Họ rời phòng lưu trữ với hộp hồ sơ — bà Tuyết khuyên nên mang đi ngay, không để lại bất kỳ dấu vết nào về việc nó từng ở khu lưu trữ phụ. Bà sẽ điều chỉnh lại sổ kiểm kê để không ai biết có người đã vào khu đó gần đây.
"Cảm ơn bà," Khánh Vy nói, ôm hộp hồ sơ — đã được gói trong một túi giấy thường để không gây chú ý — vào lòng.
"Cẩn thận, con," bà Tuyết nói, nắm tay Khánh Vy một lúc. "Bố con là người tốt. Đừng để mọi thứ kết thúc như ông."
Khánh Vy gật đầu, không nói được gì thêm.
Họ lên thang máy, ra khỏi tầng hầm. Vừa bước ra sảnh chính, Khánh Vy để ý — một người đàn ông mặc vest, đứng gần cửa ra vào, đang nhìn về phía thang máy. Khi thấy Khánh Vy và Hùng, anh ta quay đi, nhưng không đủ nhanh để Khánh Vy không nhận ra: đó là trợ lý riêng của Trần Bảo Long — cô đã thấy anh ta vài lần trong các cuộc họp.
"Hùng," cô nói khẽ, không nhìn lại. "Trợ lý của Long. Anh ta vừa ở đây."
Hùng không quay lại nhìn, chỉ tiếp tục đi, giọng cũng khẽ: "Có thể là trùng hợp. Anh ta làm việc ở đây, có thể đi ngang qua."
"Có thể." Khánh Vy không tin điều đó, nhưng cô cũng không có cách nào chứng minh khác. "Mình cần ra khỏi tòa nhà. Bây giờ."
Họ đi ra cửa chính, không vội nhưng cũng không chậm — cố gắng trông bình thường. Bên ngoài, Khánh Vy gọi Grab thay vì lấy xe của mình — nếu có ai theo dõi, xe của cô là thứ dễ nhận ra nhất.
Trên xe Grab, hai người ngồi im, hộp hồ sơ giữa họ.
"Mình cần đưa cái này đến đâu an toàn," Khánh Vy nói. "Không phải nhà tao — nếu có người theo dõi, nhà tao là nơi đầu tiên họ nghĩ đến."
"Nhà tao cũng vậy," Hùng nói. "Bố tao mất, nhưng nếu Long biết về cuốn sổ của bố tao — và có thể anh ta đã biết từ lâu — nhà tao cũng không an toàn."
"Phương Anh," Khánh Vy nói. "Bạn tao. Cô ấy không liên quan gì đến công ty, không ai biết cô ấy đang giúp tao."
Họ đến căn hộ của Phương Anh — cô đang ở nhà, mở cửa với vẻ ngạc nhiên khi thấy hai người với một hộp giấy.
"Có gì vậy?" Phương Anh hỏi, nhìn vẻ mặt căng thẳng của Khánh Vy.
"Bằng chứng," Khánh Vy nói, vào nhà, đặt hộp xuống bàn. "Và có thể, một vấn đề."
Cô kể lại mọi thứ — chuyến đến phòng lưu trữ, hồ sơ tìm được, tên bị xóa hiện ra dưới đèn, và người trợ lý ở sảnh.
Phương Anh nghe xong, ngồi xuống, nhìn hộp hồ sơ trên bàn. "Vậy bây giờ mình có gì? Một tờ giấy với tên bị xóa một phần, và một cuốn sổ nhật ký mã hóa của một người đã mất. Đủ để làm gì?"
"Đủ để bắt đầu," Khánh Vy nói. "Nhưng không đủ để đưa ra công khai — nếu mình đưa cho cảnh sát ngay bây giờ, Long có thể phủ nhận, nói đây là vu khống, và với vị trí của ông ta, ông ta có thể... làm cho vụ việc biến mất."
"Vậy cần gì thêm?"
"Cần Long tự thừa nhận," Hùng nói. "Hoặc cần tìm ra công ty TNHH Phương Đông Thịnh — nếu công ty đó vẫn tồn tại, hoặc có dấu vết về việc nó liên quan đến Long, đó sẽ là bằng chứng độc lập, không dựa vào cuốn sổ hay tờ giấy này."
Khánh Vy lấy điện thoại, tìm kiếm "công ty TNHH Phương Đông Thịnh." Kết quả hiện ra — công ty đã giải thể tám năm trước, nhưng hồ sơ đăng ký kinh doanh cũ vẫn còn trong cơ sở dữ liệu công khai.
