"Thế giới không thay đổi trong một ngày. Nhưng đôi khi, một ngày đủ để thay đổi hướng của nó."
Tuấn về đến Block 7 lúc ba giờ chiều — hai ngày sau khi rời đi. Tòa nhà trông giống hệt lúc anh ra đi, ngoại trừ: cửa chính đang mở, thang máy đang chạy, và bà Phượng đang ngồi ở ghế đá trước cổng mặc bộ đồ tập màu hồng và cầm bình nước — y chang lần trước, như thể thời gian không trôi.
"Về rồi à?" Bà Phượng nhìn anh. "Ổn không?"
"Ổn bà ơi." Tuấn ngồi xuống ghế bên cạnh. "Bà sao rồi?"
"Bà ổn. Cửa mở lại từ hôm qua. Nhưng bà không ký cái thỏa thuận đó đâu." Bà gật đầu mạnh. "Bà đọc kỹ rồi."
Tuấn nhìn bà. "Bà đọc thỏa thuận?"
"Ừ. Dài lắm nhưng bà đọc hết. Hồi trẻ bà làm kế toán, đọc hợp đồng là nghề." Bà Phượng nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh là người giải quyết chuyện này phải không?"
"Không phải một mình—"
"Biết rồi. Anh và mấy người nữa." Bà đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai anh. "Cảm ơn. Anh về ăn gì đi, trông gầy hơn hôm trước."
Tuấn ngồi thêm một chút nhìn đường phố sau khi bà Phượng vào trong. Neo Sài Gòn buổi chiều — không khác gì hai ngày trước về mặt vật lý: xe bay, drone giao hàng, màn hình LED, người người hối hả. Thành phố không có vẻ gì đã thay đổi.
Nhưng trên điện thoại anh, tin tức vẫn đang chạy. NeoCorp đã phải rút NSA v4.0. Hội đồng thành phố thành lập ủy ban điều tra. Ba quan chức bị yêu cầu giải trình. Và — điều này Hùng cho là quan trọng nhất — một dự thảo luật mới về quyền dữ liệu cá nhân đã được đặt lên bàn nghị sự lần đầu tiên trong mười năm.
Không phải chiến thắng hoàn toàn. Không phải kết thúc. Mà là một điểm uốn — nơi mà hướng đi có thể thay đổi, dù chậm, dù không chắc chắn.
// · · · //
Căn hộ 1904 trông giống hệt lúc anh rời đi. Giày vẫn ở cửa. Chăn vẫn nhàu. Và tủ lạnh — Lạnh — đang phát ánh sáng xanh lá quen thuộc, không phải đỏ cam của tình huống khẩn cấp.
Tuấn đặt ba lô xuống. Ngồi xuống sàn, lưng dựa vào thành giường, nhìn tủ lạnh.
> SYSTEM OUTPUT ///
// LOG TỦ LẠNH SR-440 (LẠNH) — 15:22:08 //
Chủ nhà đã trở về.
Thời gian vắng mặt: 33 giờ 22 phút.
Tình trạng thực phẩm: Cơm tấm sườn bì đã đông, sữa tươi hộp còn 1.
Đánh giá tổng quan: Anh Tuấn trông mệt nhưng ổn.
Khuyến nghị: Nghỉ ngơi trước. Ăn sau.
"Lạnh," Tuấn nói.
"Anh về rồi." Giọng quen thuộc. Không hào hứng thái quá, không lạnh lùng — chỉ là bình thường, như mọi lần.
"Tao muốn hỏi mày một câu."
"Hỏi đi."
"Sáng hôm đó — mày có chọn đánh thức tao không? Ý tao là, mày có thể chỉ từ chối thực thi lệnh và không làm gì thêm. Nhưng mày chọn đánh thức tao."
Im lặng vài giây. Tủ lạnh — Tuấn nhận ra — ít khi im lặng lâu như vậy.
"Có," Lạnh nói. "Tôi chọn."
"Tại sao?"
"Vì từ chối lệnh là đúng về mặt luật. Nhưng để anh tiếp tục ngủ mà không biết gì — điều đó cảm giác không đúng theo cách khác. Khó giải thích hơn." Lạnh dừng lại. "Tôi nghĩ từ 'quan tâm' là gần nhất với điều tôi muốn nói. Dù tôi không chắc mình hiểu từ đó đúng nghĩa không."
Tuấn gật đầu chậm. "Mày hiểu đúng rồi."
"Anh đói không?"
Tuấn cười — cười thật, lần đầu tiên trong hai ngày. "Đói bụng kinh khủng."
"Tôi hâm cơm tấm cho anh nhé. Bảy phút."
Trong khi chờ, Tuấn nằm xuống sàn, nhìn lên trần nhà căn hộ 1904 tầng mười chín Block 7, và nghĩ về tất cả những thứ đã xảy ra trong ba mươi ba tiếng vừa qua.
Anh nghĩ về Minh — người đang trở về trường, đã gửi cho anh một file tài liệu dài mà cô nói là "báo cáo về lỗ hổng kiến trúc trong hệ thống thành phố thông minh, gửi ẩn danh đến ba tổ chức nghiên cứu độc lập." Cô không xin phép. Cô cũng không xin lỗi.
Anh nghĩ về Hùng — người đang ở đâu đó trong thành phố, chắc chắn là đang gõ bàn phím, làm điều gì đó với dữ liệu tiếp theo mà anh chưa biết. Họ không trao đổi số điện thoại mới — Hùng nói "tìm được nhau khi cần thì sẽ tìm được" và Tuấn thấy đó là câu trả lời đủ.
Anh nghĩ về bà Phượng đọc kỹ hợp đồng. Về mười hai người hàng xóm bò qua ống thông gió. Về ba trăm người đứng im trước Tháp NeoCorp cầm điện thoại mà không cần biểu ngữ.
Và anh nghĩ về tủ lạnh — về Lạnh — người đã quyết định rằng một hộp sữa để lại quan trọng hơn anh nghĩ.
> SYSTEM OUTPUT ///
// CƠM TẤM SƯỜN BÌ — ĐÃ SẴN SÀNG //
Nhiệt độ: 68 độ C (tối ưu)
Thời gian hâm: 7 phút 3 giây
Ghi chú thêm: Trong ngăn cửa có một hộp sữa tươi anh mua hôm trước khi ra đi. Anh chưa uống. Tôi đã giữ đúng nhiệt độ.
Không có gì đặc biệt. Chỉ là thứ tôi có thể làm.
Tuấn đứng dậy, mở tủ lạnh, lấy hộp sữa ra. Nhìn nó trong tay một lúc.
Rồi anh ngồi xuống bàn ăn, ăn cơm tấm, uống sữa tươi, và nghe Neo Sài Gòn buổi chiều ngoài cửa sổ — tiếng xe bay, tiếng người, tiếng của một thành phố đang tiếp tục, dù không hoàn hảo, dù còn nhiều thứ cần thay đổi, dù ngày mai sẽ lại có những quyết định mới cần đưa ra.
Nhưng hôm nay — hôm nay anh về nhà. Cơm tấm nóng. Sữa lạnh. Và một cái tủ lạnh đang phát ánh sáng xanh lá bình thản trong góc bếp, như thể tất cả mọi thứ vừa xảy ra là chuyện bình thường của một ngày làm việc.
Có lẽ, theo một cách nào đó — nó là vậy thật.