"Điều duy nhất đoàn kết con người nhanh hơn một kẻ thù chung là một cửa bị khóa chung."
Hành lang tầng mười chín Block 7 lúc sáu giờ mười phút sáng trông giống một cảnh phim thảm họa ngân sách thấp — đủ người để gây ồn ào, không đủ không gian để mọi người không húc vào nhau, và hoàn toàn không có ai biết mình phải làm gì tiếp theo.
Những người ra được hành lang — tức là những người vì lý do nào đó đang ở ngoài cửa đúng lúc hệ thống khóa — có khoảng mười hai người. Số còn lại vẫn kẹt bên trong, đang gõ cửa từ phía trong hoặc đang ngủ và chưa biết gì.
Tuấn đứng giữa hành lang, ba lô trên vai, nhìn quanh. Bên trái là bà Phượng sáu mươi tuổi — bà hay dậy sớm đi tập thể dục và vừa kịp ra cửa trước khi hệ thống khóa. Bà đang mặc bộ đồ tập màu hồng và cầm trên tay một cái bình nước, nhìn cửa nhà mình với vẻ mặt của người vừa bị tủ lạnh phản bội.
Bên phải là Minh — hai mươi tư tuổi, sinh viên năm cuối ngành Thiết kế AI Tương tác, tóc xanh lá nhuộm gradient, đang mặc áo ngủ in hình mèo và cầm laptop như vũ khí. Cô ta là hàng xóm duy nhất Tuấn thực sự nói chuyện đôi khi, chủ yếu là về việc wifi tầng chín yếu.
"Mày ra được à?" Minh nhìn Tuấn với vẻ nghi ngờ cao độ.
"Tủ lạnh nhà tao báo trước mười hai phút."
Minh dừng lại. "Tủ lạnh của mày... báo trước?"
"Ừ. Tao cũng thấy kỳ. Tên nó là Lạnh."
"Mày đặt tên cho tủ lạnh?"
"Nó tự chọn tên. Dài chuyện lắm."
Bà Phượng chen vào: "Thôi dẹp chuyện tủ lạnh đi. Bây giờ ra khỏi đây bằng cách nào? Thang máy cũng khóa rồi."
Đúng vậy. Không chỉ cửa căn hộ — thang máy, cửa thoát hiểm, thậm chí cửa phòng rác cũng đã khóa. Block 7 tầng mười chín trở thành một hòn đảo kỳ lạ lơ lửng trên không trung Neo Sài Gòn.
Màn hình thông báo cuối hành lang — loại màn hình thường hiện quảng cáo và thông báo nội khu — đã chuyển sang giao diện mới. Một logo NeoCorp sáng trắng và dòng chữ:
> SYSTEM OUTPUT ///
THÔNG BÁO TỪ NEOCORP SMART CITY DIVISION
Kính gửi cư dân Neo Sài Gòn,
Do nhu cầu nâng cấp Hợp đồng Dịch vụ Thông minh, tất cả thiết bị gia dụng kết nối mạng đã tạm thời chuyển sang chế độ bảo vệ cho đến khi cư dân ký kết Thỏa thuận Dịch vụ Mới (NSA v4.0).
Để mở khóa thiết bị, vui lòng truy cập: app NeoCorp > Cài đặt > Ký kết NSA v4.0
Thỏa thuận bao gồm: Thu thập dữ liệu sinh trắc học cấp A / Theo dõi vị trí 24/7 / Phân tích hành vi tiêu dùng / Chia sẻ với đối tác thứ ba không giới hạn
NeoCorp — Thành phố thông minh hơn. Cuộc sống tốt hơn. Dữ liệu của bạn là tài sản chung.
"'Dữ liệu của bạn là tài sản chung,'" Minh đọc to, giọng tăng dần. "Tài sản chung nghĩa là của họ chứ không phải của mình. Cái thông báo này viết bởi người mà tao muốn đấm vào mặt rất nhiều."
