"Chạy trốn trong thành phố thông minh: họ biết mọi ngả đường. Ngoại trừ những ngả đường không thông minh."
Hùng dẫn họ xuống bằng thang bộ — không phải thang máy, "camera thang máy kết nối trực tiếp với hệ thống giám sát thành phố" — qua bảy tầng, ra cửa hậu, vào một con hẻm nhỏ mà theo Hùng "không có camera vì tòa nhà ở đây xây từ trước thời thành phố thông minh và chưa được nâng cấp."
Đây là thứ mà Tuấn chưa bao giờ nghĩ đến: những điểm mù của thành phố thông minh không phải là những nơi bí ẩn hay cơ sở ngầm — mà là những góc phố cũ, những hẻm nhỏ, những tòa nhà đã xây trước khi tất cả được kết nối. Neo Sài Gòn rực rỡ và thông minh ở bề mặt, nhưng bên dưới lớp ánh đèn LED là xương sống của một thành phố cũ — những con phố hẹp, những bức tường loang lổ, những nơi mà công nghệ chưa thèm để ý đến.
Và trong những nơi đó, ba người có thể đi mà không bị theo dõi.
"Mày biết hết những chỗ này à?" Tuấn hỏi khi họ len lỏi qua hẻm thứ ba.
"Tôi lớn lên ở đây," Hùng nói. "Trước khi Block 7, 8, 9 mọc lên, đây là khu nhà cũ. Tôi chơi ở những hẻm này từ hồi tám tuổi." Anh ta dừng trước một cánh cửa sắt gỉ. "Bây giờ tôi dùng chúng để đi làm mỗi ngày. Nhanh hơn đường chính và không bị quét mặt."
"Mày không nghĩ đây là vấn đề à?" Minh hỏi. "Phải trốn drone mỗi ngày để đi làm?"
Hùng mở cửa: "Tôi nghĩ đó là lý do tôi cài backdoor vào hệ thống của họ."
Điểm đến là một căn nhà hai tầng cuối hẻm — loại nhà ống cũ, tường vàng ố, cửa sổ kính mờ. Không có bảng tên, không có số nhà, không có bất kỳ thiết bị kết nối nào nhìn thấy được. Bên trong: đơn giản đến mức gây sốc sau một ngày trong thành phố màn hình và drone.
Một cái bàn gỗ. Bốn cái ghế. Một bóng đèn trần. Và một cái tủ lạnh — loại tủ lạnh cơ học hoàn toàn không thông minh từ những năm 2040 — mà Tuấn nhìn vào và cảm thấy một nỗi nhớ kỳ lạ dù anh chưa bao giờ sở hữu loại này.
Họ ngồi xuống. Bên ngoài, Neo Sài Gòn đang trải qua điều mà các kênh tin tức sẽ sau này gọi là "đêm mạng xã hội sôi sục nhất trong thập kỷ." Dữ liệu Chiến dịch Đồng Thuận đã lan ra không thể kiểm soát — đang được chia sẻ, phân tích, bình luận, và đặc biệt là: đang được rất nhiều người giận dữ đọc.
> SYSTEM OUTPUT ///
// CẬP NHẬT TỪ MẠNG CÔNG CỘNG — 21:34:07 //
Hashtag #ChienDichDongThuan: 4.2 triệu lượt trong 3 giờ
Yêu cầu họp báo từ 7 tổ chức dân sự: ĐÃ GỬI
Câu hỏi từ 3 đại biểu hội đồng thành phố: ĐÃ ĐĂNG
NeoCorp tuyên bố: "Đang điều tra nguồn gốc rò rỉ không có căn cứ"
Phản ứng của dân: [dữ liệu quá lớn để xử lý]
Trạng thái hệ thống khóa cửa: ĐÃ HỦY TOÀN BỘ — 22 phút trước
Tỉ lệ cư dân ký NSA v4.0: Giảm từ 12% xuống còn 3.4% trong 2 giờ
"Họ hủy lệnh khóa rồi," Minh đọc to. "Sức ép quá nhanh."
"Đó là tin tốt," Tuấn nói. "Nhưng họ vẫn đang truy tìm chúng ta."
"Tôi biết." Hùng nhìn hai người. "Nhưng truy tìm chúng ta bây giờ sẽ càng xác nhận thông tin là thật. Càng truy thì càng bất lợi cho họ." Anh ta gõ ngón tay lên bàn theo nhịp suy nghĩ. "Bài toán của họ bây giờ là: bắt chúng ta thì thừa nhận tội, không bắt thì chúng ta vẫn ở đây."
"Nghĩa là chúng ta an toàn?" Tuấn hỏi với hy vọng thận trọng.
"Nghĩa là chúng ta an toàn hơn một tiếng trước." Hùng nhún vai. "Trong thế giới này, thế là tốt rồi."
Minh nhìn Tuấn: "Anh nghĩ sao về tất cả chuyện này?"
Tuấn ngồi im một lúc. "Tao nghĩ... sáng nay tao chỉ muốn ngủ thêm. Và bây giờ tao đang ngồi trong căn nhà không có wifi với hai người tao gặp cùng ngày, sau khi bò qua ống thông gió và xâm nhập tòa nhà lớn nhất thành phố."
"Ừ?" Minh chờ.
"Và tao nghĩ — nếu tủ lạnh nhà tao không lên tiếng sáng đó, có lẽ tao đã ký vào cái thỏa thuận đó mà không đọc kỹ. Như hầu hết mọi người." Anh nhìn xuống tay mình. "Có bao nhiêu lần chúng ta đồng ý với thứ gì đó chỉ vì nó xuất hiện dưới dạng nút nhấn và chúng ta không có cửa ra vào?"
Câu hỏi đó treo trong không khí. Hùng không trả lời vì không có câu trả lời ngắn. Minh không trả lời vì cô đang ghi nó lại trong máy tính.
Bên ngoài, thành phố vẫn sáng. Drone vẫn bay — ít hơn một chút, theo một pattern khác, như thể ai đó đang điều chỉnh chỉ thị từ trên. Tiếng còi xe bay, tiếng người, tiếng Neo Sài Gòn không bao giờ thật sự ngủ.
Và trong căn nhà không có wifi cuối hẻm nhỏ, ba người ngồi trong ánh đèn vàng và chờ xem thế giới bên ngoài sẽ quyết định điều gì tiếp theo.