Sáng hôm sau, đúng như lời Thẩm Dịch Trạch đã dặn, một đội ngũ chuyên gia trang điểm và tạo mẫu tóc xuất hiện tại biệt thự Thanh Sơn, mang theo hàng chục bộ váy dạ hội sang trọng để Tinh Nhi lựa chọn cho buổi tiệc tối nay. Cô chưa từng trải nghiệm điều gì xa hoa đến vậy trong đời — từ những chuyên gia trang điểm tỉ mỉ chăm chút từng đường nét trên gương mặt, đến những chiếc váy được may đo tinh xảo với chất liệu lụa cao cấp, tất cả đều khiến cô cảm thấy như mình đang sống trong một câu chuyện cổ tích xa lạ.
"Cô có làn da đẹp lắm, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng thôi là đã tôn lên vẻ đẹp tự nhiên rồi." Chuyên gia trang điểm, một người phụ nữ trẻ tên Tiểu Mỹ, nhận xét trong lúc thoăn thoắt đôi tay trên gương mặt Tinh Nhi. "Phu nhân Thẩm chắc chắn sẽ khiến mọi người phải trầm trồ tối nay."
Danh xưng "phu nhân Thẩm" vẫn khiến Tinh Nhi cảm thấy xa lạ mỗi khi nghe ai đó gọi mình như vậy, như thể đó là một vai diễn cô đang tạm thời khoác lên người chứ không phải danh tính thực sự của bản thân.
Đến chiều tối, khi Tinh Nhi hoàn tất việc chuẩn bị, đứng trước gương lớn trong phòng, cô gần như không nhận ra chính mình — mái tóc dài được búi cao thanh lịch, điểm xuyết vài lọn tóc buông nhẹ, gương mặt được trang điểm tinh tế làm nổi bật đôi mắt to tròn và làn da trắng mịn, khoác trên người chiếc váy dạ hội màu xanh navy sang trọng, ôm vừa vặn dáng người thon thả của cô.
Cô bước xuống cầu thang chính, nơi Thẩm Dịch Trạch đã đứng chờ sẵn trong bộ vest đen trang trọng, dáng vẻ lịch lãm khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải công nhận anh là một trong những doanh nhân trẻ thành đạt và điển trai nhất thành phố. Khi ánh mắt anh chạm đến hình ảnh Tinh Nhi đang bước xuống từng bậc thang, anh khẽ sững lại trong giây lát, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên hiếm hoi.
"Trông cô rất đẹp." Anh nói, giọng có phần cứng nhắc như đang cố gắng thốt ra một lời khen mà bản thân không quen thuộc lắm với việc bày tỏ.
"Cảm ơn anh." Tinh Nhi đáp, má cô hơi ửng hồng trước lời khen bất ngờ, dù cô biết đó có lẽ chỉ là một câu nói xã giao cần thiết trước khi họ bước vào vai diễn của mình tối nay.
Buổi tiệc được tổ chức tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố, sảnh tiệc rộng lớn được trang trí lộng lẫy với hàng nghìn bông hoa tươi và ánh đèn chùm pha lê lấp lánh. Khi Thẩm Dịch Trạch dẫn Tinh Nhi bước vào, khoác tay anh theo đúng phong thái mà họ đã luyện tập ngắn gọn trên xe, mọi ánh mắt trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía họ, những tiếng xì xào bàn tán nhỏ vang lên khắp nơi.
"Đó có phải là Thẩm Dịch Trạch không? Nghe nói anh ta vừa kết hôn bí mật?"
"Cô gái đó là ai vậy? Chưa từng thấy trong giới thượng lưu trước đây."
Tinh Nhi cố gắng giữ nụ cười tự nhiên trên môi dù trong lòng đang căng thẳng tột độ trước hàng loạt ánh mắt dò xét, đánh giá đang hướng về phía mình. Cô siết nhẹ tay Thẩm Dịch Trạch, một cử chỉ tìm kiếm sự trấn an, và anh đáp lại bằng cách siết nhẹ tay cô, một tín hiệu ngầm rằng anh đang ở bên cạnh cô.
Họ tiến đến bàn tiệc chính, nơi mẹ của Thẩm Dịch Trạch, bà Thẩm Uyển Thanh, đang ngồi cùng vài vị khách quan trọng. Bà là một phụ nữ trung niên thanh lịch, mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng, ánh mắt sắc sảo nhưng ấm áp khi nhìn thấy con trai mình bước đến cùng người vợ mới.
"Dịch Trạch, cuối cùng con cũng giới thiệu con dâu cho mẹ." Bà Uyển Thanh đứng dậy, ánh mắt bà quan sát Tinh Nhi từ đầu đến chân, không phải với vẻ dò xét khó chịu mà là sự tò mò chân thành của một người mẹ mong muốn hiểu rõ về người con dâu mới. "Cháu tên gì?"
