"Cô không cần sợ," Sơn nói, giữ khoảng cách, không tiến gần thêm. "Tôi đến đây để nói chuyện, không phải để làm hại cô."
Khánh Vy không bước vào sâu hơn, đứng gần cửa, một tay đặt sau lưng nơi cô có thể cảm nhận được điện thoại trong túi áo, hy vọng đại úy Đức đang nghe được mọi lời.
"Ông là Đỗ Ngọc Sơn," cô nói, giữ giọng bình thản dù tim đang đập dữ dội. "Người liên quan đến công ty Khải Minh Phát."
"Cô biết nhiều," Sơn nói, không phủ nhận. "Nhiều hơn tôi mong đợi, thành thật mà nói."
"Ông muốn gì?"
Sơn ngồi xuống lại, ra hiệu cho Khánh Vy ngồi đối diện — cô không ngồi, vẫn đứng gần cửa.
"Tôi muốn nói chuyện về việc dừng lại," Sơn nói. "Cô đã làm rất tốt — tìm ra Long, tìm ra mối liên hệ với Vĩnh. Nhưng cô đang đi vào vùng nguy hiểm hơn cô nhận ra."
"Ông đang đe dọa tôi."
"Không," Sơn nói, giọng điềm tĩnh. "Tôi đang cảnh báo cô. Có sự khác biệt."
"Khác biệt gì khi cả hai đều có nghĩa là tôi nên dừng lại vì sợ hậu quả?"
Sơn im lặng một lúc, nhìn Khánh Vy với vẻ đánh giá. "Cô thông minh. Giống bố cô."
Câu nói đó khiến Khánh Vy đứng sững. "Ông biết bố tôi."
"Tôi biết về ông," Sơn nói. "Mười lăm năm trước, tôi làm việc ở một công ty khác trong cùng tập đoàn lớn — nơi ông Vĩnh có cổ phần. Tôi không trực tiếp liên quan đến vụ việc của bố cô, nhưng tôi biết câu chuyện."
"Câu chuyện gì? Long đã kể cho tôi phiên bản của ông ấy. Tôi muốn nghe phiên bản thật."
Sơn nhìn cô một lúc lâu, rồi nói: "Phiên bản thật là: hệ thống mà cô đang điều tra không phải do một người tạo ra, và không thể bị dừng lại chỉ bằng việc bắt một người. Nó là một mạng lưới, được xây dựng qua nhiều năm, qua nhiều công ty, với nhiều người tham gia ở các mức độ khác nhau. Long chỉ là một phần nhỏ. Vĩnh là một phần khác, đã chết. Tôi..." ông ta dừng lại, "tôi là một phần khác nữa, nhưng không phải phần lớn nhất."
"Vậy ai là phần lớn nhất?"
"Đó là câu hỏi mà nếu tôi trả lời, cô sẽ hiểu tại sao tôi nói cô đang ở trong vùng nguy hiểm hơn cô nghĩ." Sơn nhìn cô. "Tôi không phải kẻ ác trong câu chuyện này, cô Khánh Vy — dù tôi biết cô có lý do để nghĩ vậy. Tôi là người, giống Long, bị kéo vào hệ thống này nhiều năm trước, và đã không tìm được cách ra."
"Ông đang cố làm tôi thương hại ông."
"Không," Sơn nói, giọng có chút mệt mỏi thật sự. "Tôi đang cố cảnh báo cô về việc ai đang thực sự đứng sau, và tại sao việc cô tiếp tục điều tra một cách công khai như hiện tại có thể nguy hiểm — không phải vì tôi, mà vì người khác."
"Ai?"
Sơn nhìn ra cửa, rồi nhìn lại Khánh Vy, và hạ giọng thấp hơn: "Người mà cô làm việc cùng mỗi ngày, ở phòng phân tích dữ liệu, người mà cô tin tưởng nhất sau những gì đã xảy ra."
Khánh Vy cảm thấy lạnh người. "Ông đang nói về Hùng."
"Tôi không nói rõ ai," Sơn nói. "Tôi chỉ nói cô nên xem xét lại mọi giả định cô đang có."
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở mạnh — Hùng bước vào, theo sau là hai cảnh sát mặc thường phục, trong đó có đại úy Đức.
"Đỗ Ngọc Sơn," đại úy Đức nói, giọng nghiêm nghị. "Chúng tôi cần ông đến đồn để làm rõ một số vấn đề."
