhưng nó được cấu trúc qua nhiều lớp công ty vỏ bọc ở nhiều quốc gia khác nhau, sẽ mất thời gian để lần ra được đầu mối cuối cùng."