"Drone theo dõi nhỏ bằng ngón tay cái. Nhưng khi năm chục cái bay theo cùng lúc, bạn sẽ nghe thấy chúng."
Họ đang ăn bánh mì từ xe đẩy robot ở góc đường — loại xe tự động không cần kết nối hệ thống nhà thông minh, vẫn hoạt động bình thường — khi Minh ngẩng đầu lên và nói: "Có drone."
Tuấn nhìn lên. Nhỏ, đen, hình lục giác, bay ở độ cao khoảng mười lăm mét. Không phải drone giao hàng — loại đó to hơn và đi theo hành lang bay cố định. Đây là loại khác: chậm, lượn vòng, có camera xoay 360 độ. Drone quan sát.
"NeoCorp," Minh nói. "Họ đang scan mặt người nào không ở trong nhà. Người không ký thỏa thuận mà vẫn ở ngoài đường — họ muốn biết đó là ai."
"Họ sẽ làm gì với thông tin đó?" Tuấn hỏi.
"Trong ngắn hạn: gửi cảnh sát đô thị đến 'hỗ trợ' người vi phạm chính sách. Trong dài hạn—" Minh nhìn anh. "Anh đã đọc file đó. Anh biết dài hạn là gì rồi."
Tuấn nhìn drone. Nhìn bánh mì trong tay. Nhìn mười tám người hàng xóm đang đứng ngoài đường, hoàn toàn không biết họ đang bị scan.
"Mình cần che mặt," anh nói.
"Bằng gì? Không ai mang theo mặt nạ lúc sáu giờ sáng."
"Bà Phượng có khăn tập yoga."
Bà Phượng: "Khăn yoga của tôi không phải để che mặt trốn drone."
"Bà ơi, tình hình hơi đặc biệt..."
Trong vòng ba phút, mười chín người — dùng khăn tập yoga, áo khoác lật ngược, và một chiếc ô màu vàng của ông Hải tầng hai mươi mốt — tạo thành một đội hình di chuyển trông giống một buổi biểu diễn nghệ thuật đường phố hơn là nhóm người đang trốn drone giám sát.
Drone vẫn bay theo. Nhưng hệ thống nhận diện khuôn mặt của nó — theo như Minh giải thích trong khi chạy — cần góc nhìn rõ ràng trong ít nhất hai giây để xác định danh tính. Nếu cứ giữ mặt che và không dừng lại quá lâu, drone sẽ ghi nhận là "đối tượng không xác định" thay vì tên cụ thể.
Đây là lý thuyết. Thực tế phức tạp hơn một chút vì bà Phượng đi chậm, ông Hải không nghe rõ hướng dẫn, và một cậu bé tám tuổi từ tầng mười lăm cứ nhìn thẳng lên drone với vẻ thích thú hoàn toàn không phù hợp với tình hình.
> SYSTEM OUTPUT ///
// CẢNH BÁO HỆ THỐNG NEOCORP — DRONE PATROL SQ-7 //
Phát hiện nhóm 19 đối tượng di chuyển tại khu vực Block 7 — đường Nguyễn Văn Linh số 4.
Tỉ lệ nhận diện khuôn mặt thành công: 2/19 (10.5%)
Đánh giá hành vi: Bất thường (che mặt, di chuyển theo nhóm không có mục đích rõ ràng)
Phân loại sơ bộ: Nhóm kháng cự tiềm năng — MỨC ĐỘ THẤP
Hành động đề xuất: Gửi đơn vị giám sát mặt đất
Thời gian ước tính đến nơi: 8 phút
Minh đọc thông báo — cô đã hack vào feed drone từ hai phút trước, một kỹ năng mà cô giải thích là "có trong chương trình học thiết kế AI nhưng giáo viên nói chỉ dùng cho mục đích nghiên cứu" — và nhìn Tuấn.
"Tám phút," cô nói. "Chúng ta cần biến."
"Biến đi đâu?" Tuấn hỏi câu hỏi hợp lý nhất của buổi sáng.
Câu trả lời đến từ nơi không ai ngờ: điện thoại Tuấn rung lên, hiện số lạ. Anh bắt máy phản xạ.
"Anh Tuấn." Giọng nam, trẻ, nói nhanh. "Tôi là Hùng — quản trị viên mạng Block 7. Tôi thấy anh vừa thoát ra. Tôi cần gặp anh. Anh có cái gì đó mà tôi cần, và tôi có thứ anh cần."
"Tôi lấy số anh từ đâu?" Tuấn hỏi — câu hỏi không liên quan lắm nhưng não anh đang hoạt động theo thứ tự ưu tiên riêng.
"Từ hệ thống tòa nhà. Tôi vẫn có quyền truy cập vì họ quên thu hồi badge của tôi khi tôi nghỉ việc hồi tháng trước." Giọng Hùng có chút hãnh diện. "Tòa nhà thông minh nhưng HR thì không."
"Anh muốn gặp ở đâu?"
"Tiệm cà phê Góc Pixel. Đường Lê Lợi tầng bốn. Không có camera trong nhà. Tôi ở đây rồi."
Tuấn nhìn Minh. Minh nhún vai — kiểu nhún vai của người không có lựa chọn tốt hơn.
"Mười phút," Tuấn nói vào điện thoại.
Đội hình mười chín người tan ra — bà Phượng dẫn một số người đến nhà người quen ở tầng bốn khu thương mại gần đó, ông Hải về nhà con gái tầng hai mươi bảy Block khác chưa bị khóa. Chỉ còn Tuấn và Minh di chuyển về phía đường Lê Lợi.
Drone mất dấu họ tại ngã tư đường Nguyễn Thái Học — nơi một xe tải tự động chở hàng đi ngang, tạo điểm mù camera đúng lúc cần.
Tuấn không biết đó là ngẫu nhiên hay được sắp xếp. Nhưng trong ngày hôm đó, anh đã học được rằng ở Neo Sài Gòn năm 2087, ranh giới giữa ngẫu nhiên và có kế hoạch mỏng hơn một sợi cáp quang.