"Cháu chào bác, cháu tên Diệp Tinh Nhi ạ." Tinh Nhi cúi đầu lễ phép, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
"Không cần khách sáo như vậy, gọi mẹ là được rồi." Bà Uyển Thanh mỉm cười, nắm lấy tay Tinh Nhi một cách thân thiện. "Ta đã mong chờ ngày này từ lâu lắm rồi, từ khi thằng Dịch Trạch còn nhỏ, ta đã lo lắng nó sẽ mãi vùi đầu vào công việc mà quên mất hạnh phúc cá nhân. Cháu là người đã khiến nó thay đổi quyết định, ta thực sự biết ơn cháu."
Lời nói chân thành ấy khiến Tinh Nhi cảm thấy có chút áy náy sâu sắc, vì cô biết rõ sự thật đằng sau cuộc hôn nhân này hoàn toàn khác xa những gì bà Uyển Thanh đang tin tưởng. Cô liếc nhìn Thẩm Dịch Trạch, thấy anh cũng có chút bối rối thoáng qua trong ánh mắt trước lời nói của mẹ mình, nhưng nhanh chóng che giấu lại bằng vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
"Cháu cũng rất hạnh phúc khi được ở bên anh Dịch Trạch ạ." Tinh Nhi đáp, cố gắng diễn đạt sao cho tự nhiên nhất có thể, dù mỗi lời nói dối đều khiến cô cảm thấy nặng lòng.
Buổi tiệc tiếp tục diễn ra với hàng loạt cuộc trò chuyện xã giao, Tinh Nhi phải liên tục ghi nhớ tên tuổi, chức vụ của hàng chục đối tác kinh doanh mà Thẩm Dịch Trạch giới thiệu, cố gắng trả lời những câu hỏi về "chuyện tình yêu" của họ một cách khéo léo mà không để lộ sơ hở nào.
Đến giữa buổi tiệc, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ bệ vệ, đi cùng một thanh niên trẻ tuổi có nét mặt kiêu ngạo, tiến đến chỗ họ. Tinh Nhi nhận ra ngay đây chính là chú và em họ của Thẩm Dịch Trạch mà anh đã cảnh báo trước.
"Dịch Trạch, cuối cùng cháu cũng chịu ổn định rồi đấy à?" Thẩm Chính Hoài nói, giọng điệu mang theo chút châm biếm khó nhận ra. "Chú còn tưởng cháu sẽ mãi độc thân để toàn tâm toàn ý cho công ty chứ."
"Cháu nghĩ đã đến lúc cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân, chú ạ." Thẩm Dịch Trạch đáp, giọng anh vẫn giữ vẻ lịch sự nhưng có phần lạnh nhạt rõ rệt hơn so với khi nói chuyện với mẹ.
Thẩm Dịch Phong, em họ anh, đưa mắt nhìn Tinh Nhi với vẻ đánh giá không mấy thiện cảm. "Cô Diệp, nghe nói cô làm kế toán ở một công ty nhỏ đúng không? Chắc hẳn cuộc sống trong gia đình Thẩm sẽ khá khác biệt so với những gì cô từng quen thuộc."
Câu nói mang theo ý châm chọc nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý khiến Tinh Nhi cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cô cố gắng giữ nụ cười điềm tĩnh. "Đúng vậy, cuộc sống có nhiều thay đổi, nhưng tôi tin rằng giá trị con người không được quyết định bởi nơi làm việc hay khối tài sản sở hữu, mà bởi cách chúng ta đối xử với nhau."
Câu trả lời khéo léo nhưng cũng đầy hàm ý ấy khiến Thẩm Dịch Phong hơi sững lại, không ngờ cô gái có vẻ ngoài giản dị lại có thể đáp trả một cách thông minh đến vậy. Thẩm Dịch Trạch đứng bên cạnh, khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười mờ nhạt, ánh mắt anh lộ rõ vẻ hài lòng trước cách xử lý tình huống của Tinh Nhi.
"Cô ấy nói đúng đấy, Dịch Phong." Thẩm Dịch Trạch nói, giọng anh có phần kiên quyết bảo vệ. "Giờ nếu không phiền, chúng tôi cần đi chào hỏi thêm vài vị khách khác."
Anh khéo léo đưa Tinh Nhi rời khỏi cuộc trò chuyện, dẫn cô đến một góc yên tĩnh hơn của sảnh tiệc, nơi ánh mắt tò mò của đám đông không còn tập trung quá nhiều vào họ.
