Sáng hôm sau, Dạ Lam trở lại làm việc tại công ty Việt Sinh như bình thường, cố gắng giữ vẻ mặt điềm tĩnh dù trong lòng vẫn còn dư âm căng thẳng từ sự kiện đêm qua. Cô lo lắng không biết liệu người bảo vệ bị khống chế có nhớ được bất kỳ chi tiết nào có thể giúp họ lần ra danh tính cô hay không, dù cô đã cẩn thận che giấu gương mặt bằng một chiếc khăn trùm đầu trong suốt quá trình đột nhập.
Tại trung tâm chỉ huy, Chu Khải Văn đã dành cả đêm để phân tích mẫu dữ liệu mà Dạ Lam thu thập được, và những phát hiện ban đầu khiến cả đội không khỏi giật mình lo lắng.
"Đoạn dữ liệu này chứa một phần mã nguồn cốt lõi của hệ thống Thiên Thuẫn, cùng với những thông tin chi tiết về các điểm yếu bảo mật mà chỉ có thể được thu thập bởi ai đó có quyền truy cập sâu vào hệ thống nội bộ của chúng ta." Chu Khải Văn báo cáo qua cuộc gọi video bảo mật với Dạ Lam và Lý Phong vào sáng sớm. "Điều đáng lo ngại hơn, tôi phát hiện dấu vết cho thấy dữ liệu này đã được chuẩn bị sẵn sàng để bán cho ít nhất ba bên mua khác nhau, có vẻ như đây không phải giao dịch đầu tiên, mà có thể là một trong chuỗi nhiều giao dịch đã diễn ra trong quá khứ."
"Điều đó có nghĩa là, mức độ tổn hại về an ninh quốc gia có thể đã nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì chúng ta ước tính ban đầu." Giám đốc Tưởng Vĩnh Khang xen vào, giọng ông đầy lo lắng khi tham gia cuộc họp trực tuyến. "Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ điều tra, xác định chính xác quy mô của mạng lưới nội gián trước khi có thêm thiệt hại xảy ra."
Dạ Lam nghiền ngẫm thông tin, đầu óc cô hoạt động không ngừng để tìm ra hướng điều tra tiếp theo. "Tôi nghĩ, chúng ta cần tập trung vào việc xác định ai trong nội bộ cục có quyền truy cập vào những thông tin nhạy cảm đã bị rò rỉ. Danh sách này không thể quá lớn, có lẽ chỉ giới hạn trong một số ít nhân viên cấp cao."
"Tôi đã bắt đầu rà soát danh sách nhân viên có quyền truy cập cấp cao vào hệ thống Thiên Thuẫn." Chu Khải Văn nói, chia sẻ màn hình hiển thị một danh sách gồm mười hai cái tên. "Nhưng việc thu hẹp phạm vi nghi vấn sẽ mất thời gian, và chúng ta không thể hành động vội vàng mà thiếu bằng chứng xác thực, tránh gây ra báo động giả hoặc làm lộ cuộc điều tra."
Trong lúc nhóm tiếp tục phân tích, Dạ Lam nhận được một tin nhắn nội bộ bất ngờ từ chính Vệ Kiến Minh, mời cô đến văn phòng riêng của ông ta để "trao đổi về một dự án đặc biệt". Tin nhắn ấy khiến cả nhóm lập tức cảnh giác cao độ.
"Đây có thể là một cái bẫy." Lý Phong nói, giọng anh đầy lo lắng. "Nếu họ đã phát hiện ra sự cố đêm qua và nghi ngờ liên quan đến cô, đây có thể là cách để họ thử thách hoặc thậm chí đối đầu trực tiếp."
"Nhưng nếu tôi từ chối, điều đó cũng có thể làm dấy lên nghi ngờ không cần thiết." Dạ Lam đáp, cân nhắc kỹ lưỡng tình huống. "Tôi nghĩ tôi nên đi gặp ông ta, giữ vỏ bọc bình thường nhất có thể. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, tôi sẽ tìm cách rút lui ngay lập tức."
