Trần Bảo Long bị tạm giữ để điều tra ngay trong buổi sáng đó — không phải bắt giam chính thức, vì như anh Tuấn giải thích, lời thú nhận miệng cần được củng cố bằng quy trình đúng pháp luật trước khi có thể tiến hành các bước tiếp theo. Nhưng việc ông tự nguyện đến đồn cảnh sát, tự nguyện khai báo, là bước đầu quan trọng.
Tin tức lan ra công ty Đông Nam vào buổi chiều cùng ngày — không phải qua thông báo chính thức, mà qua tin nhắn, qua những cuộc gọi thì thầm, qua sự vắng mặt bất thường của Tổng giám đốc. Đến cuối ngày, cả công ty xôn xao, mặc dù không ai biết chính xác chuyện gì xảy ra.
Khánh Vy không đi làm hôm đó — cô xin nghỉ, nói với quản lý trực tiếp rằng cô không khỏe. Đó không hoàn toàn là nói dối: cô cảm thấy kiệt sức, không phải kiểu kiệt sức vì thiếu ngủ, mà kiểu kiệt sức của người vừa mang một gánh nặng đặt xuống và phát hiện ra cơ thể mình đau nhức ở những chỗ mình không biết đang chịu áp lực.
Cô ở nhà Phương Anh cả ngày, cùng với Hùng — không ai trong ba người muốn tách ra, ít nhất là chưa.
"Anh Tuấn gọi," Phương Anh nói, đặt điện thoại xuống sau một cuộc gọi dài. "Long đã ký bản tường trình chính thức. Ông ta xác nhận mọi thứ nói ở công viên — về hệ thống hồ sơ ma, về việc vợ ông đứng tên công ty Phương Đông Thịnh, về vai trò của ông Vĩnh trong việc 'xử lý' bố mày."
"Còn về bố Hùng?" Khánh Vy hỏi, nhìn sang Hùng đang ngồi im ở góc sofa.
"Long nói ông ấy không có bằng chứng trực tiếp về việc bố Hùng là người gây ra vụ tai nạn — chỉ là điều ông Vĩnh từng nói với Long, không có văn bản, không có gì ghi lại chính thức ngoài lời kể miệng từ một người đã chết."
Hùng ngồi im, mắt nhìn xuống sàn. "Vậy có thể bố tao không phải người làm điều đó."
"Có thể," Khánh Vy nói, giọng nhẹ hơn cô tưởng mình sẽ có. "Nhưng cuốn sổ của bố mày viết 'không phải tai nạn' và ghi tên bố tao nhiều lần với vẻ tội lỗi rõ ràng. Nếu ông ấy hoàn toàn không liên quan, tại sao phải viết với cảm giác đó?"
"Tao không biết," Hùng nói, giọng nghẹt. "Tao đã đọc cuốn sổ đó hàng chục lần, cố tìm câu trả lời rõ ràng, nhưng bố tao viết theo cách... như đang cố không viết ra sự thật đầy đủ, ngay cả với chính mình."
Khánh Vy nhìn Hùng. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra điều gì đó: gánh nặng mà Hùng đang mang không nhỏ hơn gánh nặng của cô — chỉ là khác hướng. Cô mất bố và phải đối mặt với sự thật rằng cái chết đó không phải ngẫu nhiên. Hùng có bố còn sống lâu hơn, nhưng phải đối mặt với khả năng rằng người bố đó, người anh yêu thương, đã làm điều không thể tha thứ.
"Hùng," cô nói, "tao không trách mày vì điều bố mày có thể đã làm. Mày không phải ông ấy."
"Nhưng tao đã tiêm thuốc cho mày để giữ bí mật đó," Hùng nói, ngẩng lên nhìn cô. "Đó là lựa chọn của tao, không phải của bố tao."
"Đúng," Khánh Vy nói thẳng. "Và tao vẫn đang xử lý cảm giác về điều đó. Nhưng hai việc đó khác nhau — việc bố mày có thể đã làm mười hai năm trước, và việc mày làm vài ngày trước. Tao có thể tha thứ một việc mà chưa tha thứ việc khác, hoặc ngược lại. Tao chưa biết. Nhưng tao biết tao không quy hai việc đó thành một."
Phương Anh, ngồi quan sát cuộc trò chuyện, nói khẽ: "Có lẽ bây giờ chưa phải lúc giải quyết hết mọi thứ. Có lẽ cần thời gian."
Khánh Vy gật đầu. "Đúng. Nhưng có một việc tao muốn làm ngay — gọi cho mẹ tao."
Cả hai người nhìn cô.
"Mẹ mày chưa biết gì?" Phương Anh hỏi.
"Chưa. Tao chưa nói với mẹ về cuốn sổ, về Hùng, về bất cứ điều gì." Khánh Vy nhìn điện thoại trong tay. "Mẹ tao sống mười hai năm với câu chuyện tai nạn. Bà đã xây dựng cuộc sống của mình dựa trên câu chuyện đó — không phải hạnh phúc, nhưng ổn định, theo cách của người đã học cách sống với mất mát mà không có ai để trách."
