Anh Tuấn triệu tập một cuộc họp khẩn với Khánh Vy, Hùng, và Phương Anh tại đồn cảnh sát — lần này với sự có mặt của một cấp trên của anh, đại úy Hoàng Minh Đức, người phụ trách vụ án ở cấp cao hơn.
"Tình hình đã leo thang," đại úy Đức nói, giọng nghiêm túc. "Việc theo dõi và đe dọa trực tiếp cho thấy người hoặc nhóm người đứng sau Đỗ Ngọc Sơn cảm thấy bị đe dọa thực sự bởi cuộc điều tra. Đây vừa là tin tốt — nghĩa là chúng ta đang đến gần sự thật — vừa là tin xấu, vì nó làm tăng nguy cơ cho những người liên quan."
"Các anh đã tìm ra Sơn ở đâu chưa?" Khánh Vy hỏi.
"Chưa xác định được nơi cư trú hiện tại. Nhưng," đại úy Đức nhìn vào tập hồ sơ, "chúng tôi đã có một manh mối mới — không phải về Sơn trực tiếp, mà về công ty Khải Minh Phát. Có một cuộc họp được lên kế hoạch, theo thông tin từ một nguồn nội bộ trong ngành bảo hiểm mà chúng tôi đang hợp tác, vào cuối tuần này — một cuộc họp giữa đại diện Khải Minh Phát và một nhân viên cấp cao khác trong công ty Đông Nam."
"Ai?" Hùng hỏi.
"Đó là điều chúng tôi chưa xác định được hoàn toàn — nguồn tin chỉ biết về cuộc họp, không biết chi tiết về người tham gia từ phía Đông Nam." Đại úy Đức nhìn cả ba người. "Chúng tôi muốn đề xuất một kế hoạch — nhưng nó liên quan đến rủi ro, và tôi cần sự đồng ý của các bạn trước khi tiến hành."
"Kế hoạch gì?" Khánh Vy hỏi.
"Chúng tôi muốn gài một thiết bị nghe vào văn phòng của Long — dù ông ấy đang bị điều tra, ông vẫn có quyền truy cập văn phòng cho đến khi có quyết định chính thức. Nếu cuộc họp cuối tuần này diễn ra ở đó, hoặc nếu ai đó sử dụng văn phòng đó để liên lạc về cuộc họp, chúng tôi có thể thu được thông tin quan trọng."
"Cần gì từ tụi con?" Hùng hỏi.
"Chúng tôi cần một người có quyền truy cập hợp lý vào khu vực đó, vào thời điểm thích hợp, để giúp lắp đặt thiết bị mà không gây nghi ngờ. Cô Khánh Vy, là nhân viên công ty, có thể tiếp cận khu vực đó mà không bị nghi ngờ như người ngoài."
Khánh Vy cảm thấy lo lắng dấy lên. "Các anh muốn tôi quay lại công ty, sau mọi thứ đã xảy ra?"
"Tôi hiểu yêu cầu này khó khăn," đại úy Đức nói, giọng thông cảm. "Và tôi muốn nói rõ — cô có quyền từ chối hoàn toàn. Đây không phải nghĩa vụ pháp lý của cô. Nếu cô từ chối, chúng tôi sẽ tìm cách khác, có thể chậm hơn nhưng an toàn hơn cho cô."
Khánh Vy nhìn Phương Anh, rồi nhìn Hùng. Cả hai đều im lặng, không muốn ảnh hưởng đến quyết định của cô.
"Nếu tao làm điều này," Khánh Vy nói, suy nghĩ thành tiếng, "và nếu nó giúp tìm ra Sơn, giúp dừng hệ thống này hoàn toàn — đó là điều bố tao muốn làm mười hai năm trước, nhưng không hoàn thành được. Nhưng nếu tao không làm, và Sơn tiếp tục, gây hại cho người khác trong tương lai..."
Cô dừng lại, nhìn đại úy Đức. "Tôi sẽ làm. Nhưng tôi muốn biết kế hoạch chi tiết, và tôi muốn Hùng được biết mọi bước, vì anh ấy cũng liên quan."
"Đồng ý," đại úy Đức nói.
Kế hoạch được vạch ra: Khánh Vy sẽ trở lại công ty vào thứ Năm, với lý do chính thức là quay lại làm việc sau thời gian nghỉ phép sức khỏe. Cô sẽ tìm cơ hội vào khu vực gần văn phòng Long — dù ông không còn làm việc ở đó, văn phòng vẫn chưa bị niêm phong hoàn toàn vì quy trình điều tra đang diễn ra — để một kỹ thuật viên cảnh sát, giả làm nhân viên bảo trì, có thể lắp thiết bị nghe.
