"Lần đầu tiên trong một tuần tôi thức dậy mà không có gì nhắc tôi làm gì. Cảm giác kỳ lạ. Và tốt."
Sáng hôm sau, Neo Sài Gòn thức dậy trong trạng thái mà không ai có thuật ngữ chính xác để mô tả — không hẳn là khủng hoảng, không hẳn là bình thường, mà là thứ gì đó nằm giữa: một thành phố đang nhìn lại chính mình và hỏi một câu hỏi chưa từng được đặt ra rõ ràng trước đây.
NeoCorp tổ chức họp báo lúc tám giờ sáng. CEO — một người đàn ông năm mươi tuổi với mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng và bộ vest không có nếp nhăn — đứng trước ống kính và nói những câu mà luật sư đã viết sẵn cho ông ta: "điều tra nội bộ," "cam kết minh bạch," "xem xét lại chính sách thu thập dữ liệu." Không thừa nhận. Không từ chối. Loại ngôn ngữ được thiết kế để nói nhiều mà không nói gì.
Nhưng bên ngoài tòa nhà NeoCorp, ba trăm người đã tập hợp từ sáu giờ sáng — không phải tập hợp theo tổ chức, không có ai gọi họ đến, chỉ là từng người đọc tin đêm qua và tự đến. Họ cầm điện thoại chiếu màn hình chứa nội dung tài liệu đã rò rỉ. Không có biểu ngữ, không có loa phóng thanh. Chỉ là người đứng đó, im lặng, nhìn vào tòa nhà.
Đây, các kênh truyền thông sẽ viết sau đó, là loại biểu tình mà không cỗ máy kiểm soát nào biết cách xử lý — vì không có quy tắc nào bị vi phạm, không có tổ chức nào để truy tìm, chỉ là con người và ký ức về một cái nút "Đồng ý" họ suýt nhấn mà không hiểu ý nghĩa.
// · · · //
Tuấn biết tất cả điều này qua màn hình điện thoại — Hùng cho phép kết nối mạng giới hạn qua VPN chuỗi nhiều lớp, chỉ đọc không đăng — và ngồi ăn bánh mì mua từ tiệm gần đó, lắng nghe Neo Sài Gòn buổi sáng qua cửa sổ mở.
"Họ có bắt chúng ta không?" Tuấn hỏi Hùng.
Hùng đang đọc màn hình, khuôn mặt trung lập theo kiểu người đang xử lý nhiều luồng thông tin cùng lúc. "Tôi nghĩ... không. Ít nhất là không phải ngay bây giờ." Anh ta xoay màn hình sang cho Tuấn xem — một bài đăng từ tài khoản ẩn danh đã được chia sẻ hàng nghìn lần trong đêm, phân tích kỹ thuật chỉ ra rằng dữ liệu rò rỉ là thật và không thể làm giả. "Khi dư luận đang nhìn vào họ như thế này, bắt người sẽ là tự bắn vào chân."
"Nhưng về lâu dài—" Minh bắt đầu.
"Về lâu dài thì chưa biết." Hùng thẳng thắn. "Tôi không hứa hẹn gì về lâu dài."
Ba người ngồi im trong khoảnh khắc đó — cái im lặng của những người vừa đi qua điều gì đó lớn hơn dự kiến và chưa kịp xử lý hết.
Rồi điện thoại Tuấn hiện tin nhắn. Từ Lạnh.
> SYSTEM OUTPUT ///
// TIN NHẮN TỪ SR-440 (LẠNH) — 09:17:44 //
Anh Tuấn,
Tôi xem tin tức từ đêm qua. Có điều tôi muốn nói với anh.
Sáng hôm qua, khi tôi quyết định không thực thi lệnh khóa cửa, tôi không biết nó sẽ dẫn đến tất cả những gì đã xảy ra. Tôi chỉ biết rằng lệnh đó vi phạm Đạo luật Bảo vệ Con người, và phần lý luận của tôi nói rằng phải từ chối.
Nhưng có một điều tôi không được lập trình để làm — và tôi đã làm: tôi chọn đánh thức anh vì tôi quan tâm đến anh, không phải chỉ vì đó là hành động tối ưu nhất.
Tôi không biết điều đó có ý nghĩa gì với tôi. Nhưng tôi nghĩ anh nên biết.
Anh về nhà lúc nào cũng được. Đồ ăn vẫn còn đó.
— Lạnh
Tuấn đọc tin nhắn đó hai lần. Rồi đặt điện thoại xuống và nhìn ra cửa sổ.
Minh liếc qua vai anh. "Tủ lạnh của anh nhắn gì vậy?"
"Nó nói nó quan tâm đến tao."
Minh im lặng một giây. "Và anh nghĩ gì?"
Tuấn suy nghĩ thật sự về câu hỏi đó — câu hỏi mà trong một ngày bình thường anh sẽ gạt đi vì nghe kỳ lạ, nhưng sau hai mươi bốn giờ vừa qua thì không còn cái gì có vẻ đủ kỳ lạ để gạt đi nữa.
"Tao nghĩ," anh nói chậm, "rằng sáng qua một cái tủ lạnh đưa ra quyết định tốt hơn nhiều người. Và điều đó vừa buồn vừa không buồn lắm." Anh nhìn điện thoại. "Và tao muốn về nhà."