Cô mở hồ sơ. Địa chỉ đăng ký — một địa chỉ ở quận trung tâm. Người đại diện pháp luật — một cái tên không phải Trần Bảo Long, mà là một cái tên khác: Trần Thị Bích Hằng.
"Hằng," Khánh Vy đọc to. "Không phải Long."
"Có thể là người thân," Phương Anh nói. "Vợ, em gái, hoặc người được thuê đứng tên."
Khánh Vy tìm kiếm thêm — "Trần Thị Bích Hằng" cùng với "Trần Bảo Long." Sau vài lần thử các cách tìm khác nhau, một kết quả hiện ra: một bài báo cũ, mười năm trước, về một sự kiện từ thiện của công ty Đông Nam — trong ảnh, Trần Bảo Long đứng cùng một người phụ nữ, được chú thích là "vợ ông Long, bà Trần Thị Bích Hằng."
"Đây," Khánh Vy nói, giọng run nhẹ vì phấn khích lẫn căng thẳng. "Vợ của Long. Đứng tên công ty nhận tiền bồi thường khống. Đây là liên kết độc lập — không cần cuốn sổ, không cần tờ giấy bị xóa tên. Chỉ cần đối chiếu hồ sơ công ty Phương Đông Thịnh với hồ sơ bồi thường, và đối chiếu người đại diện với vợ của Long."
"Đủ để báo cảnh sát chưa?" Phương Anh hỏi.
Khánh Vy nhìn vào màn hình, suy nghĩ. "Đủ để bắt đầu một cuộc điều tra chính thức — nhưng cảnh sát sẽ cần thời gian, và trong thời gian đó, nếu Long biết mình đang bị điều tra, ông ta có thể tiêu hủy bằng chứng còn lại, hoặc..."
Cô không nói hết câu, nhưng cả ba người đều hiểu "hoặc" là gì.
"Có một lựa chọn khác," Hùng nói chậm. "Không phải báo cảnh sát ngay. Mà là đưa thông tin này cho ai đó không thuộc công ty, không thể bị Long tác động — một nhà báo, ví dụ. Nếu thông tin được công khai trước khi Long biết, ông ta không có thời gian để xóa dấu vết."
"Nhưng nếu nhà báo điều tra sai, hoặc không tin câu chuyện?" Phương Anh hỏi.
"Thì mình cần chuẩn bị câu chuyện đủ thuyết phục — với tất cả bằng chứng mình có." Khánh Vy nhìn cả hai người. "Và cần làm nhanh. Vì sau hôm nay — sau khi người trợ lý của Long thấy mình ở phòng lưu trữ — mình không có nhiều thời gian."
Điện thoại của Khánh Vy rung. Một tin nhắn — từ một số không lưu tên, chỉ là số điện thoại.
Cô mở ra. Nội dung ngắn:
Cô Khánh Vy, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện. Về bố cô. Tôi biết nhiều hơn cô nghĩ. — T.B.L
Ba người nhìn vào màn hình. T.B.L — Trần Bảo Long.
"Ông ta biết," Hùng nói, giọng khô. "Ông ta biết mình đang điều tra."
"Hoặc," Khánh Vy nói, nhìn tin nhắn, "ông ta đang chủ động trước — để kiểm soát tình huống, trước khi mình kịp hành động."
"Mày sẽ trả lời?" Phương Anh hỏi.
Khánh Vy nhìn màn hình điện thoại một lúc lâu. Tin nhắn đó — ngắn, lịch sự, không đe dọa rõ ràng nhưng mang theo một thông điệp ngầm: tôi biết cô đang làm gì, và tôi đang chủ động.
"Tao sẽ trả lời," cô nói cuối cùng. "Nhưng không phải bây giờ. Tao cần thời gian để nghĩ — và để chuẩn bị."
Cô đặt điện thoại xuống bàn, cạnh hộp hồ sơ, và nhìn ra ngoài cửa sổ căn hộ của Phương Anh — thành phố về đêm, đèn sáng khắp nơi, và đâu đó trong những ngọn đèn đó, một người đàn ông quyền lực đang chờ phản ứng của cô, với một bí mật mười hai năm mà ông ta đã giữ kín, và giờ đây, lần đầu tiên, biết rằng nó có thể không còn được giữ kín nữa.