"Cô xử lý rất tốt." Anh nói, giọng có chút khen ngợi chân thành hiếm hoi. "Tôi không ngờ cô lại đối đáp nhanh nhạy đến vậy trước một tình huống khó xử như thế."
"Cảm ơn anh." Tinh Nhi đáp, cảm thấy một chút tự hào len lỏi trong lòng trước lời khen từ người đàn ông vốn kiệm lời như anh. "Tôi chỉ nói những gì tôi thực sự tin tưởng thôi."
Đêm đó, khi buổi tiệc kết thúc và họ trở về biệt thự Thanh Sơn, Tinh Nhi cảm thấy kiệt sức nhưng cũng có một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ — thử thách đầu tiên của cuộc hôn nhân giả tạo này đã qua đi suôn sẻ hơn cô tưởng tượng, và có lẽ, hành trình hai năm phía trước sẽ không đáng sợ như cô từng lo lắng, dù trong lòng cô vẫn còn đó một chút áy náy khi nghĩ đến ánh mắt tin tưởng, ấm áp mà bà Uyển Thanh đã dành cho cô tối nay.
Trên xe trở về, Tinh Nhi tháo đôi giày cao gót đã khiến chân cô đau nhức suốt mấy tiếng đồng hồ, thở dài nhẹ nhõm. Thẩm Dịch Trạch liếc nhìn cô, khóe miệng anh khẽ nhếch lên. "Lần đầu tham dự tiệc như thế này chắc mệt lắm nhỉ?"
"Mệt hơn cả một ngày làm sổ sách kế toán cuối tháng." Cô đáp, giọng có chút hài hước khiến anh bật cười nhẹ, một âm thanh hiếm hoi mà Tinh Nhi chưa từng nghe thấy từ anh trước đây.
"Cô có khiếu hài hước đấy." Anh nhận xét, giọng anh nhẹ nhàng hơn hẳn so với vẻ nghiêm nghị thường thấy. "Tôi cứ tưởng một kế toán viên sẽ chỉ toàn nói về những con số khô khan."
"Con số cũng có câu chuyện riêng của nó mà." Tinh Nhi đáp, cảm thấy thoải mái hơn hẳn trong cuộc trò chuyện nhẹ nhàng này so với sự căng thẳng, gượng gạo của những ngày đầu. "Đằng sau mỗi báo cáo tài chính là cả một câu chuyện về cách một công ty vận hành, phát triển hay gặp khó khăn. Tôi thích tìm ra những chi tiết nhỏ ẩn giấu trong đó."
Thẩm Dịch Trạch nhìn cô với ánh mắt có chút ngạc nhiên thích thú. "Nghe có vẻ cô thực sự đam mê công việc của mình."
"Đúng vậy, dù công ty tôi từng làm không phải nơi lý tưởng để phát huy hết khả năng, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng làm tốt nhất có thể trong phạm vi công việc của mình." Cô chia sẻ, không giấu giếm niềm tự hào nhỏ bé về chuyên môn của bản thân.
Cuộc trò chuyện tiếp tục một cách tự nhiên trong suốt quãng đường về nhà, xoay quanh những chủ đề đời thường như sở thích, thói quen sinh hoạt, những bộ phim hay cuốn sách yêu thích. Tinh Nhi nhận ra, khi không còn phải gồng mình diễn xuất trước đám đông, Thẩm Dịch Trạch trở nên gần gũi, dễ chịu hơn hẳn so với hình ảnh lạnh lùng anh thể hiện trước công chúng.
Về đến biệt thự, trước khi ai về phòng riêng của mình, Thẩm Dịch Trạch dừng lại ở chân cầu thang. "Cảm ơn cô vì tối nay. Tôi biết đây không phải điều dễ dàng đối với cô, phải đối mặt với hàng loạt người xa lạ, phải trả lời những câu hỏi khó xử từ chú và em họ tôi. Cô đã làm rất tốt."
"Cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh hỗ trợ tôi." Tinh Nhi đáp, cảm thấy một sự ấm áp nhỏ nhoi lan tỏa trong lòng trước lời khen chân thành ấy.
Họ đứng đó một lúc, không gian im lặng nhưng không hề ngượng ngùng, chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng dễ chịu giữa hai người đang dần làm quen với sự hiện diện của nhau trong cuộc sống thường nhật. Cuối cùng, Thẩm Dịch Trạch khẽ gật đầu chào tạm biệt, rồi cả hai cùng lên phòng riêng của mình, kết thúc một ngày dài đầy thử thách nhưng cũng mở ra những tia hy vọng mới về một mối quan hệ có thể trở nên tốt đẹp hơn những gì cả hai từng mong đợi khi đặt bút ký vào bản hợp đồng định mệnh ấy.