Hai tháng trôi qua kể từ ngày Tinh Nhi chuyển đến sống tại biệt thự Thanh Sơn, cuộc sống của cô dần đi vào quỹ đạo ổn định hơn. Bố cô đã hồi phục đáng kể sau ca phẫu thuật, dù vẫn cần thời gian dài để phục hồi chức năng vận động hoàn toàn, nhưng ít nhất tình trạng sức khỏe của ông đã không còn nguy hiểm đến tính mạng. Em trai cô cũng nhận được một khoản hỗ trợ học phí kín đáo mà Tinh Nhi nghi ngờ là do Thẩm Dịch Trạch âm thầm sắp xếp, dù anh không bao giờ thừa nhận điều đó khi cô hỏi thẳng.
Mối quan hệ giữa Tinh Nhi và Thẩm Dịch Trạch cũng dần trở nên tự nhiên hơn so với những ngày đầu gượng gạo. Họ đã hình thành một nhịp sinh hoạt chung — cùng ăn sáng vào mỗi buổi sáng trước khi anh đến công ty, thỉnh thoảng trò chuyện về công việc hoặc những sự kiện thời sự trong bữa tối nếu cả hai đều về nhà đúng giờ, và tham gia đầy đủ các sự kiện xã giao cần thiết mà không còn cảm giác căng thẳng như buổi tiệc đầu tiên.
Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu trở nên phức tạp hơn khi Tống Nhã Vi xuất hiện trở lại trong cuộc sống của Thẩm Dịch Trạch.
Tinh Nhi lần đầu nghe đến cái tên này qua cuộc trò chuyện tình cờ với bà Lưu trong lúc phụ giúp chuẩn bị bữa tối. "Tống tiểu thư từng là bạn gái cũ của cậu chủ, hai người quen nhau từ thời đại học, yêu nhau suốt bốn năm trước khi chia tay vì cô ấy đi du học nước ngoài. Nghe nói giờ cô ấy đã về nước, đang làm việc cho một công ty đối tác của tập đoàn Thẩm Thị."
Thông tin ấy khiến Tinh Nhi cảm thấy một sự tò mò xen lẫn khó chịu mà cô không lý giải được, tự nhủ rằng mình không có quyền can thiệp vào quá khứ tình cảm của Thẩm Dịch Trạch, dù sao đây cũng chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, không có chỗ cho những cảm xúc ghen tuông vô lý.
Buổi chiều hôm sau, khi Tinh Nhi đến văn phòng của Thẩm Dịch Trạch để cùng anh tham dự một buổi họp mặt đối tác quan trọng theo yêu cầu trong hợp đồng, cô tình cờ chứng kiến cảnh anh đang trò chuyện với một người phụ nữ xinh đẹp, sang trọng trong bộ vest công sở tinh tế, đứng gần cửa văn phòng anh.
"Dịch Trạch, đã lâu không gặp." Người phụ nữ nói, giọng cô ngọt ngào, ánh mắt đầy ý nhị nhìn anh. "Nghe nói anh vừa kết hôn, thật bất ngờ đấy, tôi còn tưởng anh sẽ mãi độc thân vì công việc chứ."
"Nhã Vi." Thẩm Dịch Trạch đáp, giọng anh giữ vẻ lịch sự nhưng có phần xa cách. "Đúng vậy, tôi đã kết hôn được vài tháng rồi."
Tinh Nhi đứng cách đó không xa, chứng kiến cuộc trò chuyện mà không biết nên tiến lại gần hay lùi lại tránh mặt. Cuối cùng, cô quyết định bước đến, khoác tay Thẩm Dịch Trạch một cách tự nhiên theo đúng vai diễn mà họ đã luyện tập.
"Chào anh, cuộc họp sắp bắt đầu rồi." Cô nói, mỉm cười nhìn anh trước khi quay sang người phụ nữ lạ mặt. "Chào chị, tôi là Tinh Nhi, vợ của Dịch Trạch."
Tống Nhã Vi nhìn Tinh Nhi từ đầu đến chân, ánh mắt cô thoáng qua một chút gì đó khó đoán trước khi nở nụ cười xã giao. "Chào cô, tôi là Tống Nhã Vi, bạn cũ của Dịch Trạch. Thật vui khi cuối cùng anh ấy cũng tìm được hạnh phúc."
Sau khi trao đổi vài câu xã giao ngắn gọn, Nhã Vi rời đi, nhưng Tinh Nhi vẫn cảm nhận được ánh mắt phức tạp mà cô ấy để lại phía sau, như thể đang đánh giá liệu Tinh Nhi có thực sự xứng đáng với vị trí bên cạnh Thẩm Dịch Trạch hay không.
"Cô ổn chứ?" Thẩm Dịch Trạch hỏi khi họ bước vào phòng họp, nhận thấy vẻ mặt hơi căng thẳng của Tinh Nhi.
