Một tuần sau lời thú nhận của Long, cuộc điều tra chính thức bắt đầu — không chỉ về vụ việc mười hai năm trước, mà về toàn bộ hệ thống hồ sơ ma mà Long thừa nhận đã tồn tại, dưới một hình thức nào đó, suốt nhiều năm.
Khánh Vy được mời đến đồn cảnh sát để cung cấp lời khai chính thức — không phải với tư cách nghi phạm, mà với tư cách người phát hiện và cung cấp bằng chứng. Anh Tuấn, người cảnh sát đã quan sát cuộc gặp ở công viên, là người tiếp nhận lời khai của cô.
"Cô Khánh Vy," anh Tuấn nói, sau khi ghi nhận lời khai ban đầu, "tôi cần hỏi cô về điều này một cách cẩn thận, vì nó liên quan đến anh Hùng. Việc anh ấy tiêm thuốc cho cô không có sự đồng ý — về mặt pháp lý, đó là hành vi có thể bị truy tố. Cô có muốn nộp đơn khiếu nại không?"
Khánh Vy ngồi im một lúc, suy nghĩ câu hỏi này — câu hỏi cô đã tránh đối mặt trực tiếp trong suốt tuần qua, vì quá bận với những thứ khác.
"Tôi cần thời gian để quyết định," cô nói. "Hành động của anh ấy là sai — tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng động cơ của anh ấy khác với động cơ của người làm hại tôi vì lợi ích cá nhân. Tôi muốn hiểu rõ hơn trước khi quyết định."
"Cô có quyền làm vậy," anh Tuấn nói. "Nhưng tôi cũng cần nói rõ: nếu cô không khiếu nại, điều đó không có nghĩa là không có hậu quả nào. Việc sử dụng midazolam ngoài bối cảnh y tế, nếu được phát hiện qua các kênh khác — ví dụ nếu anh ấy mua thuốc đó qua đường không hợp pháp — có thể dẫn đến điều tra riêng, không phụ thuộc vào quyết định của cô."
Khánh Vy gật đầu, ghi nhận điều đó.
Cuộc điều tra về hệ thống hồ sơ ma tiến triển nhanh hơn dự kiến — với lời khai của Long và bằng chứng từ hồ sơ tìm được ở phòng lưu trữ, các nhà điều tra mở rộng phạm vi tìm kiếm, và trong vòng hai tuần, họ tìm thấy bằng chứng về việc hệ thống này không chỉ tồn tại mười hai năm trước mà tiếp tục — dưới các hình thức khác, với các tên khác — trong suốt tám năm Long làm tổng giám đốc.
Đây là phần khiến Khánh Vy bối rối nhất: Long đã thú nhận, đã tự nguyện hợp tác, nhưng bằng chứng cho thấy ông không hoàn toàn trung thực về mức độ liên quan của mình trong những năm gần đây.
"Có vẻ," anh Tuấn giải thích trong một buổi cập nhật với Khánh Vy, "ông Long nói thật về vụ mười hai năm trước — ông không trực tiếp ra lệnh, ông im lặng vì sợ. Nhưng trong tám năm làm tổng giám đốc, có bằng chứng cho thấy ông tiếp tục nhận một phần lợi ích từ một hệ thống tương tự, dù quy mô nhỏ hơn và được che giấu kỹ hơn."
"Vậy ông ta nói dối về việc đã 'sửa hệ thống'?" Khánh Vy hỏi, nhớ lại lời Long nói ở công viên.
"Có thể ông ta sửa phần lớn, nhưng giữ lại một phần nhỏ cho riêng mình," anh Tuấn nói. "Hoặc có thể có người khác trong công ty tiếp tục hệ thống mà không có sự đồng ý của ông ta, và ông ta biết nhưng không ngăn — giống như cách ông ta xử lý mười hai năm trước. Một kiểu lặp lại."
Khánh Vy cảm thấy một sự mệt mỏi mới — không phải mệt mỏi vì sốc, mà mệt mỏi vì nhận ra sự thật không phải một đường thẳng đơn giản từ tội ác đến công lý, mà là một mạng lưới phức tạp, nơi mỗi người liên quan đều có phần sự thật riêng, và không ai hoàn toàn trong sạch hay hoàn toàn xấu xa.
"Có tên mới nào xuất hiện không?" Cô hỏi.
Anh Tuấn nhìn vào tập hồ sơ trước mặt. "Có. Một cái tên xuất hiện nhiều lần trong các giao dịch gần đây — không phải tên người, mà tên công ty: TNHH Khải Minh Phát. Đăng ký bởi một người tên Đỗ Ngọc Sơn — không có liên hệ rõ ràng với Long hoặc bất kỳ ai khác mà chúng tôi đã xác định, nhưng công ty này nhận các khoản 'bồi thường' với mô hình tương tự công ty của vợ Long, chỉ trong ba năm gần đây."
"Cần tìm ra Đỗ Ngọc Sơn là ai," Khánh Vy nói.
"Chúng tôi đang làm điều đó," anh Tuấn nói. "Nhưng cô Khánh Vy — tôi cần nói rõ, từ giờ, đây là việc của cơ quan điều tra. Cô đã làm rất nhiều, đã cung cấp bằng chứng quan trọng. Nhưng phần còn lại — việc tìm ra Đỗ Ngọc Sơn, việc điều tra sâu hơn — nên để cảnh sát làm, không phải cô."
