Phương Anh đợi Khánh Vy ở sảnh bệnh viện, tay cầm hai ly cà phê mang đi.
"Mày trông không ổn," Phương Anh nói khi nhìn thấy bạn.
"Tao không ổn." Khánh Vy nhận ly cà phê. "Có chuyện mới."
Cô kể về bữa trưa với Hùng, về vết xước trên tay anh ta, về câu trả lời "Thái Bình," và về vết chữ "TH" mờ trên gương phòng vệ sinh.
Phương Anh nghe xong, im lặng một lúc. "Mày nghĩ Hùng viết chữ đó trên gương ở công ty mày?"
"Tao không biết. Có thể là trùng hợp. 'TH' có thể là viết tắt của ai khác, hoặc là chữ viết từ trước, không liên quan."
"Nhưng mày không nghĩ vậy."
"Không."
Họ vào khám. Bác sĩ — một người đàn ông trung niên tên Phạm, làm việc ở khoa thần kinh — nghe Khánh Vy kể về triệu chứng, kiểm tra vết bầm, rồi cho làm một số xét nghiệm: máu, nước tiểu, và chụp não.
Kết quả sơ bộ có trong vòng hai giờ — bệnh viện ưu tiên vì Phương Anh là bác sĩ ở đó, có quan hệ nhờ được làm nhanh.
Bác sĩ Phạm nhìn vào kết quả, nhíu mày.
"Trong máu của cô có dấu vết của một loại thuốc an thần — midazolam, liều khá cao. Loại thuốc này thường dùng trong các thủ thuật y tế để gây mê nhẹ, hoặc... trong một số trường hợp khác."
"Trường hợp khác là gì?" Khánh Vy hỏi.
"Đôi khi được dùng để khiến người ta mất ký ức tạm thời về một khoảng thời gian — đây là tác dụng phụ có chủ đích trong y tế, dùng trước các thủ thuật gây khó chịu để bệnh nhân không nhớ. Nhưng dùng ngoài bối cảnh y tế..." Bác sĩ Phạm dừng lại, chọn từ cẩn thận. "Thì thường liên quan đến việc cố ý làm ai đó không nhớ những gì đã xảy ra."
Khánh Vy ngồi im. Phương Anh đặt tay lên vai bạn.
"Liều lượng trong máu cô cho thấy thuốc được dùng khoảng ba ngày trước — phù hợp với khoảng thời gian cô mất ký ức," bác sĩ Phạm tiếp tục. "Và..." ông nhìn vào một tờ kết quả khác, "phim chụp cho thấy có một vết tiêm gần đây ở bắp tay trái — vị trí tiêm tĩnh mạch chuẩn, được thực hiện khá chuyên nghiệp."
"Chuyên nghiệp nghĩa là sao?" Khánh Vy hỏi, giọng khẽ.
"Nghĩa là người tiêm cho cô biết mình đang làm gì. Không phải tiêm vội hay không có kỹ thuật."
Phòng khám im lặng một lúc. Khánh Vy nhìn xuống cánh tay mình — vết tiêm nhỏ, gần như vô hình nếu không được chỉ ra.
"Có cách nào biết được điều gì đã xảy ra trong ba ngày đó không?" Cô hỏi.
"Về mặt y tế thì không — ký ức trong khoảng thời gian bị ảnh hưởng bởi midazolam thường không phục hồi được, vì đó không phải vấn đề lưu trữ mà là vấn đề ghi nhận ngay từ đầu. Nhưng..." bác sĩ Phạm nhìn Khánh Vy. "Cô có nói cô có vết bầm ở cổ tay và một vết xước trên người khác mà cô nghi ngờ?"
"Vâng."
"Tôi khuyên cô nên báo cảnh sát. Không phải để buộc tội ai — chỉ để có hồ sơ chính thức, trong trường hợp cần sau này."
Ra khỏi bệnh viện, Khánh Vy và Phương Anh ngồi trên một băng đá trong khuôn viên, không nói gì một lúc.
"Cảnh sát," Phương Anh nói cuối cùng. "Mày định báo không?"
"Tao không biết." Khánh Vy nhìn xuống tay mình. "Nếu tao báo, và nếu Hùng liên quan, anh ta sẽ biết tao đang điều tra. Nếu tao không báo, và có chuyện gì xảy ra tiếp..."
"Mày sợ điều gì xảy ra tiếp?"
Khánh Vy nhìn bạn. "Tao sợ ba ngày đó không phải lần duy nhất."
Phương Anh im lặng. Rồi: "Mày nói 'đừng tin Hùng.' Nhưng nếu mày tự nhắn tin đó cho mình, nghĩa là vào thời điểm đó, mày — phiên bản của mày trong ba ngày bị mất ký ức — đã biết điều gì đó về Hùng. Đủ để cảnh báo bản thân."
"Đúng."
"Nhưng phiên bản đó của mày đã ở khu công nghiệp cũ năm giờ đồng hồ. Làm gì ở đó trong năm giờ?"
Khánh Vy lấy điện thoại ra, mở bản đồ, nhìn lại địa điểm được ghi nhận. "Tao nghĩ," cô nói chậm, "tao cần đến đó. Xem có gì."
"Một mình?"
"Không. Với mày."
Phương Anh nhìn bạn, rồi gật đầu. "Khi nào?"
"Bây giờ."
Trên đường đi, Khánh Vy nhận được tin nhắn — từ Hùng: Khám sao rồi? Có gì không?
Cô nhìn tin nhắn một lúc lâu trước khi trả lời.
Chưa có kết quả gì rõ. Đang chờ.
Gửi xong, cô tắt điện thoại — không phải tắt nguồn, chỉ là tắt màn hình, đặt xuống ghế xe, như thể muốn nó im lặng trong khi cô nghĩ.
"Mày không nói thật với anh ta," Phương Anh nhận xét, không phải câu hỏi.
"Chưa," Khánh Vy nói, nhìn ra ngoài cửa xe, nơi thành phố đang nhường chỗ cho ngoại ô thưa thớt hơn. "Chưa đến lúc."