"Tôi ổn." Cô đáp, cố gắng gạt bỏ cảm giác khó chịu mơ hồ đang len lỏi trong lòng. "Chỉ là hơi bất ngờ thôi."
Những tuần sau đó, Tống Nhã Vi thường xuyên xuất hiện trong các sự kiện công ty mà Tinh Nhi cũng tham dự cùng Thẩm Dịch Trạch, với tư cách đại diện cho công ty đối tác đang hợp tác dự án lớn với tập đoàn Thẩm Thị. Mỗi lần như vậy, Tinh Nhi đều nhận thấy Nhã Vi tìm cách tiếp cận Thẩm Dịch Trạch, nhắc lại những kỷ niệm chung trong quá khứ, tạo ra những khoảnh khắc thân mật mà Tinh Nhi không thể can thiệp vì sợ lộ ra sự thật về cuộc hôn nhân giả tạo của mình.
Một buổi tối, sau khi tham dự một sự kiện có sự hiện diện của Nhã Vi, Tinh Nhi trở về phòng riêng, ngồi trước gương tháo từng món trang sức, lòng cô nặng trĩu một cảm xúc mà cô không muốn thừa nhận — đó là sự ghen tuông, dù cô biết rõ mình không có quyền cảm thấy như vậy trong một cuộc hôn nhân hợp đồng thuần túy.
Cô tự nhắc nhở bản thân rằng, dù mối quan hệ giữa cô và Thẩm Dịch Trạch có trở nên tự nhiên, thoải mái hơn đến đâu, nó vẫn chỉ là một thỏa thuận có thời hạn, và Thẩm Dịch Trạch hoàn toàn có quyền theo đuổi tình cảm thật sự với bất kỳ ai anh muốn, kể cả người yêu cũ của mình, miễn là không vi phạm các điều khoản bảo mật trong hợp đồng.
Nhưng dù tự nhủ như vậy, cô vẫn không thể ngăn được cảm giác trống rỗng, hụt hẫng mỗi khi nghĩ đến hình ảnh Thẩm Dịch Trạch và Tống Nhã Vi đứng cạnh nhau, một cặp đôi môn đăng hộ đối hơn hẳn so với cô, một nhân viên kế toán bình thường chỉ bước vào cuộc đời anh vì một bản hợp đồng cứu cánh trong lúc tuyệt vọng.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Mở cửa ra, Thẩm Dịch Trạch đứng đó, vẫn trong bộ vest công sở dù đã tháo bỏ cà vạt, ánh mắt anh có chút gì đó dò xét.
"Cô có vẻ không vui suốt buổi tiệc tối nay." Anh nói thẳng, không vòng vo như thường lệ.
Câu hỏi bất ngờ ấy khiến Tinh Nhi hơi lúng túng. "Tôi chỉ hơi mệt thôi, không có gì đâu."
Thẩm Dịch Trạch nhìn cô một lúc lâu, như đang cố gắng đọc vị những cảm xúc mà cô đang cố che giấu. "Nếu là vì Nhã Vi, cô không cần phải lo lắng. Giữa chúng tôi đã kết thúc từ nhiều năm trước, không còn bất kỳ tình cảm nào sót lại."
Lời giải thích bất ngờ ấy khiến tim Tinh Nhi khẽ hẫng một nhịp, cô ngước nhìn anh, không ngờ anh lại chủ động đề cập đến vấn đề này mà không cần cô phải hỏi. "Tôi không có ý..."
"Tôi biết cô đang nghĩ gì." Anh ngắt lời cô, giọng anh trở nên nhẹ nhàng hơn hiếm thấy. "Dù cuộc hôn nhân của chúng ta là một thỏa thuận, nhưng tôi tôn trọng cô với tư cách là vợ tôi trên danh nghĩa, và tôi sẽ không làm bất cứ điều gì khiến cô cảm thấy khó xử trước mặt người khác, kể cả với người yêu cũ của mình."
Câu nói ấy, dù vẫn mang theo sự lý trí, tính toán quen thuộc của Thẩm Dịch Trạch, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm chân thành mà Tinh Nhi không ngờ tới. Cô cảm thấy một sự ấm áp nhỏ bé lan tỏa trong lòng, xua tan phần nào cảm giác trống rỗng đã đeo bám cô suốt cả buổi tối.
"Cảm ơn anh." Cô nói, giọng cô chân thành hơn bao giờ hết.
Thẩm Dịch Trạch khẽ gật đầu, rồi quay người rời đi, nhưng trước khi khuất sau góc hành lang, anh dừng lại một chút, quay đầu nhìn cô. "Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải đến bệnh viện thăm bố cô nữa."
