Phòng lưu trữ của công ty Đông Nam nằm ở tầng hầm thứ hai — một không gian rộng, kệ sắt cao đến trần, đầy hộp tài liệu được đánh số theo năm và mã bộ phận. Không khí lạnh hơn các tầng trên, mùi giấy cũ và bụi.
Bà Tuyết — khoảng sáu mươi tuổi, tóc búi gọn, kính lão treo trên dây quanh cổ — ngồi ở một bàn nhỏ gần cửa, đang phân loại hộp tài liệu khi Khánh Vy và Hùng đến.
"Chào bà Tuyết," Hùng nói, giọng thân thiện tự nhiên — anh ta rõ ràng đã quen biết bà từ lâu. "Bọn con cần tìm vài hồ sơ cũ, không biết bà có thể giúp không?"
"Hồ sơ năm nào?" Bà Tuyết hỏi, không ngẩng đầu lên ngay, vẫn đang xếp hộp.
"Khoảng mười hai năm trước. Bộ phận bồi thường."
Lần này bà Tuyết ngẩng lên, nhìn hai người qua kính lão. "Mười hai năm trước? Sao lại cần hồ sơ cũ vậy?"
"Bọn con đang làm một báo cáo về xu hướng claim dài hạn," Khánh Vy nói, câu chuyện đã được hai người chuẩn bị trước. "Cần so sánh dữ liệu cũ với hiện tại."
Bà Tuyết nhìn họ một lúc — không phải nghi ngờ, mà kiểu nhìn của người đang nhớ lại điều gì đó.
"Mười hai năm trước," bà nói chậm, đứng dậy. "Đó là năm... có chuyện với anh Vinh."
Khánh Vy đứng im. "Anh Vinh?"
"Lê Quang Vinh. Làm kiểm toán nội bộ." Bà Tuyết nhìn Khánh Vy, và rồi — chậm rãi — một biểu cảm thay đổi trên mặt bà, kiểu nhận ra điều gì đó. "Cô là... Khánh Vy à? Con của anh Vinh?"
Khánh Vy gật đầu, không nói được gì trong giây lát.
"Trời ơi," bà Tuyết nói, giọng mềm hẳn. "Cô lớn vậy rồi. Lần cuối tôi thấy cô là cô còn học cấp ba, đến công ty thăm bố."
"Bà biết bố con?" Khánh Vy hỏi.
"Biết chứ. Anh Vinh hay xuống đây — kiểm toán nội bộ hay cần tìm hồ sơ cũ để đối chiếu." Bà Tuyết ngồi xuống lại, vẻ mặt trở nên xa xăm. "Anh ấy là người tốt. Cẩn thận, kỹ tính, nhưng tốt bụng. Lúc anh ấy mất, ai cũng buồn."
Khánh Vy hít một hơi. "Bà Tuyết, con cần hỏi bà điều này — và con xin bà giữ kín, vì con chưa chắc về điều gì cả. Bà có nhớ, vào khoảng thời gian bố con mất, có gì bất thường trong hồ sơ bồi thường không? Hoặc anh có tìm cái gì cụ thể không?"
Bà Tuyết nhìn Khánh Vy lâu, rồi nhìn Hùng, rồi lại Khánh Vy. "Tại sao cô hỏi điều này, sau mười hai năm?"
"Vì con vừa biết được một số điều," Khánh Vy nói thận trọng, "khiến con nghĩ cái chết của bố con không hoàn toàn là tai nạn như con được biết."
Bà Tuyết ngồi im một lúc rất dài. Tiếng quạt thông gió của tầng hầm kêu đều đều trong không khí.
"Tôi không biết gì cụ thể," bà nói cuối cùng, giọng khẽ hơn. "Nhưng tôi nhớ — khoảng hai tuần trước khi anh Vinh mất, anh ấy xuống đây nhiều lần, tìm hồ sơ của một nhóm claim cụ thể. Anh ấy không nói tại sao, chỉ hỏi tôi giúp tìm các hồ sơ theo mã số cụ thể."
