Tên trong cuốn sổ — người vẫn còn sống, vẫn còn làm việc — là Trần Bảo Long, Tổng giám đốc công ty bảo hiểm Đông Nam từ tám năm nay. Khánh Vy đã gặp ông ta vài lần trong các cuộc họp toàn công ty, nhưng chưa từng nói chuyện trực tiếp — ông ta thuộc tầng quản lý cao, cô chỉ là nhân viên phân tích.
"Mười hai năm trước, ông ta giữ vị trí gì?" Khánh Vy hỏi, sau khi cả hai rời quán cà phê và ngồi trong xe của cô, đậu ở một con phố yên tĩnh gần đó.
"Theo cuốn sổ, ông ta là phó giám đốc phụ trách bồi thường," Hùng nói. "Đó là bộ phận liên quan trực tiếp đến vụ gian lận mà bố mày phát hiện."
"Gian lận gì cụ thể?"
"Cuốn sổ không nói chi tiết — bố tao viết theo cách chỉ ông hiểu. Nhưng có một cụm từ xuất hiện vài lần: 'hồ sơ ma.' Tao nghĩ đó là các hồ sơ bồi thường giả — claim cho những vụ việc không có thật, hoặc thật nhưng số tiền bị khai khống, rồi tiền bồi thường đó không đến tay người thật mà vào tay ai đó trong công ty."
Khánh Vy nhìn ra ngoài xe. Đường phố buổi tối, đèn vàng, người qua lại bình thường. "Bố tao làm việc ở bộ phận nào?"
"Theo cuốn sổ, ông làm kiểm toán nội bộ. Công việc của ông là rà soát các hồ sơ bồi thường để tìm bất thường."
"Và ông tìm ra 'hồ sơ ma.'"
"Đúng. Và báo cáo lên — không phải báo cáo nội bộ, vì cuốn sổ ghi rằng ông không tin cấp trên trực tiếp. Ông chuẩn bị báo cáo gửi ra ngoài — có thể là cơ quan quản lý nhà nước, hoặc báo chí, cuốn sổ không nói rõ."
"Và ba ngày trước khi ông gửi báo cáo đó, ông 'tai nạn' xe."
Hùng gật đầu, không nói gì thêm — không cần nói thêm.
Khánh Vy ngồi im, tay nắm chặt vô lăng dù xe không chạy. Mười hai năm, cô sống với câu chuyện rằng bố mình mất trong một vụ tai nạn ngẫu nhiên — một sự kiện buồn nhưng vô nghĩa, không ai có lỗi, chỉ là số phận. Bây giờ, câu chuyện đó sụp đổ, và thay vào đó là một sự thật khác: bố cô bị giết, vì ông đã tìm ra điều mà ai đó không muốn bị tìm ra.
"Tao cần gặp Trần Bảo Long," cô nói cuối cùng.
"Mày nghĩ ông ta sẽ nói thật với mày?"
"Không. Nhưng tao cần xem phản ứng của ông ta khi nghe tên bố tao, hoặc nhìn thấy cuốn sổ."
"Đó là kế hoạch nguy hiểm, Khánh Vy. Nếu ông ta là người đứng sau cả vụ mười hai năm trước — và có thể là người đứng sau việc mày bị tiêm thuốc cuối tuần này — thì cho ông ta biết mày đang điều tra là tự đưa mình vào nguy hiểm."
"Tao biết." Khánh Vy nhìn Hùng. "Nhưng nếu tao không làm gì, tao sẽ sống với câu hỏi này mãi. Và nếu ông ta là người nguy hiểm, ông ta đã biết tao đang điều tra từ lúc tao tìm thấy cuốn sổ — cuối tuần trước. Việc 'tao bị quên' không có nghĩa là ông ta không biết tao đã đọc nó."
Hùng im lặng, suy nghĩ. "Vậy thì," anh ta nói, "nếu mày làm điều này, mày không nên làm một mình. Và không nên làm theo cách lộ liễu — như đến gặp trực tiếp và hỏi thẳng."
"Mày nghĩ nên làm gì?"
"Tao nghĩ," Hùng nói chậm, "trước khi đối mặt với ông ta, mình cần thêm bằng chứng — thứ gì đó cụ thể hơn cuốn sổ của bố tao, vì cuốn sổ đó một mình không đủ để chứng minh gì với cơ quan pháp luật. Mình cần tìm các 'hồ sơ ma' đó — nếu chúng còn tồn tại trong hệ thống công ty."
"Mười hai năm rồi. Hồ sơ cũ có còn lưu không?"
"Công ty bảo hiểm có quy định lưu hồ sơ tối thiểu mười lăm năm — theo luật. Nếu các hồ sơ ma đó thực sự tồn tại trong hệ thống mười hai năm trước, về lý thuyết chúng vẫn còn trong lưu trữ, dù có thể đã được chuyển sang dạng lưu trữ cũ, khó truy cập hơn."
Khánh Vy nhìn Hùng. "Mày biết cách truy cập lưu trữ cũ đó?"
"Tao không biết chắc. Nhưng tao biết ai có thể biết — bà Tuyết, làm ở phòng lưu trữ, làm việc ở công ty đã hai mươi lăm năm. Bà ấy biết hệ thống cũ hơn ai hết."
"Bà ấy có đáng tin không?"
"Bà ấy là người tốt bụng, hay giúp người mới. Nhưng tao không biết bà ấy có liên quan gì đến chuyện này không — bà ấy làm ở công ty đủ lâu để biết nhiều thứ."
Khánh Vy nhìn ra ngoài. Đêm đã xuống hoàn toàn, đèn đường thành phố sáng lên từng cụm. "Vậy ngày mai," cô nói, "mình bắt đầu từ bà Tuyết. Cẩn thận. Không nói gì về cuốn sổ hay vụ điều tra — chỉ hỏi về cách truy cập lưu trữ cũ, như một câu hỏi công việc bình thường."
"Được."
Trước khi Hùng xuống xe, anh ta dừng lại, nhìn Khánh Vy. "Khánh Vy, tao xin lỗi. Về việc tiêm thuốc. Tao biết lời xin lỗi không đủ, nhưng..."
"Tao biết," Khánh Vy nói, không nhìn anh ta, mắt vẫn nhìn ra ngoài. "Tao chưa quyết định tao nghĩ gì về điều đó. Nhưng bây giờ, tao cần mày — cho việc này. Sau khi việc này xong, mình sẽ nói về phần còn lại."
Hùng gật đầu, xuống xe. Khánh Vy nhìn anh ta đi về phía trạm xe buýt, dáng người nhỏ dần trong ánh đèn đường.
Cô lái xe về nhà, và lần đầu tiên trong ngày, cô để ý nhìn vào gương chiếu hậu nhiều hơn bình thường — không phải vì lo lắng cụ thể, mà vì bây giờ, mọi thứ bình thường đều có thể không bình thường, và cô không còn biết sự khác biệt.