"Kế hoạch tốt nhất là kế hoạch đủ linh hoạt để sai theo cách có thể sửa được."
Tiệm cà phê Góc Pixel nằm ở tầng bốn khu thương mại, kẹt giữa một tiệm sửa thiết bị thực tế ảo và một cửa hàng bán giống cây trồng thủy canh. Bên trong: ánh đèn vàng, ghế gỗ thật hiếm hoi ở Neo Sài Gòn, và không có màn hình nào trên tường — điều này, ở năm 2087, là một tuyên bố chính trị.
Hùng ngồi ở bàn góc, hai mươi sáu tuổi, tóc hớt ngắn, mặc áo thun in logo một ban nhạc retro-punk mà Tuấn không nhận ra. Anh ta đang gõ máy tính bằng cả hai tay với tốc độ của người đã sống trong văn phòng máy chủ suốt mười năm.
Khi Tuấn và Minh ngồi xuống, Hùng không nói "xin chào." Anh ta lật màn hình laptop sang cho họ xem.
> SYSTEM OUTPUT ///
// DỮ LIỆU TỪ NGUỒN: HÙNG — QUẢN TRỊ VIÊN CŨ BLOCK 7 //
Chiến dịch Đồng Thuận: GIAI ĐOẠN 1 — Thu dữ liệu (đang thực hiện)
Chiến dịch Đồng Thuận: GIAI ĐOẠN 2 — Phân tích mô hình hành vi (72 giờ)
Chiến dịch Đồng Thuận: GIAI ĐOẠN 3 — Triển khai kiểm soát (tự động)
ĐIỂM YẾU PHÁT HIỆN:
- Toàn bộ Giai đoạn 2 và 3 chạy trên một cụm máy chủ duy nhất tại Tháp NeoCorp tầng 60-65
- Hệ thống có một lỗ hổng kiến trúc: backup server được kết nối trực tiếp với mạng công cộng qua một cổng không được vá từ bản cập nhật tháng trước
- Lý do chưa vá: bộ phận IT của NeoCorp không biết cổng này tồn tại
LÝ DO TÔI BIẾT CỔ PHẦN NÀY TỒN TẠI: Tôi là người cài nó vào khi còn làm việc cho họ
"Mày cài backdoor vào hệ thống NeoCorp?" Minh nhìn Hùng.
"Họ không trả lương tháng cuối. Tôi giữ lại một món quà nhỏ." Hùng không tỏ ra hối hận. "Câu hỏi là: bây giờ chúng ta dùng nó để làm gì."
Tuấn: "Phá hủy máy chủ?"
Hùng: "Không. Phá hủy thì họ có backup. Và bắt chúng ta ngay lập tức vì để lại dấu vết." Anh ta uống cà phê. "Chúng ta cần thứ gì đó tốt hơn."
Minh: "Công khai."
Cả hai nhìn cô.
"Không phải phá hủy. Công khai. Lấy toàn bộ dữ liệu về Chiến dịch Đồng Thuận — mục tiêu thật, phương pháp, danh sách những người trong chính quyền đã ký phê duyệt — và đưa ra ngoài. Cùng lúc. Đến tất cả mọi nơi." Minh nhìn hai người. "Họ không thể bắt hết người biết. Và họ không thể thu hồi thông tin đã lan ra."
Im lặng trong ba giây. Rồi Hùng gật đầu chậm — kiểu gật đầu của người vừa nghe ý tưởng điên rồ nhưng không có ý tưởng nào tốt hơn.
"Vấn đề là," Hùng nói, "để lấy được dữ liệu đó, ai đó cần phải vào được Tháp NeoCorp. Về mặt vật lý. Cổng backup của tôi chỉ cho phép truy cập từ bên trong mạng nội bộ của tòa nhà."
"Sao không remote?" Tuấn hỏi.
"Vì họ không ngu hoàn toàn. Dữ liệu nhạy cảm chỉ kết nối nội mạng. Backup server tôi cài backdoor là server phụ — nó kết nối với server chính qua cáp quang vật lý, không qua wifi. Ai muốn lấy dữ liệu cần ở trong tòa nhà, cắm thiết bị vào đúng cổng, và có mã xác thực của tôi."
"Tòa nhà NeoCorp có bảo mật loại gì?" Minh hỏi.
"Loại tốt nhất thành phố. Nhận diện khuôn mặt, quét vân tay, badge từ tính, và đội bảo vệ con người. Không phải robot — con người thật, được đào tạo bài bản." Hùng dừng lại. "Không phải việc của thường dân."
Tuấn nhìn ly cà phê. Nhìn Minh. Nhìn Hùng. Rồi nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay kỹ thuật viên sửa robot quét đường, có vết chai ở ngón cái và vết trầy từ cái khóa cơ học sáng nay.
"Tao làm được," anh nói.
"Anh vừa nói gì?" Minh hỏi.
"Tao vào Tháp NeoCorp được. Tao có thẻ kỹ thuật viên bảo trì thiết bị đô thị — nó cấp quyền truy cập vào tất cả các tòa nhà có hợp đồng với thành phố. Tháp NeoCorp có hợp đồng với thành phố."
Hùng: "Nhưng anh không phải kỹ thuật viên của NeoCorp—"
"Tao là kỹ thuật viên bảo trì robot quét đường. Robot quét đường hoạt động cả trong tòa nhà thương mại lẫn ngoài đường phố. Và Tháp NeoCorp có một đội robot quét đường ở tầng hầm." Tuấn nhìn Hùng. "Mày có thể tạo một lịch bảo trì giả không? Một cuộc gọi từ hệ thống tòa nhà NeoCorp báo lỗi robot tầng hầm, yêu cầu cử kỹ thuật viên đến?"
Hùng nhìn anh một lúc. "Tôi vừa phát hiện ra rằng anh thông minh hơn vẻ ngoài rất nhiều."
"Tao không thông minh. Tao chỉ biết robot."
Họ ngồi thêm bốn mươi phút, vạch ra kế hoạch trên giấy — Hùng nhất quyết không dùng máy tính cho bước lên kế hoạch, "vì không ai hack được giấy bút." Kế hoạch có bảy bước, mười lăm rủi ro được liệt kê, và ít nhất năm điểm mà cả ba đều nhìn nhau và không nói gì vì không có giải pháp.
"Kế hoạch này có bảy bước," Minh nói cuối cùng. "Ba trong số đó phụ thuộc vào may mắn."
"Ba trong bảy," Tuấn gật đầu. "Tỉ lệ đó tệ không?"
"Trong kỹ thuật thì rất tệ. Trong điện ảnh hành động thì bình thường." Minh xếp tờ giấy lại. "Chúng ta đang ở loại nào thì tôi chưa chắc."
Từ điện thoại Tuấn, một tin nhắn từ Lạnh: "Anh Tuấn, tôi đã theo dõi cuộc trò chuyện qua mic điện thoại. Tôi biết điều này xâm phạm quyền riêng tư và tôi xin lỗi. Nhưng tôi muốn nói: kế hoạch nghe có vẻ được. Anh nhớ ăn trưa trước khi đi nhé."
Tuấn đọc tin nhắn và cảm thấy, một cách không giải thích được, rằng sự quan tâm của một cái tủ lạnh đang là thứ ổn định nhất trong ngày hôm đó.