Khánh Vy hiểu lý do của lời khuyên đó — cô không phải điều tra viên chuyên nghiệp, và việc tiếp tục tự điều tra có thể gây nguy hiểm hoặc làm hỏng quy trình pháp lý chính thức. Nhưng một phần trong cô — phần đã thức tỉnh từ khi tìm thấy cuốn sổ trong nhà kho — không muốn dừng lại.
"Tôi hiểu," cô nói. Nhưng trong đầu, cô đã quyết định: cô sẽ tôn trọng ranh giới của cuộc điều tra chính thức, nhưng cô cũng sẽ tiếp tục tìm hiểu — không phải để tự mình bắt ai, mà để hiểu đầy đủ câu chuyện mà bố cô đã hy sinh mạng sống để theo đuổi.
Tối hôm đó, cô gặp Hùng ở một quán cà phê nhỏ — lần đầu họ gặp riêng từ sau cuộc gặp ở công viên.
"Cảnh sát tìm thấy tên mới," cô nói, sau khi cả hai ngồi xuống. "Đỗ Ngọc Sơn. Công ty Khải Minh Phát."
Hùng nhíu mày. "Tao không nghe tên đó bao giờ."
"Tao cũng không. Nhưng..." Khánh Vy lấy điện thoại, mở ra cuốn sổ đã được chụp ảnh từng trang — bản gốc giờ đã giao cho cảnh sát làm bằng chứng, nhưng cô giữ lại bản chụp để tham khảo. "Tao đã đọc lại cuốn sổ của bố mày nhiều lần. Có một trang, gần cuối, mà tao chưa giải mã được hoàn toàn — phần viết tắt dày đặc hơn các trang khác, như bố mày đang viết về điều ông sợ hơn những điều khác."
Cô mở ảnh trang đó, đưa cho Hùng xem.
Hùng nhìn vào, im lặng đọc. "Đây..." anh ta nói chậm, "tao nghĩ đây là phần ông viết gần cuối đời, không lâu trước khi mất. Chữ viết khác — yếu hơn, run hơn."
"Mày đọc được gì?"
Hùng chỉ vào một dòng. "Đây — 'S. biết. S. sẽ tiếp tục sau tôi.' Tao nghĩ 'S' có thể là viết tắt của một cái tên."
Khánh Vy nhìn vào dòng chữ, rồi nhìn Hùng. "Sơn," cô nói. "Đỗ Ngọc Sơn."
Cả hai nhìn nhau, nhận ra cùng một điều: cuốn sổ của bố Hùng, viết nhiều năm trước, có thể đã nhắc đến người mà cảnh sát chỉ mới phát hiện ra bây giờ — nghĩa là bố Hùng biết về Sơn từ trước, và biết rằng hệ thống tội ác sẽ "tiếp tục" sau khi ông không còn liên quan.
"Tao cần đưa thông tin này cho anh Tuấn," Khánh Vy nói, đã bắt đầu gõ tin nhắn.
"Khánh Vy," Hùng nói, giọng có chút lo lắng. "Nếu bố tao biết về Sơn từ trước — nghĩa là ông có liên hệ với người này, hoặc biết về kế hoạch tiếp tục hệ thống. Điều đó có thể làm ông trông... có lỗi nhiều hơn cô nghĩ."
Khánh Vy dừng tay, nhìn Hùng. "Mày sợ phát hiện thêm điều xấu về bố mày."
"Tao sợ," Hùng nói thật, "rằng càng tìm hiểu, tao sẽ càng thấy bố tao không chỉ là người bị ép buộc một lần, mà là người đã sống nhiều năm trong hệ thống đó, biết nhiều hơn ông từng nói, và chọn im lặng nhiều lần, không chỉ một lần."
Khánh Vy đặt điện thoại xuống, nhìn Hùng với sự thông cảm thật sự. "Tao hiểu nỗi sợ đó. Nhưng Hùng — nếu mình không đưa thông tin này, và Sơn tiếp tục làm điều xấu, gây hại cho người khác... mình sẽ giống Long, giống bố mày — biết mà không nói."
Hùng nhìn xuống bàn một lúc lâu. Rồi anh ta gật đầu. "Mày đúng. Gửi đi."
Khánh Vy gửi tin nhắn cho anh Tuấn, kèm ảnh trang sổ và phân tích của họ. Trả lời đến nhanh: Cảm ơn cô. Thông tin này quan trọng. Chúng tôi sẽ điều tra ngay.
Đặt điện thoại xuống, Khánh Vy nhìn Hùng. "Mày ổn không?"
"Không hẳn," anh ta nói thật. "Nhưng tao nghĩ... tao cần học cách ổn với sự thật, dù nó là gì. Như mày đang làm."
Khánh Vy mỉm cười nhẹ — nụ cười đầu tiên cô dành cho Hùng từ sau cuộc gặp ở công viên. "Mình học cùng nhau," cô nói. "Không phải vì tao đã tha thứ hoàn toàn. Mà vì tao nghĩ, sau tất cả những gì mình vừa trải qua cùng nhau, mình ít nhất nên cùng đi tiếp một đoạn, xem nó dẫn đến đâu."