"Mày lo nói sự thật sẽ làm mẹ mày đau hơn?"
"Tao lo," Khánh Vy nói, "nhưng tao nghĩ mẹ tao xứng đáng biết. Như tao xứng đáng biết." Cô đứng dậy, đi ra balcon nhỏ của căn hộ, cần không gian riêng cho cuộc gọi này.
Mẹ cô — bà Đặng Thị Hoa — trả lời sau hai tiếng chuông, giọng vui vẻ bình thường: "Khánh Vy, con gọi giờ này có chuyện gì không?"
Khánh Vy hít một hơi sâu. "Mẹ, con cần kể mẹ một điều. Về bố."
Im lặng từ đầu dây kia — loại im lặng của người đột ngột cảm thấy mặt đất dưới chân không còn vững như trước.
"Điều gì về bố con?" Giọng mẹ cô chậm lại, cẩn trọng.
Khánh Vy kể — chậm, rõ, cố gắng không để cảm xúc làm gián đoạn câu chuyện. Cô kể về cuốn sổ, về hồ sơ ma, về Long, về sự thật rằng cái chết của bố không phải tai nạn.
Khi cô kể xong, im lặng kéo dài lâu hơn cô mong đợi.
"Mẹ?" Cô gọi, lo lắng.
"Mẹ ở đây," bà Hoa nói, giọng run nhẹ. "Mẹ chỉ... cần một lúc."
"Mẹ ổn không?"
"Mẹ không biết," bà nói thật. "Mười hai năm, mẹ đã chấp nhận điều mẹ nghĩ là sự thật. Bây giờ con nói với mẹ nó không phải sự thật, và mẹ không biết nên cảm thấy thế nào. Tức giận vì người đã làm điều đó với bố con? Đau vì biết ông ấy không chỉ mất, mà bị lấy đi? Hay..." bà dừng lại, "nhẹ nhõm, vì cuối cùng có một câu trả lời, dù câu trả lời đó đau hơn câu chuyện cũ?"
"Mẹ có thể cảm thấy tất cả những điều đó cùng lúc," Khánh Vy nói khẽ. "Con cũng vậy."
"Bố con," bà Hoa nói, giọng nghẹn, "ông ấy luôn là người không chịu nhìn đi chỗ khác khi thấy điều sai. Mẹ nhớ, có lần ông nói với mẹ — 'nếu mình biết điều gì đó sai mà không làm gì, mình cũng có lỗi như người làm sai.' Mẹ nghĩ đó là lý do ông điều tra vụ đó, dù biết nguy hiểm."
Khánh Vy đứng trên balcon, nhìn xuống thành phố, nước mắt bắt đầu rơi mà cô không nhận ra cho đến khi cảm thấy ướt trên má.
"Con giống bố," bà Hoa nói. "Cái cách con không bỏ qua, không để mọi thứ trôi đi dù biết nguy hiểm — đó là từ bố con."
"Con không biết nên vui hay sợ về điều đó," Khánh Vy nói, vừa khóc vừa cười nhẹ.
"Cả hai cũng được," mẹ cô nói. "Con về nhà được không? Mẹ muốn ôm con."
"Con sẽ về. Tối nay."
Khi Khánh Vy quay vào phòng khách, mặt còn ướt, Phương Anh và Hùng nhìn cô với vẻ lo lắng.
"Mẹ tao ổn," cô nói trước khi họ hỏi. "Không hoàn toàn ổn, nhưng... ổn theo cách cần thiết. Bà muốn tao về nhà tối nay."
"Mày cần đi một mình?" Hùng hỏi.
Khánh Vy nhìn anh ta. "Tao nghĩ vậy. Nhưng," cô nói thêm, "không có nghĩa là tao không muốn nói chuyện với mày sau đó. Chỉ là — cần làm từng việc một."
Hùng gật đầu, hiểu.
Tối đó, khi Khánh Vy về nhà mẹ — căn nhà nhỏ ở ngoại ô mà cô lớn lên, nơi vẫn còn treo một bức ảnh của bố trên tường phòng khách — bà Hoa ôm cô ngay khi mở cửa, không nói gì, chỉ ôm thật lâu.
Họ ngồi ở bàn ăn, nơi gia đình ba người từng ăn tối cùng nhau mười hai năm trước, và nói về bố — không phải về cách ông mất, mà về cách ông sống: cách ông hay đọc sách cho Khánh Vy nghe trước khi ngủ, cách ông luôn kiểm tra ba lần trước khi gửi báo cáo quan trọng, cách ông cười khi nghe một câu chuyện hài dù đã nghe nhiều lần.
"Mẹ nghĩ," bà Hoa nói vào cuối buổi tối, "bố con sẽ tự hào về con. Không phải vì con tìm ra sự thật — mà vì con không bỏ cuộc, dù sự thật đó nguy hiểm."
Khánh Vy nhìn bức ảnh bố trên tường — khuôn mặt bình thản, nụ cười nhẹ, đôi mắt mà cô nhận ra giờ đây, qua tấm gương phòng tắm mỗi sáng, mình cũng có.
"Con hy vọng vậy," cô nói khẽ.