"Bà còn nhớ mã số đó không?"
"Không nhớ chính xác. Nhưng..." bà Tuyết đứng dậy, đi đến một kệ ở góc xa, "tôi nhớ anh ấy có ghi lại danh sách mã số trên một tờ giấy, và để tôi giữ một bản — anh ấy nói phòng trường hợp anh ấy làm mất bản của mình."
Bà lục một hộp ở góc kệ — hộp ghi "Tài liệu cá nhân — lưu giữ theo yêu cầu." Bên trong, sau một lúc tìm, bà lấy ra một tờ giấy đã ngả màu vàng, gấp làm tư.
"Đây," bà nói, đưa tờ giấy cho Khánh Vy.
Tờ giấy viết tay — chữ của bố Khánh Vy, cô nhận ra ngay, vì cô đã thấy chữ viết đó trong những lá thư cũ ông gửi cho mẹ cô khi đi công tác xa, được mẹ cô giữ lại. Trên giấy là một danh sách mã số, khoảng mười lăm mã, và bên cạnh mỗi mã có một ghi chú ngắn: "kiểm tra lại — số tiền không khớp."
"Hồ sơ ma," Hùng nói khẽ, nhìn vào tờ giấy.
"Bà Tuyết," Khánh Vy nói, "các hồ sơ với những mã số này — chúng có còn trong lưu trữ không?"
Bà Tuyết nhìn tờ giấy, rồi nhìn lên các kệ cao. "Hồ sơ năm đó được lưu ở khu vực phía sau — tôi có thể tìm được, nhưng sẽ mất thời gian. Và..." bà dừng lại, vẻ mặt lo lắng hơn. "Khánh Vy, nếu cô đang tìm những thứ này vì nghĩ có liên quan đến cái chết của bố cô — cô nên cẩn thận. Tôi không biết gì cụ thể, nhưng tôi nhớ, sau khi anh Vinh mất, có người đến đây — không phải cảnh sát, là người của công ty — lấy đi một số hộp hồ sơ với lý do 'kiểm tra lại theo yêu cầu của ban giám đốc.' Tôi không biết hộp nào, vì lúc đó tôi mới làm được vài năm, chưa có quyền ghi chép kỹ."
"Bà nhớ ai đến lấy không?" Khánh Vy hỏi.
Bà Tuyết nhíu mày, cố nhớ. "Tôi nhớ là... một người từ phòng quản lý cấp cao. Lúc đó còn trẻ hơn bây giờ nhiều, nhưng tôi nhận ra khi nhìn thấy trên báo sau này, khi anh ta được lên làm tổng giám đốc."
Khánh Vy và Hùng nhìn nhau.
"Trần Bảo Long," Khánh Vy nói.
Bà Tuyết gật đầu chậm. "Đúng. Anh Long."
Im lặng kéo dài trong phòng lưu trữ lạnh lẽo. Tiếng quạt thông gió vẫn kêu đều.
"Bà Tuyết," Khánh Vy nói cuối cùng, "con cần tìm những hồ sơ này — nếu chúng còn tồn tại ở đâu đó, dù không phải ở vị trí gốc. Bà có thể giúp con không? Con hiểu nếu bà không muốn liên quan—"
"Tôi giúp," bà Tuyết nói ngay, không cần suy nghĩ. "Anh Vinh đối xử tốt với tôi. Nếu có gì tôi làm được để... để sự thật được biết, tôi sẽ làm."
Bà đứng dậy, đi về phía một cánh cửa nhỏ ở góc phòng — cánh cửa dẫn đến một khu vực phụ, ít người biết đến.
"Theo tôi," bà nói. "Có một khu lưu trữ phụ — nơi để những hồ sơ 'không tìm thấy' khi kiểm kê. Tôi nghĩ nếu ai lấy đi hồ sơ mà không muốn ai biết, có thể họ chỉ giấu đi, không hủy — hủy hồ sơ chính thức cần thủ tục, dễ bị phát hiện. Giấu thì dễ hơn."
