Việc tìm ra danh tính đầy đủ của Đỗ Ngọc Sơn mất gần hai tuần — anh Tuấn giải thích, người này rất cẩn thận, gần như không để lại dấu vết công khai nào: không có hồ sơ thuế cá nhân rõ ràng liên kết với công ty Khải Minh Phát, không có mạng xã hội, không có địa chỉ thường trú khớp với bất kỳ giao dịch tài chính lớn nào.
"Người này hoặc rất cẩn thận, hoặc đã được huấn luyện để tránh bị phát hiện," anh Tuấn nói trong buổi gặp với Khánh Vy và Hùng — lần này ở một văn phòng nhỏ của cảnh sát, không phải nơi công khai như công viên, vì tính nhạy cảm của thông tin ngày càng tăng.
"Huấn luyện bởi ai?" Khánh Vy hỏi.
"Đó là điều chúng tôi đang cố tìm ra. Nhưng có một manh mối — Đỗ Ngọc Sơn, theo hồ sơ cũ mà chúng tôi tìm được, từng làm việc trong ngành bảo hiểm, ở một công ty khác, mười lăm năm trước. Công ty đó, qua một loạt sáp nhập, cuối cùng trở thành một phần của tập đoàn lớn hơn — tập đoàn mà ông Phạm Quốc Vĩnh, cựu giám đốc Đông Nam, từng có cổ phần."
Khánh Vy và Hùng nhìn nhau. Một liên kết khác đến Vĩnh — người đã chết, nhưng mạng lưới ông tạo ra dường như vẫn còn tồn tại, như rễ cây ăn sâu mà việc chặt thân cây không đủ để giết.
"Vậy Sơn là người được Vĩnh 'gài' vào, để tiếp tục hệ thống sau khi ông ta không còn kiểm soát trực tiếp?" Hùng hỏi.
"Có thể," anh Tuấn nói. "Hoặc Sơn hoạt động độc lập, chỉ lợi dụng cùng một loại lỗ hổng trong hệ thống bảo hiểm mà Vĩnh từng dùng. Chúng tôi chưa có đủ bằng chứng để khẳng định mối liên hệ trực tiếp."
Trong khi cuộc điều tra tiếp tục, Khánh Vy nhận thấy một điều khiến cô bất an: trong những ngày sau khi thông tin về Sơn được chuyển cho cảnh sát, cô bắt đầu có cảm giác bị theo dõi.
Không có gì cụ thể — không ai tiếp cận cô, không có lời đe dọa trực tiếp. Chỉ là những điều nhỏ: một chiếc xe màu xám đậu gần nhà cô hai buổi tối liên tiếp, không có ai trong xe nhưng động cơ vẫn còn ấm khi cô đi ngang qua. Một lần, ở siêu thị, cô có cảm giác một người đàn ông đang nhìn cô từ xa, nhưng khi cô quay lại, anh ta đã biến mất vào dãy hàng khác.
Cô kể điều này với Phương Anh, người lập tức tỏ ra lo lắng. "Mày cần nói với anh Tuấn."
"Tao không có bằng chứng gì cụ thể," Khánh Vy nói. "Chỉ là cảm giác."
"Cảm giác đó vẫn quan trọng," Phương Anh nói. "Đặc biệt sau mọi thứ mày đã trải qua."
Khánh Vy báo cho anh Tuấn, và anh khuyên cô nên cẩn thận hơn — tránh đi một mình vào buổi tối, thông báo cho người thân biết lịch trình của mình, và nếu có thể, tạm thời ở cùng người khác thay vì một mình.
"Chúng tôi không có đủ cơ sở để cung cấp bảo vệ chính thức," anh Tuấn nói, "nhưng tôi sẽ tăng cường theo dõi khu vực nhà cô không chính thức, nếu có thể."
Đêm đó, Khánh Vy quyết định ở lại nhà mẹ — không chỉ vì lý do an toàn, mà vì cô cảm thấy cần sự gần gũi của gia đình trong thời điểm bất ổn này.
Khoảng mười một giờ đêm, khi cô đang chuẩn bị ngủ trong phòng cũ của mình, điện thoại rung — một tin nhắn từ số không lưu tên.
