Họ lái xe về thành phố trong im lặng phần lớn thời gian. Khánh Vy không trả lời tin nhắn của Hùng — không phải vì quyết định không trả lời, mà vì cô chưa biết nên nói gì.
"Mày định làm gì?" Phương Anh hỏi khi xe vào đến đường cao tốc.
"Tao cần gặp Hùng. Trực tiếp."
"Bây giờ? Sau khi tìm thấy cuốn sổ?"
"Đặc biệt là sau khi tìm thấy cuốn sổ." Khánh Vy nhìn ra ngoài. "Nếu Hùng là người đưa tao đến đó để cho tao xem, anh ta có lý do. Nếu anh ta là người tiêm thuốc, tao cần biết tại sao. Cách duy nhất để biết là hỏi trực tiếp — và xem phản ứng."
"Nguy hiểm không?"
"Có thể. Nhưng nếu tao tránh anh ta, anh ta sẽ biết tao đang nghi ngờ và có thể... làm gì đó trước khi tao chuẩn bị được." Khánh Vy nhìn cuốn sổ trong túi áo khoác đặt trên đùi. "Tao cần là người chủ động."
"Tao đi cùng."
"Không. Nếu có chuyện, mày cần ở ngoài, biết tao đang ở đâu, để gọi ai đó nếu cần."
Phương Anh không thích kế hoạch đó, nhưng không phản đối thêm — cô biết khi Khánh Vy quyết định, tranh luận không ích gì.
Khánh Vy nhắn cho Hùng: Tao về rồi. Gặp được không? Có chuyện cần nói.
Trả lời đến nhanh: Được. Quán cà phê góc đường Lê Lợi, 19h?
Quán cà phê công khai, đông người — Hùng chọn nơi đó, không phải nơi riêng tư. Điều đó là dấu hiệu tốt hay xấu, Khánh Vy không biết chắc.
Cô về nhà, thay đồ, đặt cuốn sổ vào một nơi giấu — không mang theo, vì nếu có chuyện, cô không muốn nó nằm trong tầm tay của bất kỳ ai khác ngoài cô.
Quán cà phê đông như dự đoán — giờ tan làm, nhiều người ghé qua trước khi về nhà. Hùng đã ngồi ở một bàn góc, hai ly nước đã được gọi.
Khánh Vy ngồi xuống. Hùng nhìn cô — và lần này, cô không cần cố gắng để đọc ánh mắt anh ta, vì nó rõ ràng: lo lắng.
"Mày đến khu công nghiệp cũ," Hùng nói, không phải câu hỏi.
"Đúng. Sao mày biết?"
"Vì..." Hùng dừng lại, nhìn xuống ly nước. "Vì tao là người đưa mày đến đó. Thứ Bảy tuần trước."
Khánh Vy ngồi im, chờ.
"Tao biết mày không nhớ," Hùng tiếp tục, giọng nhỏ hơn. "Vì tao là người tiêm thuốc cho mày."
Không khí giữa hai người như đông lại. Khánh Vy cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô giữ giọng bình thản: "Tại sao?"
Hùng nhìn lên, mắt đỏ — không phải vì khóc, mà vì kiểu mệt mỏi của người đã không ngủ ngon nhiều ngày.
"Vì tao sợ," anh ta nói. "Sợ những gì mày sẽ làm sau khi đọc cuốn sổ đó — và sợ những gì sẽ xảy ra với mày nếu người khác biết mày đã đọc nó."
"Người khác là ai?"
Hùng nhìn quanh quán cà phê — không phải lo lắng kiểu kịch, mà kiểu thật sự kiểm tra xem có ai đang nghe không. Rồi anh ta hạ giọng:
"Bố tao," anh ta nói. "Bố tao là người liên quan đến cái chết của bố mày."
Khánh Vy ngồi yên, không nói gì. Cô đã chuẩn bị cho nhiều khả năng, nhưng không khả năng nào là điều này.
"Cuốn sổ đó," Hùng tiếp tục, "là của bố tao. Ông viết nó nhiều năm trước — kiểu nhật ký riêng, ghi lại những việc ông làm mà ông biết là sai nhưng không dám không làm. Tao tìm được cuốn sổ đó năm ngoái, sau khi ông mất. Và tao đọc nó."
"Và trong đó có thông tin về bố tao."
"Có." Hùng nhìn xuống tay mình. "Mười hai năm trước, bố mày — Lê Quang Vinh — đang điều tra một vụ việc liên quan đến công ty bảo hiểm nơi cả hai đứa mình đang làm bây giờ. Một vụ gian lận lớn. Bố mày phát hiện ra điều gì đó, và..." Hùng dừng lại, khó nói tiếp. "Và bố tao là người được giao nhiệm vụ ngăn ông lại."
"Ngăn lại nghĩa là gì?"
"Tao không biết chi tiết. Cuốn sổ không viết rõ — bố tao viết theo kiểu mã hóa, như mày thấy. Nhưng dòng cuối về vụ đó là 'không phải tai nạn.' Và sau dòng đó, không có gì thêm về chủ đề này trong nhiều tháng."