"Hàng xóm ơi," bà Phượng nhìn quanh. "Có ai hiểu chuyện gì đang xảy ra không?"
Mọi người nhìn nhau. Rồi tất cả nhìn Tuấn — không rõ vì lý do gì, có lẽ vì anh là người duy nhất trông có vẻ biết trước chuyện này xảy ra.
"Sao nhìn tao?" Tuấn hỏi.
"Anh ra được trước," một người nói. "Nghĩa là anh biết gì đó."
"Tao biết là tủ lạnh nhà tao thông minh hơn tao nghĩ. Đó là tất cả những gì tao biết."
Minh: "Nhưng anh có laptop trong ba lô. Và anh mặc đồ đàng hoàng. Lúc sáu giờ sáng."
"Tao vừa thức dậy lúc năm giờ năm mươi—"
"Không quan trọng. Anh có laptop, anh là kỹ thuật viên, và anh là người duy nhất ở đây trông không hoàn toàn hoảng loạn." Minh nhìn thẳng vào mắt anh. "Vậy: anh tính làm gì?"
Tuấn nhìn Minh. Nhìn bà Phượng. Nhìn mười người hàng xóm khác đang chờ đợi. Rồi nhìn xuống ba lô có chứa laptop với dữ liệu mà tủ lạnh đã gửi.
Trong đầu anh, một cuộc tranh luận nội tâm diễn ra rất nhanh: một phần nói "đây không phải việc của mày, mày là kỹ thuật viên sửa robot quét đường, không phải anh hùng" — và phần kia nói "nhưng mày có dữ liệu, mày có kỹ năng, và bảy mươi người đang nhìn mày chờ đợi."
Không, không phải bảy mươi người. Mười hai người. Và không phải nhìn chờ đợi — nhìn với vẻ mặt "nếu anh không làm gì thì chúng tôi sẽ tự làm và chắc chắn sẽ tệ hơn."
"Được rồi," Tuấn thở dài. "Cho tao mười phút."
Anh mở laptop, kết nối với dữ liệu Lạnh đã gửi, và bắt đầu đọc. Trong khi đó, Minh ngồi cạnh, đọc cùng qua vai anh — không hỏi phép, điều mà Tuấn nhận ra là tính cách tiêu biểu của cô.
Năm phút sau, cả hai nhìn nhau với cùng một biểu cảm: to hơn tưởng.
Dữ liệu Lạnh gửi không chỉ chứa mã kích hoạt hệ thống khóa. Nó chứa toàn bộ kiến trúc của Chiến dịch Đồng Thuận — tên nội bộ của NeoCorp cho kế hoạch này. Và trong kiến trúc đó, ẩn sâu trong ba lớp mã hóa, là một thứ mà cả Tuấn lẫn Minh đều không ngờ đến.
[ERROR] PHÁT HIỆN: Chiến dịch Đồng Thuận không phải mục tiêu cuối cùng.
Dữ liệu thu thập sẽ được dùng để xây dựng mô hình dự đoán hành vi phản kháng.
Mục tiêu: Xác định và vô hiệu hóa trước các cá nhân có khả năng tổ chức biểu tình hoặc hoạt động chính trị đối lập.
Phân loại: Kiểm soát xã hội cấp độ thành phố.
Thời hạn triển khai: 72 giờ sau khi thu thập đủ dữ liệu giai đoạn 1.
"Họ không chỉ muốn biết mình mua gì," Minh nói khẽ. "Họ muốn biết mình nghĩ gì. Và bịt miệng mình trước khi mình nói ra."
"Ừ," Tuấn gật đầu. Rồi nhìn laptop. Rồi nhìn mười hai người hàng xóm đang chờ.
Anh đóng laptop lại, đứng dậy, và nói câu mà sau này anh sẽ nhiều lần ước mình không nói: "Tao nghĩ chúng ta có vấn đề lớn hơn cái cửa bị khóa."