Cuộc tìm kiếm Phúc kéo dài hai tuần — không có hành động kịch tính như phim ảnh, mà là quá trình chậm, tỉ mỉ: kiểm tra camera an ninh ở các trạm xe buýt, đối chiếu danh sách hành khách, theo dõi các giao dịch tài chính dưới tên giả mà Phúc có thể đang dùng.
Khánh Vy không tham gia trực tiếp vào quá trình này — cô tôn trọng ranh giới mà đại úy Đức đặt ra — nhưng cô vẫn cập nhật thường xuyên, và trong những ngày chờ đợi, cô dùng thời gian để làm điều khác: đọc lại toàn bộ cuốn sổ của bố Hùng, lần này không tìm manh mối cụ thể, mà tìm hiểu con người đã viết nó.
Cô nhận ra, qua nhiều lần đọc, rằng cuốn sổ không chỉ là tài liệu về tội ác — nó là tài liệu về một người đang vật lộn với lương tâm của mình, năm này qua năm khác, không tìm được cách thoát ra nhưng cũng không hoàn toàn từ bỏ cảm giác đúng sai.
Có một đoạn, gần giữa cuốn sổ, viết: Con trai tôi hỏi tôi sao tôi hay buồn. Tôi không trả lời được nó. Tôi muốn nói: vì bố đang làm điều bố biết là sai, mỗi ngày, và bố không biết cách dừng lại. Nhưng bố không nói được điều đó với con. Bố chỉ nói: 'Bố mệt thôi.' Con tin bố. Đó là điều làm bố đau nhất — con tin bố.
Khánh Vy đọc đoạn đó, rồi gọi Hùng, đọc lại cho anh ta nghe qua điện thoại.
Im lặng kéo dài ở đầu dây kia. "Tao nhớ lần đó," Hùng nói cuối cùng, giọng nghẹn. "Tao khoảng mười tuổi. Tao hỏi ông tại sao ông hay ngồi một mình ngoài hiên buổi tối, nhìn xa xăm. Ông nói ông mệt."
"Mày tin ông."
"Tao tin." Hùng im lặng một lúc. "Cảm ơn mày đọc cho tao đoạn đó. Tao nghĩ... tao nghĩ tao cần biết bố tao không hoàn toàn là người xấu, dù ông đã làm điều xấu. Ông biết đó là sai. Ông đau vì nó. Điều đó không xóa được hậu quả, nhưng nó giúp tao hiểu ông hơn."
"Tao nghĩ," Khánh Vy nói nhẹ nhàng, "đó có thể là lý do bố mày viết cuốn sổ này — không phải để bào chữa cho mình, mà để có một nơi nào đó ghi lại sự thật, dù ông không thể nói ra với người sống."
Cuộc gọi đó đánh dấu một sự thay đổi trong cách Khánh Vy và Hùng nhìn về quá khứ — không phải tha thứ hoàn toàn, không phải quên đi, nhưng là một sự hiểu biết phức tạp hơn, nhân văn hơn, về những người đã gây ra đau khổ trong khi cũng đang chịu đựng đau khổ của riêng họ.
Tin tức về Phúc đến vào một buổi sáng thứ Tư, qua điện thoại từ đại úy Đức, giọng có chút nhẹ nhõm hiếm thấy.
"Chúng tôi tìm thấy ông ta," ông nói. "Không phải bắt giữ — ông ta tự đến đồn cảnh sát ở một tỉnh khác, hai ngày trước, dưới một tên khác nữa, nhưng nhân viên ở đó đã đối chiếu và nhận ra khớp với mô tả chúng tôi gửi đi."
"Ông ta tự đến?" Khánh Vy hỏi, ngạc nhiên.
"Theo lời ông ta khai ban đầu, ông ta đã 'mệt với việc trốn chạy.' Ông ta sáu mươi tám tuổi, sức khỏe không tốt, và theo lời ông ta, đã quyết định 'để mọi thứ kết thúc theo cách đúng,' dù chúng tôi vẫn cần kiểm tra kỹ lưỡng lời khai này."
Khánh Vy ngồi im, cảm thấy một cảm giác lẫn lộn — không phải chiến thắng hoàn toàn, mà một sự kết thúc phức tạp, không có pha hành động hay đối đầu kịch tính, chỉ là một ông già mệt mỏi quyết định dừng chạy trốn.
"Ông ta nói gì về bố tôi?" Cô hỏi.
"Chúng tôi đang lấy lời khai đầy đủ," đại úy Đức nói. "Nhưng có một điều ông ta nói ngay từ đầu, mà tôi nghĩ cô nên biết: ông ta nói, 'Tôi không bao giờ ra lệnh giết ai. Tôi chỉ tạo ra hệ thống. Những người khác — Vĩnh, và người trước Vĩnh — họ quyết định cách bảo vệ hệ thống đó khi bị đe dọa. Tôi nhắm mắt làm ngơ. Đó là tội của tôi.'"
Khánh Vy nghe điều đó, cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ — không phải vì không tin, mà vì nó xác nhận điều cô đã dần nhận ra suốt cuộc điều tra này: không có một "kẻ ác tối cao" duy nhất để đổ mọi trách nhiệm lên, chỉ có một chuỗi người, mỗi người chọn nhắm mắt làm ngơ ở một mức độ khác nhau, và chuỗi lựa chọn đó, cộng lại, đã giết bố cô.
"Cảm ơn anh đã báo tôi," cô nói với đại úy Đức.
"Cô Khánh Vy," ông nói trước khi kết thúc cuộc gọi, "tôi muốn nói — không phải theo cách chính thức, mà cá nhân — rằng những gì cô đã làm trong vụ án này, từ việc cung cấp bằng chứng đầu tiên đến việc kiên trì theo đuổi sự thật, dù nguy hiểm, là điều hiếm thấy. Bố cô sẽ tự hào."
Khánh Vy cảm thấy nước mắt dâng lên. "Cảm ơn anh."
Sau cuộc gọi, cô gọi cho mẹ, kể lại tin tức. Bà Hoa im lặng một lúc lâu, rồi nói: "Vậy là xong rồi."
"Một phần," Khánh Vy nói. "Vẫn cần xét xử, vẫn cần thời gian. Nhưng phần tìm ra sự thật — phần đó xong."
"Mẹ nghĩ," bà Hoa nói, giọng nhẹ nhõm pha lẫn buồn bã, "bố con có thể yên nghỉ giờ. Không phải vì hình phạt đã được thực hiện đầy đủ — mà vì sự thật đã được biết. Đó là điều ông luôn coi trọng nhất — sự thật, hơn cả công lý theo nghĩa trừng phạt."
Khánh Vy nhìn ra cửa sổ căn hộ, vào buổi sáng thứ Tư bình thường của thành phố, và cảm thấy, lần đầu tiên từ ngày tỉnh dậy với vết bầm không giải thích được, một sự nhẹ nhõm thật sự bắt đầu len vào.