Khánh Vy ngồi im, xử lý thông tin. Mười hai năm — bố cô mất trong một vụ tai nạn xe được xác định rõ ràng, không ai nghi ngờ gì vào thời điểm đó. Cô còn nhớ buổi tang lễ, nhớ mẹ cô khóc, nhớ cảm giác trống rỗng kéo dài nhiều tháng sau đó.
"Tại sao mày đưa tao đến đó?" Cô hỏi cuối cùng. "Tại sao cho tao xem cuốn sổ, rồi lại làm tao quên?"
"Vì..." Hùng nhìn cô, và lần đầu tiên, Khánh Vy thấy điều gì đó trong mắt anh ta mà cô không ngờ — sự hối hận, thật sự. "Vì tao muốn mày biết sự thật. Tao nghĩ mày có quyền biết. Nhưng sau khi đưa mày đến đó, cho mày đọc, tao... tao sợ."
"Sợ điều gì?"
"Sợ rằng nếu mày biết và làm gì đó — báo cảnh sát, điều tra thêm, bất cứ điều gì — những người liên quan đến vụ việc mười hai năm trước, nếu họ còn ở đó, trong công ty, sẽ biết. Và họ sẽ không để mày yên. Như họ đã không để bố mày yên."
"Vậy mày quyết định làm tao quên — để bảo vệ tao?"
"Tao biết nghe có vẻ..." Hùng dừng lại, tìm từ. "Tao biết đó là quyết định sai. Tao không có quyền quyết định thay mày. Nhưng lúc đó, tao chỉ nghĩ được cách đó."
Khánh Vy nhìn anh ta — người đồng nghiệp cô đã ăn trưa cùng hàng trăm lần, người cô nghĩ mình hiểu, hóa ra đang giữ một bí mật lớn đến vậy, và đã làm một điều với cô mà về mặt pháp lý chắc chắn là phạm pháp.
"Mày biết tao có thể báo cảnh sát về việc mày tiêm thuốc cho tao không có sự đồng ý?" Cô nói, giọng không có cảm xúc.
"Tao biết." Hùng không né tránh. "Nếu mày làm vậy, tao chấp nhận. Nhưng..." anh ta nhìn cô, "trước khi mày quyết định, tao nghĩ mày nên biết thêm một điều."
"Điều gì?"
"Người tự nhắn tin 'đừng tin Hùng' cho chính mày — đó không phải vì mày nghi ngờ tao làm hại mày." Hùng nhìn thẳng vào Khánh Vy. "Đó là vì, sau khi đọc cuốn sổ, mày nói với tao rằng mày sẽ tự điều tra thêm — không cần tao giúp, vì mày không muốn tao gặp nguy hiểm vì liên quan đến gia đình tao. Và mày tự nhắn tin đó cho mình để nhắc bản thân không dựa vào tao, không tin tao sẽ giúp — vì mày định làm một mình."
Khánh Vy ngồi yên, nhìn Hùng. Câu chuyện này — nếu đúng — thay đổi hoàn toàn ý nghĩa của tin nhắn "đừng tin Hùng." Không phải vì Hùng nguy hiểm. Mà vì phiên bản của cô ba ngày trước đã quyết định bảo vệ Hùng bằng cách không kéo anh ta vào.
"Làm sao tao biết mày không đang nói dối bây giờ?" Cô hỏi.
"Mày không biết," Hùng nói thật. "Tao không có cách nào chứng minh. Nhưng tao có thể cho mày xem điều này."
Anh ta lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh — chụp một trang khác của cuốn sổ, trang mà Khánh Vy chưa đọc đến.
Trên trang đó, có một danh sách tên — bốn cái tên, viết đầy đủ không mã hóa. Một trong số đó, Khánh Vy nhận ra ngay: tên của giám đốc hiện tại của công ty bảo hiểm Đông Nam — người vẫn đang làm việc, vẫn đang ngồi ở tầng trên cùng của tòa nhà nơi cô làm việc mỗi ngày.
"Bốn người này," Hùng nói, "theo cuốn sổ của bố tao, là những người liên quan đến vụ gian lận mười hai năm trước — và đến cái chết của bố mày. Ba trong bốn người đó đã mất trong những năm qua — vì tuổi già, bệnh tật, theo hồ sơ chính thức. Chỉ còn một người."
"Người vẫn đang làm việc ở công ty," Khánh Vy nói chậm.
"Đúng."
Quán cà phê xung quanh vẫn đông, vẫn ồn ào với tiếng người nói chuyện, tiếng cốc chén — cuộc sống bình thường tiếp diễn không hay biết. Nhưng giữa Khánh Vy và Hùng, một thứ gì đó đã thay đổi hoàn toàn: từ một cuộc gặp để đối mặt với nghi ngờ, nó đã trở thành khởi đầu của một điều gì đó lớn hơn nhiều — và nguy hiểm hơn nhiều — so với những gì Khánh Vy hình dung khi tỉnh dậy sáng nay với một vết bầm trên cổ tay.