Cánh cửa mở ra một không gian nhỏ hơn, tối hơn, với vài kệ ít được sắp xếp — đúng là khu vực bị bỏ quên.
"Mã số đầu tiên trên tờ giấy là gì?" Bà Tuyết hỏi.
Khánh Vy nhìn vào tờ giấy: "BH-1182-047."
Bà Tuyết bắt đầu tìm trên các kệ, ngón tay lướt qua các hộp, đọc mã số. Khánh Vy và Hùng cũng bắt đầu tìm ở các kệ khác.
Mười phút trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng các hộp được kéo ra, kiểm tra, đẩy lại.
"Tìm thấy rồi," Hùng nói, giọng căng.
Anh ta đang cầm một hộp nhỏ, mã số trên nhãn khớp với một trong những mã trên tờ giấy của bố Khánh Vy. Hộp được dán lại bằng băng dính cũ, đã ngả màu.
Khánh Vy đến gần, nhìn vào hộp. "Mở ra xem."
Hùng cẩn thận xé băng dính. Bên trong là một tập hồ sơ — giấy tờ bảo hiểm, biên bản claim, và — kẹp ở trang đầu — một tờ ghi chú nhỏ, viết tay, chữ khác với chữ của bố Khánh Vy. Chữ này nhỏ, vuông, có vẻ là chữ của người khác.
Nội dung ghi chú: Đã xác minh — số tiền bồi thường KHÔNG khớp với thiệt hại thực tế. Chênh lệch: 850 triệu. Người nhận: công ty TNHH Phương Đông Thịnh — địa chỉ đăng ký trùng với địa chỉ nhà riêng của [tên bị xóa bằng bút mực đen].
Tên bị xóa — nhưng không xóa hoàn toàn. Dưới ánh đèn tầng hầm, nghiêng tờ giấy một góc, Khánh Vy có thể thấy vết hằn của chữ viết bên dưới lớp mực đen.
"Có máy soi không?" Cô hỏi bà Tuyết. "Hoặc gì đó để nhìn rõ chữ bị xóa?"
Bà Tuyết suy nghĩ, rồi đi đến một góc, lấy ra một cái đèn pin nhỏ với ánh sáng mạnh — loại dùng để kiểm tra giấy tờ giả.
Khánh Vy đặt tờ giấy dưới ánh đèn, nghiêng góc. Vết hằn của chữ viết bắt đầu hiện ra — không hoàn toàn rõ, nhưng đủ để đọc được vài chữ.
Hai chữ đầu của cái tên hiện ra: "Trần B—"
"Trần Bảo," Hùng nói, giọng nghẹt lại.
Khánh Vy nhìn tờ giấy, nhìn cái tên đang dần hiện ra dưới ánh đèn, và cảm thấy một cảm giác lạ — không phải sốc, vì cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều này. Mà là một sự xác nhận lạnh lùng, kiểu cảm giác khi một câu hỏi cuối cùng có câu trả lời, nhưng câu trả lời đó mở ra nhiều câu hỏi khác lớn hơn.
"Bằng chứng," cô nói khẽ. "Đây là bằng chứng thật."
"Và bây giờ," bà Tuyết nói, giọng lo lắng rõ rệt, "các con có nó trong tay. Nghĩa là nếu ai biết các con đến đây, tìm thấy cái này..."
Cô không cần nói hết câu. Cả ba người đứng trong khu lưu trữ phụ tối tăm, hộp hồ sơ mở ra trên tay, và lần đầu tiên, sự nguy hiểm không còn là khái niệm trừu tượng — nó là thứ đang nằm trong tay họ, cụ thể, có thể chạm vào, và có thể bị lấy lại bởi bất kỳ ai sẵn sàng làm điều cần làm để lấy lại nó.