Chi tiết nhỏ ấy — việc anh vẫn nhớ đến lịch trình thăm bố cô dù bận rộn công việc — khiến Tinh Nhi cảm thấy một sự rung động khó tả trong lòng, một cảm giác mà cô biết mình cần phải cẩn trọng, bởi lẽ, ranh giới giữa một vai diễn hoàn hảo và những cảm xúc thật sự đang bắt đầu trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết trong trái tim cô.
Sáng hôm sau, đúng như lời hứa, Thẩm Dịch Trạch sắp xếp thời gian cùng Tinh Nhi đến bệnh viện thăm bố cô trước khi anh đến công ty. Ông Diệp Quốc Cường, dù vẫn còn yếu, đã tỉnh táo hơn nhiều so với những ngày đầu sau phẫu thuật, có thể trò chuyện ngắn gọn dù giọng nói vẫn còn hơi khó khăn do di chứng tạm thời của cơn đột quỵ.
"Con... con rể." Ông nói, giọng ông còn ngập ngừng nhưng ánh mắt đầy sự quan tâm khi nhìn Thẩm Dịch Trạch. "Cảm ơn... cậu đã giúp đỡ... gia đình chúng tôi."
Thẩm Dịch Trạch ngồi xuống bên giường bệnh, giọng anh trở nên nhẹ nhàng, kiên nhẫn khác hẳn với phong thái quyết đoán thường thấy trong công việc. "Bác không cần phải cảm ơn cháu, đây là điều cháu nên làm với tư cách là một thành viên trong gia đình. Bác cứ tập trung nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe, đó là điều quan trọng nhất lúc này."
Tinh Nhi đứng nhìn cảnh tượng ấy, lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả — dù biết rõ đây chỉ là một phần của vai diễn cần thiết trước mặt bố cô, người vẫn chưa biết toàn bộ sự thật về bản chất hợp đồng của cuộc hôn nhân này, nhưng sự ân cần, kiên nhẫn mà Thẩm Dịch Trạch thể hiện lại có vẻ chân thành hơn nhiều so với một màn kịch đơn thuần.
Sau khi rời bệnh viện, trên đường đưa Tinh Nhi về trước khi đến công ty, Thẩm Dịch Trạch bất chợt hỏi. "Bố cô có biết sự thật về cuộc hôn nhân của chúng ta không?"
"Không." Tinh Nhi đáp, giọng cô có chút áy náy. "Tôi không đủ can đảm để nói cho bố biết sự thật, sợ rằng ông sẽ lo lắng, thậm chí phản đối kịch liệt nếu biết con gái mình phải kết hôn giả để đổi lấy tiền viện phí. Tôi chỉ nói rằng chúng ta yêu nhau và quyết định kết hôn nhanh chóng vì hoàn cảnh đặc biệt."
Thẩm Dịch Trạch gật đầu, không phán xét quyết định của cô. "Tôi hiểu. Đôi khi, những lời nói dối vô hại lại là cách tốt nhất để bảo vệ những người ta yêu thương khỏi phải lo lắng không cần thiết."
Câu nói ấy khiến Tinh Nhi tự hỏi, liệu Thẩm Dịch Trạch có đang nói về hoàn cảnh của chính cô, hay cũng đang ám chỉ đến những bí mật riêng mà chính anh đang che giấu đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, kiểm soát mọi thứ của mình.
Những tuần tiếp theo, khi Tống Nhã Vi vẫn tiếp tục xuất hiện trong các sự kiện công ty, Tinh Nhi dần học cách quan sát kỹ hơn phản ứng của Thẩm Dịch Trạch mỗi khi đối diện với người yêu cũ. Cô nhận thấy, dù anh vẫn giữ thái độ lịch sự, chuyên nghiệp cần thiết trong công việc, nhưng không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh còn vương vấn tình cảm cũ, điều này phần nào xoa dịu cảm giác bất an mơ hồ trong lòng cô.
Nhưng đồng thời, cô cũng bắt đầu nhận ra rõ ràng hơn những cảm xúc phức tạp đang nảy sinh trong chính trái tim mình — sự quan tâm, lo lắng mỗi khi thấy anh mệt mỏi vì công việc, niềm vui nhỏ nhoi mỗi khi nhận được một lời khen, một cử chỉ ân cần từ anh, và cả sự khó chịu mơ hồ mỗi khi thấy anh thân mật với người phụ nữ khác, dù chỉ là trong phạm vi công việc thuần túy.
Cô tự nhủ rằng mình cần phải cẩn trọng, không được để những cảm xúc này vượt quá tầm kiểm soát, bởi lẽ, đây vẫn chỉ là một cuộc hôn nhân có thời hạn, và việc đầu tư tình cảm thật sự vào một mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng hợp đồng có thể sẽ khiến cô phải gánh chịu tổn thương sâu sắc khi hai năm kết thúc và mọi thứ phải quay trở về điểm xuất phát ban đầu.