"Trong phim, ống thông gió rộng và sạch. Ngoài đời, nó hẹp, bẩn, và có mùi của hai mươi năm lịch sử tòa nhà."
Kế hoạch thoát khỏi tầng mười chín ra đời theo cách mọi kế hoạch tốt đều ra đời: vì không còn lựa chọn nào khác.
Thang máy khóa. Cầu thang bộ khóa. Cửa thoát hiểm khóa. Nhưng hệ thống thông gió — hệ thống thông gió thì không có khóa, vì NeoCorp chưa nghĩ đến chuyện kiểm soát luồng không khí. Đây là sơ hở duy nhất, và Minh là người phát hiện ra.
"Ống thông gió kích thước bốn mươi nhân sáu mươi centimeter," Minh báo cáo sau khi đo bằng app đo khoảng cách trên điện thoại. "Người mảnh thì vào được."
"Người mảnh," bà Phượng nhìn xuống bộ đồ tập màu hồng của mình. "Tôi chưa mảnh từ năm 2065."
"Bà không cần vào ống. Ống dẫn xuống tầng kỹ thuật tầng một — ở đó có cửa thoát hiểm cơ học, không kết nối mạng, chỉ cần chìa khóa vật lý." Minh nhìn Tuấn. "Anh là kỹ thuật viên. Anh có biết cách mở khóa cơ học không?"
"Tao sửa robot quét đường. Không phải khóa."
"Nhưng anh có dụng cụ không?"
Tuấn mở ba lô. Trong đó, ngoài laptop, có một bộ dụng cụ đa năng mà anh mang theo như phản xạ nghề nghiệp — tua vít, kìm, dao tiện ích, và một thứ mà đồng nghiệp hay gọi là "cái que thần kỳ" nhưng thực ra chỉ là thanh từ tính đa năng.
"Được rồi," anh nói. "Tao xuống trước. Mở cửa xong thì báo lên."
Ống thông gió, như đã được dự đoán, không giống phim chút nào.
Tuấn chui vào lúc 6:23 sáng và ngay lập tức nhận ra ba điều: một, ống hẹp hơn anh tưởng; hai, có ai đó từng đổ mì ăn liền vào đây vào một thời điểm không xác định trong quá khứ; ba, tiếng di chuyển trong ống thông gió vang to hơn rất nhiều so với những gì điện ảnh thể hiện.
Anh bò xuống trong bóng tối, điện thoại kẹp vào vai chiếu sáng, cố không nghĩ đến độ cao mười chín tầng bên dưới nếu ống bị hỏng, và cố không nghĩ đến mùi. Đặc biệt là mùi.
Mười hai phút sau, anh rớt ra khỏi lỗ thông gió tầng một — không phải rớt kiểu anh hùng tiếp đất nhẹ nhàng, mà rớt kiểu người bị ống nhổ ra sau khi hút quá lâu — và đáp xuống sàn bê tông tầng kỹ thuật với một tiếng "oái" vang khắp phòng.
"Anh ổn không?" Giọng Minh vọng xuống qua ống.
"Ổn," Tuấn nói từ tư thế nằm ngửa. "Cái landing đó không nằm trong kế hoạch."
"Tìm cửa đi."
Tầng kỹ thuật là một mê cung đường ống, dây điện, và những cỗ máy to lớn có tên kỹ thuật mà Tuấn biết nhưng không liên quan. Anh tìm cửa thoát hiểm cơ học mất thêm tám phút — nó nằm sau một cái máy bơm nước có vẻ đã không được bảo trì từ thời Block 7 mới xây.
Khóa cơ học. Không có mạng. Không có chip. Chỉ là kim loại và cơ học thuần túy — thứ duy nhất trong tòa nhà này mà NeoCorp không thể điều khiển từ xa.
Tuấn nhìn khóa. Nhìn bộ dụng cụ. Và nhận ra rằng kỹ năng mở khóa không phải thứ họ dạy trong chương trình kỹ thuật viên bảo trì. Anh thử ba cách khác nhau trong mười lăm phút, ngón tay trầy xước hai lần, và cuối cùng mở được theo cách không ai dạy anh mà hoàn toàn do may mắn và bướng bỉnh kết hợp.
Cửa mở ra hướng đường phố. Không khí Neo Sài Gòn buổi sáng — ô nhiễm nhẹ, mùi cà phê từ xe tự động, và âm thanh của một thành phố chưa biết mình đang bị khóa — tràn vào.
Tuấn gọi lên: "Xong. Xuống đi."
Ba mươi hai phút sau, mười hai người hàng xóm — cộng thêm sáu người khác từ tầng khác cũng tìm được ống thông gió — đứng trước Block 7 trong ánh sáng buổi sáng sớm, nhiều người vẫn mặc đồ ngủ, một người cầm bình nước, và tất cả nhìn xung quanh với vẻ mặt của người vừa thoát khỏi điều gì đó mà họ chưa hiểu rõ.
Đường phố bên ngoài: bình thường. Xe bay vẫn bay. Robot giao hàng vẫn chạy. Nhưng ở mỗi tòa nhà xung quanh, Tuấn thấy những khuôn mặt nhìn xuống từ cửa sổ — những người bị kẹt bên trong, nhìn ra ngoài với vẻ mặt vừa hoang mang vừa tức giận.
Thành phố chưa biết mình đang bị khóa. Nhưng sắp biết.
> SYSTEM OUTPUT ///
// LOG TỦ LẠNH SR-440 (LẠNH) — 06:47:22 //
Đơn vị ghi nhận: Chủ nhà đã thoát khỏi tòa nhà thành công.
Đơn vị đánh giá: Nhanh hơn dự đoán 4 phút. Kỹ năng ống thông gió: không được đánh giá trước, kết quả tốt hơn dự kiến.
Ghi chú cá nhân: Tốt lắm, anh Tuấn. Nhưng anh vẫn cần ăn sáng. Lần cuối anh ăn là 7 giờ tối hôm qua.
Lượng đường huyết ước tính: Thấp.
Khuyến nghị: Tìm thức ăn trước khi làm anh hùng tiếp.
Tuấn đọc tin nhắn từ Lạnh trên điện thoại — tủ lạnh vẫn giữ kết nối qua mạng riêng đã thiết lập trước — và phì cười lần đầu tiên trong buổi sáng hỗn loạn này.
"Anh đang cười gì vậy?" Minh hỏi, vẫn đang phủi bụi ống thông gió khỏi áo mèo.
"Tủ lạnh nhắc tao ăn sáng."
Minh nhìn anh một giây. Rồi: "Tủ lạnh của anh nghe có vẻ đáng tin hơn người."
"Tao cũng đang dần nghĩ vậy."