Sau một hồi thảo luận căng thẳng, cả nhóm đồng ý với kế hoạch của Dạ Lam, nhưng thiết lập thêm các biện pháp an toàn bổ sung — Lý Phong sẽ túc trực gần tòa nhà, sẵn sàng can thiệp khẩn cấp nếu cần, trong khi Chu Khải Văn theo dõi sát sao mọi tín hiệu từ thiết bị liên lạc của Dạ Lam.
Văn phòng riêng của Vệ Kiến Minh nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, được trang trí sang trọng với tầm nhìn bao quát toàn thành phố. Khi Dạ Lam bước vào, ông ta đang đứng quay lưng nhìn ra cửa sổ, dáng vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm.
"Cô Trần Nhã Kỳ, mời ngồi." Ông ta nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự sắc bén khó nắm bắt, quay người lại đối diện cô với ánh mắt sâu thẳm, khó đoán.
"Cảm ơn ông đã dành thời gian gặp tôi." Dạ Lam đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, dù mọi giác quan trong cô đều đang căng thẳng cảnh giác.
"Tôi đã xem qua hồ sơ công việc của cô trong hai tuần qua, rất ấn tượng với năng lực chuyên môn." Vệ Kiến Minh nói, ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt ông ta quan sát cô kỹ lưỡng như đang cố gắng đọc vị điều gì đó ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài bình thản của cô. "Tôi đang cân nhắc đề bạt cô vào một vị trí đặc biệt, tham gia trực tiếp vào dự án nghiên cứu bảo mật cấp cao nhất của công ty."
Lời đề nghị bất ngờ ấy khiến Dạ Lam thoáng bối rối trong giây lát — liệu đây có phải cơ hội để cô tiếp cận sâu hơn vào khu vực tầng ba mươi lăm bí ẩn, hay là một cái bẫy tinh vi được thiết kế để thử thách lòng trung thành và kiểm tra danh tính thật sự của cô?
"Tôi rất vinh dự trước sự tin tưởng này." Cô đáp cẩn trọng, "Nhưng tôi tò mò, dự án đặc biệt này liên quan đến điều gì cụ thể?"
Vệ Kiến Minh mỉm cười, một nụ cười khó đoán, không hoàn toàn thân thiện cũng không hoàn toàn đe dọa. "Đó là thông tin chỉ được tiết lộ cho những ai đã chính thức được chấp thuận tham gia, sau khi trải qua một quy trình thẩm định bảo mật nghiêm ngặt. Cô sẽ cần cung cấp thêm một số thông tin cá nhân chi tiết, và có thể sẽ phải trải qua một bài kiểm tra đặc biệt để chứng minh năng lực cũng như độ tin cậy của mình."
Câu nói ấy khiến tim Dạ Lam thắt lại — "bài kiểm tra đặc biệt" và "quy trình thẩm định nghiêm ngặt" có thể chính là cách để họ phát hiện ra vỏ bọc giả mạo của cô, đặt cô vào tình huống cực kỳ nguy hiểm nếu không thể vượt qua một cách hoàn hảo.
"Tôi hiểu, và tôi sẵn sàng hợp tác đầy đủ với bất kỳ quy trình nào cần thiết." Cô đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể dù nội tâm đang dậy sóng lo lắng.
"Tốt lắm." Vệ Kiến Minh gật đầu hài lòng. "Chúng tôi sẽ liên hệ với cô trong vài ngày tới để sắp xếp lịch trình cụ thể. Trong thời gian chờ đợi, tôi mong cô tiếp tục thể hiện năng lực xuất sắc như đã làm trong hai tuần qua."
Khi Dạ Lam rời khỏi văn phòng, bước chân cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp, nhưng trong lòng, cô nhận thức rõ ràng rằng, mình vừa bước vào một giai đoạn nguy hiểm hơn nhiều của nhiệm vụ — nếu "quy trình thẩm định" mà Vệ Kiến Minh nhắc đến thực sự nghiêm ngặt như lời ông ta nói, danh tính thật sự của cô có thể sẽ bị phơi bày, đặt toàn bộ nhiệm vụ, và cả tính mạng của cô, vào tình thế cực kỳ mong manh.
Trở về bàn làm việc của mình, Dạ Lam cố gắng tập trung vào công việc thường nhật để giữ vẻ ngoài bình thường, nhưng tâm trí cô không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ về cuộc gặp gỡ vừa qua. Cô liếc nhìn đồng hồ, chờ đợi đến giờ nghỉ trưa để có thể tìm một góc kín đáo báo cáo chi tiết cho đội của mình.
