Công ty bảo hiểm Đông Nam chiếm ba tầng của một tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố. Phòng phân tích dữ liệu nằm ở tầng tám, khoảng hai mươi nhân viên, không gian mở, bàn làm việc chia thành các cụm bốn người.
Khánh Vy đến đúng giờ — tám giờ rưỡi — như mọi ngày. Cô cố giữ vẻ bình thường, mặc dù bên trong, mỗi tiếng động, mỗi ánh mắt đều khiến cô để ý hơn bình thường.
Hùng đã ở bàn, như thường lệ. Anh ta ngẩng lên khi thấy Khánh Vy vào, gật đầu chào — bình thường, đúng như mọi sáng.
"Chào," anh ta nói. "Cuối tuần ổn không?"
Câu hỏi xã giao thông thường. Nhưng Khánh Vy để ý — chỉ một phần giây — có gì đó trong ánh mắt Hùng khi hỏi câu đó. Không phải ánh mắt của người hỏi cho có. Là ánh mắt của người đang quan sát phản ứng.
Hoặc cô đang nghĩ quá nhiều.
"Ổn," Khánh Vy nói, ngồi xuống bàn mình, đối diện Hùng theo cách bố trí cụm bàn. "Cậu thì sao?"
"Cũng bình thường. Đi thăm ông bà ở ngoại thành."
Khánh Vy gật đầu, mở máy tính. Trong lúc máy khởi động, cô lén nhìn Hùng — anh ta đang làm việc, mắt nhìn màn hình, tay gõ phím đều đặn. Không có gì bất thường.
Nhưng "ngoại thành" — đó là từ Phương Anh dùng để mô tả khu công nghiệp cũ trong dữ liệu vị trí của Khánh Vy. Không phải bằng chứng gì — "ngoại thành" là từ rất chung. Nhưng nó ở lại trong đầu cô.
Buổi sáng trôi qua bình thường. Khánh Vy làm việc — phân tích báo cáo bồi thường quý này, công việc thường ngày — nhưng một phần não cô luôn để ý đến Hùng, đến mọi cử động, mọi cuộc gọi điện thoại, mọi lần anh ta đứng dậy đi đâu.
Lúc mười giờ, Hùng đứng dậy đi lấy nước. Khi anh ta đi ngang qua, Khánh Vy thấy — chỉ thoáng qua — một vết xước nhỏ ở mu bàn tay phải của anh ta. Mới, còn hơi đỏ, kiểu vết xước do móng tay hoặc vật cứng cào qua.
Cô không nói gì. Chỉ ghi nhận.
Giờ ăn trưa, Hùng như thường lệ hỏi: "Đi ăn không?"
Khánh Vy đắn đo một giây. Nếu cô từ chối, có thể làm Hùng — nếu anh ta liên quan đến điều gì đó — cảnh giác. Nếu cô đi, cô có cơ hội quan sát gần hơn, và có thể hỏi vài câu một cách tự nhiên.
"Đi," cô nói.
Họ đến quán cơm gần công ty, ngồi bàn quen thuộc. Hùng gọi món như mọi khi — không có gì khác.
"Cuối tuần này tao có chuyện hơi lạ," Khánh Vy nói, cố giữ giọng bình thường, như đang kể chuyện vui. "Tao bị mất trí nhớ ba ngày. Từ tối thứ Sáu đến sáng nay, tao không nhớ gì."
Hùng dừng đũa một nhịp. Rất nhỏ — nếu Khánh Vy không đang chú ý kỹ, cô sẽ không nhận ra.
"Mất trí nhớ?" Anh ta hỏi, giọng có vẻ ngạc nhiên đúng mức. "Nghiêm trọng không?"
"Tao cũng không biết. Đang định đi khám." Khánh Vy ăn một miếng cơm, mắt vẫn nhìn xuống bát nhưng để ý phản ứng của Hùng qua khóe mắt. "Mày có biết tao có làm gì lạ cuối tuần không? Mình hay nhắn tin với nhau, có khi mày biết gì mà tao quên."
Đây là câu hỏi cô cố tình gài — kiểm tra xem Hùng có biết về cuối tuần của cô không, và nếu biết thì biết theo cách nào.
Hùng lắc đầu, có vẻ nghĩ thật. "Không. Cuối tuần mình không nhắn gì cả. Tao... đi ngoại thành như tao nói."
"Ngoại thành nào?"
"Nhà ông bà tao, ở Thái Bình." Hùng trả lời, không chút lưỡng lự.
Thái Bình — xa hơn nhiều so với khu công nghiệp cũ trong dữ liệu vị trí của Khánh Vy. Nếu Hùng nói thật, anh ta không phải người ở cùng cô tại địa điểm đó.
Hoặc anh ta đang nói dối rất trơn.
"Mày nên đi khám sớm," Hùng nói, vẻ quan tâm thật. "Mất trí nhớ kiểu đó nghe đáng lo."
"Tao biết. Chiều nay tao xin nghỉ sớm để đi khám."
"Cần tao đi cùng không?"
Câu hỏi đó — bình thường nếu là từ người bạn quan tâm. Nhưng trong đầu Khánh Vy, nó vang lên với một âm khác: nếu Hùng liên quan, anh ta muốn biết Khánh Vy sẽ làm gì, đi đâu, gặp ai.
"Không cần, bạn tao đi cùng rồi," Khánh Vy nói, mỉm cười. "Cảm ơn mày."
Bữa ăn kết thúc bình thường. Trên đường về công ty, Hùng đi cạnh Khánh Vy, im lặng một lúc rồi nói:
"Khánh Vy."
"Gì?"
"Nếu có chuyện gì... mày cần giúp, cứ nói với tao. Được không?"
Khánh Vy nhìn anh ta. Câu nói đó nghe chân thành — quá chân thành, theo cách khiến cô không biết nên tin hay nghi ngờ thêm.
"Cảm ơn," cô nói. "Tao sẽ nhớ."
Chiều đó, Khánh Vy xin nghỉ sớm. Trước khi đi, cô đến phòng vệ sinh — không phải vì cần, mà vì cô muốn ở một mình một lúc để suy nghĩ.
Trong gương, cô nhìn vết bầm trên cổ tay — đã hiện rõ hơn so với sáng nay, màu tím đậm hơn.
Và rồi cô nhìn thấy điều khiến cô đứng yên: trên gương, ở góc dưới, có một vết viết bằng son môi — không phải son của cô, vì cô không dùng son đỏ đậm — đã bị lau gần hết nhưng vẫn còn vết mờ của chữ.
Cô nhìn kỹ. Hai chữ, viết tắt: "TH."
Thành Hùng?
Hay là tên ai khác?
Cô chụp ảnh lại vết chữ mờ đó, rồi rời khỏi phòng vệ sinh, tim đập nhanh hơn lúc sáng.