Cô đang đào sâu hơn mức an toàn cho cô. Dừng lại trước khi quá muộn.
Khánh Vy nhìn tin nhắn, tim đập nhanh. Cô chụp ảnh màn hình, gửi ngay cho anh Tuấn, kèm theo: Em vừa nhận được tin nhắn này. Không rõ từ ai.
Anh Tuấn trả lời nhanh: Đừng trả lời tin nhắn đó. Tôi sẽ cho kiểm tra số điện thoại. Cô có an toàn không?
Em đang ở nhà mẹ. An toàn.
Tốt. Ở đó. Tôi sẽ cho người qua kiểm tra khu vực.
Khánh Vy đặt điện thoại xuống, ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ phòng cũ của mình — cửa sổ mà cô đã nhìn ra hàng nghìn lần khi còn nhỏ, giờ mang một cảm giác khác hoàn toàn: không còn là nơi an toàn tuyệt đối, mà là một điểm có thể bị quan sát từ bên ngoài.
Cô không kể cho mẹ về tin nhắn đó ngay — không muốn làm bà lo lắng thêm trong đêm. Nhưng cô không ngủ được, nằm thức, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ trong nhà, mọi tiếng xe chạy qua ngoài đường.
Sáng hôm sau, anh Tuấn gọi báo: số điện thoại gửi tin nhắn là số dùng một lần, mua bằng tiền mặt, không thể truy ra danh tính trực tiếp. Nhưng vị trí phát tín hiệu khi gửi tin nhắn — dù không chính xác hoàn toàn — cho thấy nó được gửi từ khu vực gần văn phòng công ty Đông Nam.
"Có thể là ai đó trong công ty," anh Tuấn nói. "Không nhất thiết là Sơn trực tiếp — có thể là người làm việc cho Sơn, hoặc người khác có liên quan mà chúng tôi chưa xác định."
"Vậy điều này có nghĩa," Khánh Vy nói, "là có người trong công ty Đông Nam, ngay bây giờ, đang theo dõi tao và biết tao đang điều tra."
"Có khả năng đó," anh Tuấn xác nhận. "Cô Khánh Vy, tôi nghĩ đã đến lúc cô tạm dừng đi làm, ít nhất trong thời gian ngắn, cho đến khi chúng tôi xác định được mức độ nguy hiểm."
Khánh Vy đồng ý, dù không thoải mái với ý nghĩ phải lùi lại. Cô gọi cho quản lý, xin nghỉ phép không lương trong hai tuần, với lý do sức khỏe cá nhân — không cần giải thích chi tiết.
Buổi chiều đó, khi cô đang ở nhà mẹ, Hùng gọi điện, giọng căng thẳng rõ rệt.
"Khánh Vy, tao vừa nhận được điều gì đó mày cần biết ngay."
"Gì?"
"Có người gửi cho tao một bức ảnh — qua email, không có địa chỉ người gửi rõ ràng, chỉ một dãy số ngẫu nhiên. Bức ảnh là... là tao và mày, chụp ở quán cà phê hai ngày trước, lúc mình nói về trang sổ với chữ 'S.'"
Khánh Vy cảm thấy lạnh sống lưng. "Họ theo dõi cả hai mình."
"Đúng. Và kèm bức ảnh là một dòng chữ ngắn: 'Hai người biết quá nhiều rồi.'"
Im lặng kéo dài qua điện thoại.
"Tao đã gửi cho anh Tuấn," Hùng nói. "Nhưng Khánh Vy, tao nghĩ... tao nghĩ mình cần cẩn thận hơn rất nhiều, bắt đầu từ ngay bây giờ."
Khánh Vy nhìn ra cửa sổ phòng cũ của mình một lần nữa, nhìn con đường yên tĩnh ngoài kia, và lần đầu tiên từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô cảm thấy nỗi sợ thực sự — không phải sợ vì không biết điều gì đang xảy ra, mà sợ vì biết rằng có ai đó, ở đâu đó gần đó, đang nhìn thấy mọi bước cô đi.