Tại quán cà phê nhỏ cách công ty vài dãy nhà, nơi được chọn làm điểm gặp gỡ an toàn, Dạ Lam ngồi đối diện với Lý Phong, cả hai giả vờ như những người bạn đang trò chuyện phiếm trong khi trao đổi thông tin quan trọng bằng giọng nói khẽ khàng.
"Lời đề nghị này có thể là con dao hai lưỡi." Lý Phong nhận định sau khi nghe Dạ Lam kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ. "Một mặt, nó mở ra cơ hội để cô tiếp cận sâu hơn vào tổ chức. Mặt khác, nếu đây thực sự là một bài kiểm tra được thiết kế để phát hiện gián điệp, cô đang tự đặt mình vào tình huống cực kỳ rủi ro."
"Tôi đã cân nhắc kỹ điều đó." Dạ Lam đáp, khuấy nhẹ tách cà phê trước mặt. "Nhưng tôi tin rằng, việc từ chối cơ hội này có thể còn nguy hiểm hơn, vì nó có thể khiến họ nghi ngờ tôi ngay lập tức. Ít nhất, nếu tôi chấp nhận thử thách, tôi vẫn còn cơ hội để chứng minh bản thân và tiếp tục nhiệm vụ."
Lý Phong trầm ngâm một lúc, ánh mắt anh đầy sự cân nhắc thấu đáo của một đặc vụ dày dạn kinh nghiệm. "Được, tôi sẽ báo cáo tình huống này cho giám đốc Tưởng, và chúng ta cần bắt đầu chuẩn bị ngay lập tức cho mọi kịch bản có thể xảy ra trong quá trình thẩm định."
Buổi chiều hôm đó, khi trở về căn hộ an toàn, Dạ Lam nhận được cuộc gọi video khẩn cấp từ toàn bộ đội ngũ, bao gồm cả một chuyên gia tâm lý học của cục, người sẽ hỗ trợ cô chuẩn bị tâm lý cho các bài kiểm tra tiềm năng mà cô có thể phải đối mặt.
"Nếu họ sử dụng máy phát hiện nói dối, điều quan trọng nhất là cô phải học cách kiểm soát nhịp thở và nhịp tim của mình một cách tự nhiên, không gượng ép." Vị chuyên gia tâm lý giải thích, hướng dẫn cô qua một loạt bài tập thở và kỹ thuật hình dung tâm lý được thiết kế đặc biệt cho các tình huống thẩm vấn cường độ cao. "Chìa khóa là cô phải tin vào câu chuyện của mình đến mức nó trở thành một phần sự thật trong tâm trí cô, không chỉ đơn thuần là một kịch bản đã học thuộc."
Suốt những ngày tiếp theo, trong khi chờ đợi thông báo chính thức về lịch trình thẩm định, Dạ Lam dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để luyện tập những kỹ thuật tâm lý này, đồng thời rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất trong câu chuyện lý lịch giả mạo của mình, đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào có thể bị khai thác trong quá trình thẩm vấn sắp tới.
Trong lúc chờ đợi, Lý Phong cũng tận dụng thời gian để mở rộng phạm vi điều tra bên ngoài, âm thầm thu thập thông tin về những mối quan hệ kinh doanh, đối tác của công ty Việt Sinh thông qua các nguồn tin công khai và bán công khai. Anh phát hiện, công ty này có mối liên hệ kinh doanh với ít nhất năm công ty khác tại các quốc gia lân cận, một số trong đó cũng đang nằm trong danh sách theo dõi của các cơ quan tình báo đồng minh vì những hoạt động đáng ngờ tương tự.
"Có vẻ như Hắc Xà đã xây dựng một mạng lưới công ty bình phong rộng khắp khu vực." Lý Phong báo cáo trong cuộc họp cập nhật với Giám đốc Tưởng. "Việt Sinh có thể chỉ là một trong nhiều mắt xích của một chuỗi hoạt động lớn hơn nhiều, được thiết kế để phân tán rủi ro và khó bị truy vết toàn bộ nếu một mắt xích bị phát hiện."
