Một tuần sau, sau khi hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính một cách nhanh gọn, gần như không có chút không khí lãng mạn nào của một đám cưới thông thường, Tinh Nhi chuyển đến sống tại khu biệt thự Thanh Sơn, nơi Thẩm Dịch Trạch đang cư ngụ — một căn biệt thự ba tầng rộng lớn nằm giữa khu vườn xanh mát, xa hẳn khỏi sự ồn ào náo nhiệt của trung tâm thành phố.
Cô đứng trước cánh cổng sắt lớn, tay kéo theo chiếc vali nhỏ chứa toàn bộ tài sản cá nhân của mình, cảm giác lạc lõng xâm chiếm tâm trí khi nhìn vào không gian sang trọng, xa hoa trước mắt — một thế giới hoàn toàn khác biệt so với căn hộ nhỏ hai phòng ngủ mà cô và em trai đã sống suốt nhiều năm qua.
Người quản gia, bà Lưu, một phụ nữ trung niên phúc hậu, ra đón cô ngay tại cổng, nụ cười thân thiện trên môi. "Chào mừng cô Diệp, à không, phải gọi là phu nhân Thẩm mới đúng." Bà nói, giọng có chút đùa vui khiến Tinh Nhi bất giác mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc.
"Xin cứ gọi tôi là Tinh Nhi thôi ạ, tôi chưa quen với cách xưng hô trang trọng như vậy." Cô đáp, cố gắng giữ giọng tự nhiên nhất có thể.
Bà Lưu dẫn cô vào bên trong, giới thiệu qua về cấu trúc căn biệt thự — tầng một là phòng khách, phòng ăn và bếp, tầng hai là các phòng làm việc và thư viện riêng của Thẩm Dịch Trạch, tầng ba là khu vực phòng ngủ, nơi mỗi người sẽ có phòng riêng biệt theo đúng thỏa thuận trong hợp đồng.
"Phòng của cô đây ạ." Bà Lưu mở cửa một căn phòng rộng rãi, được trang trí theo phong cách hiện đại nhưng ấm áp, với tông màu be và xanh nhạt chủ đạo, khác hẳn phong cách lạnh lùng, tối giản mà Tinh Nhi tưởng tượng sẽ thấy trong ngôi nhà của một CEO khó tính. "Cậu chủ đã dặn tôi chuẩn bị phòng theo sở thích thông thường của phụ nữ, hy vọng cô sẽ thấy thoải mái."
Chi tiết nhỏ ấy khiến Tinh Nhi hơi ngạc nhiên — cô không ngờ rằng Thẩm Dịch Trạch, người luôn tỏ ra lạnh lùng, tính toán trong mọi giao tiếp, lại chú ý đến việc chuẩn bị không gian sống sao cho cô cảm thấy dễ chịu, dù có thể đó cũng chỉ là một phần trong việc duy trì vỏ bọc hôn nhân hoàn hảo trước mặt người ngoài.
Bữa tối đầu tiên trong ngôi nhà mới diễn ra trong bầu không khí có phần gượng gạo. Thẩm Dịch Trạch trở về nhà muộn hơn dự kiến vì cuộc họp kéo dài, ngồi vào bàn ăn với vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ phong thái điềm tĩnh thường thấy. Bà Lưu đã chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, nhưng cả hai đều ăn trong im lặng, thỉnh thoảng chỉ trao đổi vài câu xã giao ngắn gọn.
"Ngày mai, tôi có một buổi tiệc công ty, cần cô đi cùng với vai trò là vợ tôi." Thẩm Dịch Trạch nói, phá vỡ sự im lặng kéo dài, giọng anh mang tính thông báo hơn là hỏi ý kiến. "Sẽ có nhiều đối tác kinh doanh và cả một số thành viên trong gia đình tôi tham dự. Cô cần chuẩn bị tinh thần để đóng vai một cách thuyết phục."
"Tôi hiểu." Tinh Nhi đáp, dù trong lòng không khỏi lo lắng trước thử thách đầu tiên của cuộc hôn nhân giả này — phải diễn xuất trước hàng chục, thậm chí hàng trăm ánh mắt xa lạ, phải tỏ ra là một người vợ yêu thương chồng mình dù thực chất giữa họ chỉ là một mối quan hệ hợp đồng lạnh lùng.
