Đỗ Ngọc Sơn được giữ tại đồn cảnh sát qua đêm, và sáng hôm sau, ông ta đồng ý hợp tác đầy đủ với cuộc điều tra — không phải vì bị ép buộc, mà theo lời ông ta nói với đại úy Đức, vì "đã mệt với việc mang theo bí mật này một mình."
Khánh Vy và Hùng được mời đến để nghe phần lời khai liên quan trực tiếp đến vụ việc của họ — không phải toàn bộ, vì một số phần thuộc diện điều tra riêng, nhưng đại úy Đức đồng ý chia sẻ những gì liên quan.
"Ông Sơn khai," đại úy Đức nói, đọc từ một bản tóm tắt, "rằng người thực sự thiết kế và duy trì hệ thống hồ sơ ma trong suốt gần hai mươi năm qua — qua nhiều công ty, nhiều hình thức khác nhau — không phải Vĩnh, dù Vĩnh có tham gia vào giai đoạn liên quan đến bố cô Khánh Vy. Người thiết kế ban đầu là một cố vấn tài chính độc lập, làm việc cho nhiều công ty bảo hiểm khác nhau qua các năm, dưới danh nghĩa tư vấn 'tối ưu hóa chi phí bồi thường.'"
"Tên người đó là gì?" Khánh Vy hỏi.
Đại úy Đức nhìn vào hồ sơ. "Tên trong hồ sơ chính thức: Đặng Văn Phúc. Nhưng ông Sơn nói đây có thể không phải tên thật — ông ta luôn nghi ngờ Phúc dùng danh tính giả, vì không có hồ sơ nào về quá khứ của người này trước khi xuất hiện trong ngành bảo hiểm khoảng hai mươi hai năm trước."
"Ông ta còn sống không?" Hùng hỏi.
"Theo Sơn, có. Nhưng đã 'rút lui' khỏi việc trực tiếp tham gia khoảng năm năm trước — cùng thời điểm Vĩnh mất. Sơn nghĩ rằng việc Vĩnh mất đã khiến Phúc cảm thấy không an toàn, nên ông ta giảm dần sự tham gia, chuyển giao phần lớn việc vận hành cho người khác — bao gồm Long và sau đó một phần cho Sơn."
Khánh Vy ngồi im, xử lý thông tin. "Vậy người này — Phúc — là người đứng sau toàn bộ hệ thống trong suốt hai mươi năm, qua nhiều công ty, nhiều người liên quan, và ông ta vẫn đang tự do?"
"Đúng vậy," đại úy Đức xác nhận. "Và đây là phần khó khăn nhất của vụ án: vì ông ta luôn giữ khoảng cách, để người khác — như Vĩnh, như Long, như Sơn — thực hiện các bước cụ thể, bằng chứng trực tiếp liên kết ông ta với bất kỳ hành vi phạm pháp cụ thể nào rất mỏng."
"Vậy ông ta có thể thoát?" Hùng hỏi, giọng có chút bực bội.
"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để không để điều đó xảy ra," đại úy Đức nói. "Nhưng tôi cần thành thật với các bạn: đây là loại vụ án phức tạp, có thể kéo dài nhiều tháng, có thể nhiều năm, trước khi có kết luận cuối cùng."
Khánh Vy cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dấy lên — không phải mệt mỏi thể chất, mà mệt mỏi của người nhận ra rằng công lý, nếu đến, sẽ đến chậm và không hoàn hảo.
"Có cách nào tìm Phúc nhanh hơn không?" Cô hỏi.
"Sơn cung cấp một số thông tin có thể giúp," đại úy Đức nói. "Bao gồm một địa chỉ email cũ mà Phúc từng dùng để liên lạc, và mô tả ngoại hình từ trí nhớ của Sơn. Chúng tôi đang theo các manh mối này."
Sau cuộc họp, khi Khánh Vy và Hùng ra khỏi đồn cảnh sát, họ đi bộ một đoạn trong im lặng.
"Mày nghĩ mình sẽ tìm ra Phúc không?" Hùng hỏi.
"Tao không biết," Khánh Vy nói thật. "Nhưng tao nghĩ về điều bố tao đã làm mười hai năm trước — ông không cố giải quyết toàn bộ hệ thống một lúc. Ông chỉ tìm ra phần ông thấy được, và báo cáo nó. Có thể đó là cách duy nhất để đối mặt với một thứ lớn như vậy — không phải giải quyết hết, mà làm phần của mình, và tin rằng người khác sẽ tiếp tục."
"Mày đang làm phần của mày," Hùng nói.
"Mình đang làm," Khánh Vy sửa lại, nhìn anh ta. "Cùng nhau."
Họ tiếp tục đi, và Khánh Vy cảm thấy, lần đầu tiên trong nhiều tuần, một sự bình yên nhỏ — không phải vì mọi thứ đã được giải quyết, mà vì cô không còn cảm thấy đơn độc trong việc đối mặt với nó.
Buổi chiều đó, Khánh Vy nhận một cuộc gọi không mong đợi — từ Long, gọi từ số điện thoại của luật sư của ông, vì ông không được phép liên lạc trực tiếp trong khi đang trong quá trình điều tra mà không qua kênh chính thức.
"Cô Khánh Vy," luật sư nói, "ông Long muốn tôi truyền đạt một điều, nếu cô đồng ý nghe."
"Tôi nghe," Khánh Vy nói.
"Ông Long muốn cô biết rằng ông đã cung cấp thêm thông tin cho cảnh sát — về một người tên Đặng Văn Phúc, người ông nhớ đã gặp một lần, nhiều năm trước, trong một cuộc họp mà Vĩnh tổ chức. Ông Long nói ông không nhớ nhiều, nhưng nhớ một điều: Phúc có một vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái, hình dạng như dấu vết bỏng cũ."
Khánh Vy ghi nhận thông tin, cảm ơn, và kết thúc cuộc gọi. Cô gửi ngay thông tin này cho đại úy Đức.
Đó là một chi tiết nhỏ — một vết sẹo — nhưng trong những vụ án như thế này, Khánh Vy đang học được, chính những chi tiết nhỏ đôi khi lại là chìa khóa.