Thông tin này càng làm gia tăng thêm mức độ phức tạp và nguy hiểm của nhiệm vụ, đồng thời cũng làm nổi bật tầm quan trọng của việc thu thập được bằng chứng xác thực từ chính bên trong tổ chức, thay vì chỉ dựa vào những suy luận gián tiếp từ bên ngoài.
Vào một buổi tối, khi Dạ Lam đang luyện tập kỹ thuật kiểm soát nhịp tim cùng chuyên gia tâm lý qua cuộc gọi video, cô chia sẻ một nỗi lo lắng thầm kín mà cô chưa từng nói ra với ai. "Đôi khi, tôi tự hỏi, liệu tôi có đang đánh mất chính mình trong vai diễn này không? Tôi đã dành quá nhiều thời gian sống như Trần Nhã Kỳ, đến mức đôi lúc tôi cảm thấy khó phân biệt đâu là suy nghĩ thật của Tô Dạ Lam, đâu là phản ứng đã được lập trình sẵn cho vai diễn."
Vị chuyên gia tâm lý lắng nghe chăm chú, ánh mắt bà đầy sự thấu hiểu chuyên môn. "Đó là một hiện tượng tâm lý hoàn toàn bình thường đối với những đặc vụ hoạt động sâu trong thời gian dài, được gọi là 'phân mảnh bản sắc'. Điều quan trọng là cô cần duy trì một 'điểm neo' — một điều gì đó thuộc về con người thật của cô mà cô luôn quay về mỗi ngày, dù chỉ là vài phút, để nhắc nhở bản thân về danh tính thật sự của mình."
Lời khuyên ấy khiến Dạ Lam nhớ đến tấm ảnh của cha mình, quyết định từ đó, mỗi tối trước khi ngủ, cô sẽ dành ra vài phút nhìn tấm ảnh ấy, ôn lại những ký ức thật sự về cha, về gia đình, về lý do thực sự khiến cô chọn con đường này, như một cách để giữ vững gốc rễ bản sắc của chính mình giữa những lớp vỏ bọc phức tạp của nhiệm vụ.
Trong những ngày chờ đợi thông báo chính thức về lịch trình thẩm định, Dạ Lam vẫn tiếp tục công việc thường nhật tại công ty Việt Sinh, cố gắng không để bất kỳ dấu hiệu bất thường nào lộ ra trước mắt đồng nghiệp. Cô nhận thấy, kể từ sau cuộc gặp với Vệ Kiến Minh, thái độ của một số đồng nghiệp xung quanh cô có phần thay đổi tinh tế — nhiều người tỏ ra kính trọng hơn, có lẽ vì tin đồn về việc cô sắp được đề bạt vào dự án đặc biệt đã lan truyền trong nội bộ công ty.
Hàn Tiểu Vy, nhân viên nhân sự đã đón cô trong ngày đầu tiên, tìm đến bàn làm việc của cô vào một buổi chiều, mang theo vẻ mặt vừa tò mò vừa có chút ghen tị. "Nghe nói cô sắp được chuyển sang dự án đặc biệt à? Không phải ai cũng có được cơ hội đó đâu, ngay cả những người đã làm việc ở đây lâu năm."
"Tôi cũng chỉ mới nghe nói, chưa có gì chắc chắn cả." Dạ Lam đáp, cố gắng giữ thái độ khiêm tốn, không tỏ ra quá tự tin hay quá hào hứng, một sự cân bằng tinh tế cần thiết để không gây ra sự chú ý hoặc ghen tị không cần thiết từ đồng nghiệp.
"Nếu được nhận vào đó, nhớ đừng quên bạn bè cũ nhé." Hàn Tiểu Vy cười, giọng điệu nửa đùa nửa thật, rồi quay lại công việc của mình.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy khiến Dạ Lam nhận ra thêm một khía cạnh của công ty Việt Sinh — dường như có một hệ thống phân cấp ngầm, nơi những nhân viên được lựa chọn tham gia vào "dự án đặc biệt" được xem như tầng lớp tinh hoa, tạo ra sự tò mò và cả ghen tị trong nội bộ, một động lực tâm lý mà cô có thể tận dụng để hiểu rõ hơn về cách tổ chức vận hành, kiểm soát nhân viên của mình.