"Ngày mai sẽ có người đến đây để chuẩn bị trang phục và làm tóc cho cô, đảm bảo cô xuất hiện phù hợp với vị thế mới." Anh tiếp tục, giọng vẫn giữ vẻ công việc thuần túy. "Đừng lo lắng về chi phí, mọi thứ đã được sắp xếp sẵn."
Tinh Nhi gật đầu, cố gắng nuốt trôi miếng thức ăn dù cổ họng cô nghẹn lại vì áp lực đang dần chồng chất. Cô nhận ra, dù đã ký hợp đồng, dù đã hiểu rõ các điều khoản, nhưng việc thực sự sống trong vai trò này lại hoàn toàn khác biệt so với những gì cô tưởng tượng trên giấy tờ.
Sau bữa tối, khi Tinh Nhi đang đứng trên ban công phòng mình, ngắm nhìn khu vườn rộng lớn phía dưới được thắp sáng bởi hệ thống đèn trang trí tinh tế, cô nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ. Mở cửa ra, cô thấy Thẩm Dịch Trạch đứng đó, tay cầm một chiếc hộp nhỏ bọc giấy đơn giản.
"Đây là nhẫn cưới, cô cần đeo trong suốt thời gian hợp đồng có hiệu lực, đặc biệt là khi xuất hiện trước công chúng." Anh đưa hộp nhẫn cho cô, giọng vẫn giữ sự chuyên nghiệp thường thấy, nhưng Tinh Nhi nhận thấy có chút gì đó ngập ngừng hiếm hoi trong cách anh đứng đó, không vội vàng rời đi ngay sau khi trao hộp nhẫn.
Cô mở hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương đơn giản nhưng tinh tế, không quá phô trương như cô tưởng tượng về gu thẩm mỹ của một gia đình giàu có, mà mang một vẻ đẹp thanh lịch, nhã nhặn.
"Đẹp lắm." Cô nói, đeo thử chiếc nhẫn vào ngón áp út, vừa khít một cách hoàn hảo, khiến cô tự hỏi làm sao anh biết được kích cỡ ngón tay của cô.
"Uyển Nhi đã cung cấp thông tin cần thiết." Anh đáp, như đọc được thắc mắc trong ánh mắt cô. "Cô có câu hỏi gì về buổi tiệc ngày mai không?"
Tinh Nhi ngẫm nghĩ một lúc trước khi hỏi. "Tôi nên biết những gì về gia đình anh trước khi gặp mặt? Tôi không muốn vô tình nói sai điều gì đó khiến mọi người nghi ngờ."
Thẩm Dịch Trạch gật đầu, có vẻ hài lòng trước sự cẩn trọng của cô. "Chú tôi, Thẩm Chính Hoài, sẽ có mặt, cùng với con trai ông ấy, Thẩm Dịch Phong, em họ tôi. Cả hai đều không hài lòng với việc tôi thừa kế quyền kiểm soát công ty, nên có thể sẽ có những câu hỏi khó chịu hoặc thử thách cô một cách tinh vi. Cô chỉ cần giữ thái độ tự tin, trả lời ngắn gọn, và nếu cảm thấy khó xử, hãy nhìn về phía tôi, tôi sẽ can thiệp kịp thời."
Lời dặn dò chi tiết ấy khiến Tinh Nhi cảm thấy an tâm hơn phần nào, dù áp lực về buổi tiệc ngày mai vẫn còn đó. Cô gật đầu, ghi nhớ từng lời anh nói.
"Còn một điều nữa," Thẩm Dịch Trạch nói thêm, giọng anh có chút ngập ngừng hiếm hoi. "Mẹ tôi cũng sẽ có mặt. Bà ấy... có phần nghiêm khắc, nhưng là người tốt bụng. Bà rất mong tôi tìm được hạnh phúc thực sự, nên có thể sẽ hỏi han cô khá nhiều về mối quan hệ của chúng ta. Tôi hy vọng cô có thể diễn xuất một cách tự nhiên nhất có thể, vì bà xứng đáng được yên tâm sau tất cả những gì đã trải qua."
Câu nói cuối cùng ấy khiến Tinh Nhi nhận ra, đằng sau vẻ lạnh lùng, tính toán của Thẩm Dịch Trạch, vẫn còn đó tình cảm chân thành dành cho mẹ mình, một khía cạnh con người mà cô chưa từng nghĩ đến khi chỉ nhìn anh qua lăng kính của một doanh nhân sắc lạnh, quyết đoán trong mọi giao dịch.
