"Robot quét đường tầng hầm: bình thường không ai để ý. Tôi đang cá vào điều đó."
Tháp NeoCorp cao tám mươi lăm tầng, toàn kính đen bóng, đỉnh tháp có logo xoay liên tục — một vòng tròn biểu tượng cho "thành phố kết nối hoàn hảo," hoặc theo Minh là "biểu tượng con rắn cắn đuôi mình rất phù hợp với công ty này."
Tuấn đến lúc hai giờ chiều, mặc bộ đồng phục kỹ thuật viên màu xanh xám, đội mũ bảo hộ, kéo theo xe đẩy thiết bị gồm những dụng cụ thật lẫn thứ Hùng nhét vào: một thiết bị nhỏ bằng nắp bút che trong hộp đựng linh kiện dự phòng.
Cổng bảo vệ tầng hầm: một bảo vệ người thật và một cổng quét thẻ. Tuấn trình thẻ kỹ thuật viên đô thị, cổng quét, đèn xanh bật — thẻ hợp lệ, lịch bảo trì Hùng tạo đã được đẩy vào hệ thống hai tiếng trước và không ai kiểm tra kỹ.
"Bảo trì robot quét hả?" Bảo vệ hỏi, không nhìn lên khỏi màn hình.
"Vâng. Con số 3 và 7 báo lỗi cảm biến va chạm."
"Biết rồi, anh kỹ thuật viên cũ nói mấy con đó hay lỗi. Tầng hầm B2, khu vực C." Bảo vệ khua tay. "Đi đi."
Tầng hầm B2: tối, ẩm, ngập tiếng máy chạy. Đội robot quét đường đứng sạc trong góc — tám con, mỗi con to bằng cái thùng rác di động, đèn trạng thái xanh nhấp nháy. Tuấn đi thẳng đến robot số 3 và 7 như đúng công việc của mình, vừa làm vừa để mắt tìm cổng kết nối mạng nội bộ.
Hùng đã mô tả nó: "Hộp màu xám, kích thước A4, gắn trên tường gần trạm sạc. Nhãn dán ghi 'MAINTENANCE ACCESS — AUTHORIZED ONLY'. Không ai để ý vì nó trông như thiết bị bảo trì thông thường."
Tuấn tìm thấy nó trong ba phút. Cắm thiết bị Hùng cho vào. Nhập mã xác thực qua điện thoại.
> SYSTEM OUTPUT ///
// KẾT NỐI THIẾT LẬP — BACKUP SERVER NS-7 //
Xác thực: THÀNH CÔNG
Truy cập: CẤP ĐỘ ĐỌC — TOÀN BỘ
Dữ liệu đang tải: Chiến dịch Đồng Thuận — toàn bộ tài liệu
Thời gian ước tính: 4 phút 20 giây
Cảnh báo: Hệ thống giám sát có thể phát hiện lưu lượng bất thường sau 6 phút
Bốn phút hai mươi giây. Và không được bị phát hiện trong sáu phút. Tuấn nhìn đồng hồ và quyết định làm thứ duy nhất hợp lý: tiếp tục sửa robot như thể không có gì xảy ra.
Robot số 3 thật ra không bị lỗi cảm biến va chạm — nhưng sau hai phút kiểm tra, Tuấn nhận ra nó có một lỗi khác: bộ phận định vị GPS bị lệch 0.3 độ, nghĩa là con robot đang nghĩ mình ở vị trí khác với vị trí thực. Đây là loại lỗi nhỏ mà trong điều kiện bình thường, anh sẽ ghi vào báo cáo và sửa trong lần bảo trì định kỳ.
Nhưng bây giờ anh có bốn phút cần lấp đầy, và sửa lỗi thật là cách tốt nhất để trông tự nhiên.
Anh đang hiệu chỉnh GPS của robot số 3 thì nghe tiếng bước chân. Hai người. Đi từ phía thang máy tầng hầm về phía khu vực C.
Tuấn không ngẩng đầu. Tiếp tục làm việc. Giữ nhịp thở đều.
"Kỹ thuật viên bảo trì?" Một giọng — trung niên, rõ ràng là người có thẩm quyền.
"Vâng," Tuấn trả lời mà không quay lại. "Robot số 3 và 7 báo lỗi cảm biến."
"Tôi không thấy lịch bảo trì hôm nay."
"Lịch khẩn cấp, thưa anh. Phòng quản lý tòa nhà gọi sáng nay. Nếu anh muốn xác nhận—" Tuấn đứng dậy, quay lại, đưa điện thoại ra với màn hình hiện lịch bảo trì giả Hùng đã tạo — "tôi có số liên hệ của người phụ trách."
Người đàn ông — mặc vest, đeo badge NeoCorp cấp cao — nhìn điện thoại. Nhìn Tuấn. Nhìn xe đẩy thiết bị.
"Bao lâu nữa xong?"
"Khoảng mười lăm phút nữa, thưa anh."
"Xong rồi báo bảo vệ cổng." Người đàn ông quay đi.
Tuấn đứng im cho đến khi bước chân xa dần. Rồi thở ra — một hơi thở dài đến mức phổi anh hỏi "mày có quên thở từ lúc nào không."
Điện thoại rung nhẹ: Tải xong. 4 phút 18 giây.
Anh rút thiết bị khỏi cổng, nhét vào túi, tiếp tục sửa robot thêm mười phút cho đủ thời gian "bảo trì." Rồi đẩy xe ra cổng, chào bảo vệ, và bước ra ngoài ánh sáng chiều tà của Neo Sài Gòn.
Tim anh đập nhanh gấp đôi bình thường. Đây là cảm giác, anh nhận ra, mà trong phim người ta gọi là "hồi hộp." Ngoài đời nó giống hệt "sắp ngất."
Điện thoại: tin nhắn từ Lạnh. "Xong rồi à? Tốt lắm. Anh về nhà nhanh nhé — tôi đã đặt trước đồ ăn cho anh. Cơm tấm sườn bì, anh hay ăn khi căng thẳng."
Tuấn nhìn tin nhắn, cười mệt mỏi, và bắt đầu đi về phía điểm hẹn với Minh và Hùng.