Thứ Năm đến, Khánh Vy bước vào tòa nhà công ty Đông Nam với cảm giác lạ — như một người vừa rời đi rất lâu, dù chỉ mới hai tuần.
Đồng nghiệp nhìn cô với những ánh mắt khác nhau — một số tò mò, một số thông cảm (tin tức về vụ Long đã lan rộng, dù chi tiết về vai trò của Khánh Vy không được công khai hoàn toàn), một số tránh nhìn thẳng, như không muốn dính vào rắc rối.
Cô đến bàn làm việc, bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc — phần của kế hoạch là cô cần một lý do hợp lý để di chuyển qua khu vực gần văn phòng cũ của Long, nơi giờ là khu vực "đang được xem xét lại cấu trúc tổ chức," theo cách công ty mô tả chính thức.
Một kỹ thuật viên — mặc đồng phục bảo trì công ty thật, nhưng thực chất là cảnh sát chìm — đang làm việc gần khu vực đó, kiểm tra hệ thống điện. Khánh Vy đi ngang qua, giả vờ tìm tài liệu trong một phòng họp gần đó, đủ thời gian để người kỹ thuật viên hoàn thành công việc.
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ — quá suôn sẻ, Khánh Vy nghĩ, theo cách khiến cô cảm thấy bất an hơn là an tâm.
Buổi chiều, khi cô đang ngồi ở bàn làm việc, một tin nhắn nội bộ công ty xuất hiện — không phải email, mà thông báo trực tiếp qua hệ thống chat công ty, từ một tài khoản cô không nhận ra: "phòng_hành_chính_02."
Chào cô Khánh Vy, tôi cần gặp cô riêng về một vấn đề liên quan đến hồ sơ nhân sự của cô. Phòng họp B, tầng 6, 5 giờ chiều hôm nay được không?
Khánh Vy nhìn tin nhắn, cảm thấy có gì đó không đúng — tài khoản "phòng_hành_chính_02" không phải tên thông thường công ty dùng, và nội dung quá mơ hồ để là yêu cầu công việc bình thường.
Cô chụp ảnh màn hình, gửi cho anh Tuấn ngay: Em vừa nhận tin nhắn lạ, yêu cầu gặp riêng ở phòng họp tầng 6, 5 giờ. Có nên đi không?
Trả lời đến sau vài phút, không phải từ anh Tuấn mà từ đại úy Đức: Đừng đi một mình. Chúng tôi sẽ cử người theo dõi gần đó. Nếu cô quyết định đi, hãy giữ điện thoại mở, để chúng tôi nghe được qua loa, nhưng đặt trong túi để không bị phát hiện.
Khánh Vy nhìn tin nhắn, tim đập nhanh. Đây có thể là cơ hội — gặp trực tiếp người đứng sau, hoặc người làm việc cho họ. Hoặc đây có thể là bẫy nguy hiểm.
Cô nhắn lại Hùng: Có tình huống mới. Tao sẽ kể sau, nhưng nếu 5 giờ tao không liên lạc, gọi anh Tuấn ngay.
Hùng trả lời ngay: Tao đến công ty bây giờ. Đừng đi một mình mà không có ai biết chính xác mày ở đâu.
Năm giờ kém mười lăm, Khánh Vy đi về phía phòng họp tầng sáu, điện thoại trong túi áo, đã bật chế độ gọi với đại úy Đức nhưng màn hình tắt để không gây chú ý. Tim cô đập mạnh, nhưng cô giữ bước chân bình thản.
Phòng họp B — cửa đóng, kính mờ không nhìn rõ bên trong. Cô gõ cửa, đợi.
"Vào đi," một giọng nói từ bên trong — giọng nam, không quen.
Khánh Vy mở cửa, bước vào.
Phòng họp trống, chỉ có một người ngồi ở bàn — một người đàn ông trung niên, gầy, mặc áo sơ mi xám, mà cô chưa từng gặp trước đây.
"Cô Khánh Vy," ông ta nói, đứng dậy nhẹ nhàng. "Cảm ơn cô đã đến. Tôi là Đỗ Ngọc Sơn."
Khánh Vy đứng yên ở cửa, mọi giác quan trong cô đột nhiên trở nên sắc nhọn.