"Tôi sẽ cố gắng hết sức." Cô đáp, giọng chân thành.
Thẩm Dịch Trạch khẽ gật đầu, nhưng chưa quay đi ngay, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô một lúc lâu hơn bình thường. "Còn một điều nữa tôi muốn nói rõ ngay từ đầu." Anh nói, giọng anh trở nên nghiêm túc. "Dù đây là một cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng tôi mong chúng ta có thể đối xử với nhau bằng sự tôn trọng và chân thành nhất định, giống như những người bạn đồng hành thực sự, chứ không chỉ đơn thuần là hai người xa lạ bị ràng buộc bởi giấy tờ pháp lý."
"Tôi cũng mong muốn như vậy." Tinh Nhi đáp, cảm thấy an tâm hơn trước lời đề nghị chân thành ấy.
"Nếu cô có bất kỳ khó khăn nào trong quá trình thích nghi với cuộc sống mới, đừng ngần ngại nói với tôi hoặc với bà Lưu. Căn nhà này giờ cũng là nhà của cô trong hai năm tới, cô có quyền sử dụng mọi tiện nghi như một thành viên thực sự trong gia đình, không cần phải giữ ý tứ quá mức."
Lời dặn dò chu đáo ấy khiến Tinh Nhi cảm thấy phần nào bớt lạc lõng hơn trong không gian xa lạ này. Sau khi Thẩm Dịch Trạch rời đi, cô quyết định dạo quanh khu vườn rộng lớn phía sau biệt thự trước khi đi ngủ, muốn làm quen dần với môi trường sống mới của mình.
Khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ, với nhiều loại hoa quý hiếm nở rộ theo mùa, một hồ cá Koi nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng, và một khu vườn trồng rau hữu cơ nhỏ ở góc xa mà Tinh Nhi không ngờ tới trong một biệt thự sang trọng như vậy. Bà Lưu, khi thấy cô dạo quanh, đã ra giải thích rằng khu vườn rau này là do chính mẹ của Thẩm Dịch Trạch trồng từ nhiều năm trước, một sở thích giản dị hiếm hoi của bà giữa cuộc sống thượng lưu bận rộn.
"Cậu chủ vẫn giữ khu vườn này nguyên vẹn dù phu nhân đã chuyển đến sống ở biệt thự khác gần trung tâm thành phố để tiện cho công việc từ thiện." Bà Lưu kể, giọng đầy trìu mến. "Cậu ấy vẫn thường ra đây một mình vào buổi sáng sớm, có lẽ để tưởng nhớ những kỷ niệm cũ khi gia đình còn đông đủ, trước khi ông chủ qua đời."
Chi tiết nhỏ bé ấy khiến Tinh Nhi nhận ra thêm một khía cạnh khác của Thẩm Dịch Trạch — một người đàn ông vẫn còn giữ trong lòng những ký ức, những tình cảm gia đình sâu sắc, dù bên ngoài anh luôn thể hiện vẻ lạnh lùng, lý trí trong mọi quyết định.
Đêm đó, nằm trên chiếc giường êm ái trong căn phòng mới, Tinh Nhi trằn trọc mãi vì môi trường hoàn toàn xa lạ so với căn hộ nhỏ quen thuộc của mình. Cô nhớ tiếng ồn ào quen thuộc của khu phố cũ, nhớ tiếng ngáy nhẹ của em trai qua bức tường mỏng, giờ đây thay vào đó là sự yên tĩnh gần như tuyệt đối của biệt thự rộng lớn, một sự yên tĩnh khiến cô cảm thấy vừa dễ chịu vừa cô đơn lạ thường.
Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho em trai để báo tin đã ổn định chỗ ở mới an toàn, rồi nhìn lên trần nhà, suy nghĩ về hành trình phía trước. Dù còn nhiều bất an, lo lắng, nhưng cô cũng cảm nhận được một tia hy vọng mong manh rằng, có lẽ, hai năm sắp tới sẽ không chỉ đơn thuần là một thử thách phải vượt qua, mà còn có thể là một hành trình mang lại cho cô những trải nghiệm, những mối quan hệ ý nghĩa mà cô chưa từng dám mơ tới.