Sơn nhìn quanh phòng, không có vẻ ngạc nhiên hay hoảng loạn — chỉ là một sự chấp nhận bình thản kỳ lạ. "Tôi đã đoán điều này có thể xảy ra," ông ta nói. "Tôi đến đây biết rủi ro."
Khi cảnh sát đưa Sơn ra ngoài, ông ta quay lại nhìn Khánh Vy một lần cuối. "Hãy nhớ điều tôi nói, cô Khánh Vy. Không phải để dọa cô. Để bảo vệ cô."
Sau khi Sơn được đưa đi, Khánh Vy đứng trong phòng họp, cảm thấy chân mình không vững. Hùng bước đến, đặt tay lên vai cô. "Mày ổn không?"
"Tao không biết," Khánh Vy nói, nhìn anh ta. Câu nói cuối cùng của Sơn vẫn vang trong đầu cô — lời cảnh báo về "người cô tin tưởng nhất."
"Ông ta nói gì với mày trước khi tao vào?" Hùng hỏi, nhận ra có gì đó trong ánh mắt Khánh Vy.
Khánh Vy nhìn Hùng — người đã ở bên cô suốt những tuần qua, người đã thừa nhận sai lầm của mình, người đã giúp cô đi đến tận đây. Nhưng cũng là người mà, mười hai năm trước, bố của anh đã liên quan trực tiếp đến cái chết của bố cô.
"Ông ta nói," Khánh Vy nói chậm, nhìn thẳng vào mắt Hùng, "tao nên xem xét lại mọi giả định tao đang có. Về người tao tin tưởng."
Hùng đứng yên, mặt dần chuyển sang một biểu cảm mà Khánh Vy không thể đọc được hoàn toàn — có thể là bị tổn thương, có thể là lo lắng, có thể là điều gì khác.
"Mày nghĩ ông ta nói về tao," Hùng nói, không phải câu hỏi.
"Tao không biết," Khánh Vy nói thật. "Sơn không nói rõ tên. Nhưng cách ông ta nói... nó khiến tao nghĩ đến mày."
Im lặng kéo dài trong phòng họp, đại úy Đức và cảnh sát khác đã rời đi cùng Sơn, để hai người ở lại một mình.
"Khánh Vy," Hùng nói cuối cùng, giọng căng nhưng kiên định. "Tao biết tao đã làm một điều sai với mày — tiêm thuốc, làm mày mất ký ức. Tao đã xin lỗi, và tao biết lời xin lỗi không xóa được điều đó. Nhưng tao chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ, là người làm hại mày theo cách mà Sơn đang gợi ý. Mày có thể không tin tao hoàn toàn — tao hiểu điều đó. Nhưng tao cần mày biết: nếu mày nghi ngờ tao, hãy nói thẳng, hỏi thẳng. Đừng để lời của một người ông vừa gặp lần đầu, người có động cơ riêng để gây nghi ngờ và chia rẽ, quyết định cách mày nhìn tao."
Khánh Vy nhìn anh ta, cảm nhận sự thật trong giọng nói đó — không phải sự thật tuyệt đối, vì cô không có cách nào biết chắc, nhưng sự thật của một người đang thành khẩn, đang sợ mất đi điều gì đó quan trọng.
"Tao tin mày," cô nói cuối cùng, "không phải vì tao chắc chắn một trăm phần trăm, mà vì tao chọn tin. Vì sau mọi thứ mình đã trải qua cùng nhau, niềm tin đó là điều tao quyết định giữ, dù có rủi ro."
Hùng nhìn cô, và lần đầu tiên từ khi mọi chuyện bắt đầu, anh ta để lộ một sự nhẹ nhõm rõ rệt trên mặt.
"Nhưng," Khánh Vy nói thêm, "điều đó không có nghĩa là tao sẽ ngừng cảnh giác. Với mày, với Sơn, với bất kỳ ai. Sơn nói có người 'đứng sau lớn hơn' — và mình chưa biết đó là ai. Cuộc điều tra này chưa xong."
Hùng gật đầu. "Mình tiếp tục cùng nhau."
Họ ra khỏi phòng họp, đi xuống tầng dưới, nơi đại úy Đức đang đợi để cập nhật thông tin tiếp theo. Nhưng trong đầu Khánh Vy, lời của Sơn vẫn còn đó, không hoàn toàn biến mất: người đứng sau lớn hơn — và câu hỏi về việc liệu cuộc điều tra này, giống như cuốn sổ của bố Hùng, sẽ tiếp tục mở ra những lớp bí ẩn mới, sâu hơn, nguy hiểm hơn những gì họ đã đối mặt cho đến giờ.