Ba ngày sau cuộc gọi định mệnh ấy, Tinh Nhi đứng trước văn phòng luật sư riêng của gia tộc Thẩm, tay cô ôm chặt một túi hồ sơ cá nhân theo yêu cầu chuẩn bị trước — giấy khai sinh, chứng minh nhân dân, sổ hộ khẩu, và cả bản sao kê tài khoản ngân hàng để chứng minh tình trạng tài chính minh bạch, một yêu cầu mà cô hiểu là để đảm bảo không có bất kỳ động cơ lừa đảo nào ẩn giấu đằng sau quyết định của cô.
Văn phòng luật sư nằm trên tầng ba mươi của một tòa nhà sang trọng, nội thất được bài trí theo phong cách tối giản nhưng toát lên vẻ đẳng cấp, từ những bộ ghế da cao cấp đến bức tranh trừu tượng đắt tiền treo trên tường. Luật sư Tưởng, người phụ trách soạn thảo hợp đồng, là một người phụ nữ trung niên nghiêm nghị, đeo kính gọng vàng, giọng nói chuyên nghiệp không chút cảm xúc thừa thãi khi giải thích từng điều khoản trong bản hợp đồng dày hơn hai mươi trang.
"Điều khoản thứ nhất: hai bên đồng ý kết hôn hợp pháp trong thời hạn hai năm, kể từ ngày đăng ký kết hôn chính thức. Điều khoản thứ hai: bên B, tức cô Diệp Tinh Nhi, sẽ chuyển đến sinh sống tại tư gia của bên A tại khu biệt thự Thanh Sơn, đảm bảo duy trì hình ảnh vợ chồng trước mặt gia đình, đối tác kinh doanh và công chúng khi cần thiết." Luật sư Tưởng đọc rành mạch, giọng đều đều như đang tụng một bài kinh đã thuộc lòng.
Tinh Nhi ngồi lắng nghe, thỉnh thoảng liếc nhìn sang Thẩm Dịch Trạch ngồi cách cô một khoảng ghế trống, anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, thỉnh thoảng gật đầu xác nhận từng điều khoản mà không hề tỏ ra bận tâm hay xúc động, như thể đây chỉ là một trong hàng trăm hợp đồng kinh doanh anh từng ký kết trong sự nghiệp của mình.
"Điều khoản thứ ba, về không gian riêng tư: hai bên sẽ ở trong các phòng ngủ riêng biệt, tôn trọng ranh giới cá nhân của nhau, không có bất kỳ yêu cầu nào về quan hệ vợ chồng thực sự ngoài những gì cần thiết để duy trì vỏ bọc trước mặt người thứ ba." Luật sư Tưởng tiếp tục, giọng vẫn không thay đổi dù nội dung có phần nhạy cảm.
Má Tinh Nhi hơi nóng lên khi nghe đến điều khoản này, dù cô đã lường trước sẽ có những quy định như vậy, nhưng nghe nó được đọc lên một cách chính thức, rành mạch vẫn khiến cô cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cô liếc nhìn Thẩm Dịch Trạch, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không có gì đáng chú ý.
"Điều khoản thứ tư, về tài chính: bên A cam kết chi trả toàn bộ chi phí điều trị y tế hiện tại và các chi phí phát sinh liên quan đến sức khỏe của ông Diệp Quốc Cường, cha của bên B, thông qua việc thanh toán trực tiếp cho bệnh viện. Ngoài ra, bên A sẽ trả cho bên B khoản tiền công tổng cộng hai triệu tệ, chia làm bốn đợt thanh toán, mỗi đợt cách nhau sáu tháng trong suốt thời hạn hợp đồng." Luật sư Tưởng dừng lại, ngước mắt nhìn cả hai. "Có câu hỏi nào về các điều khoản vừa nêu không?"
"Tôi có một câu hỏi." Tinh Nhi lên tiếng, giọng cô hơi run vì đây là lần đầu tiên cô chủ động phát biểu trong buổi họp trang trọng này. "Nếu trong thời gian hợp đồng, gia đình anh Thẩm phát hiện ra sự thật, hoặc có bất kỳ tình huống ngoài dự kiến nào xảy ra, chúng ta sẽ xử lý như thế nào?"
Thẩm Dịch Trạch quay sang nhìn cô, ánh mắt anh có chút đánh giá như không ngờ cô lại đặt ra câu hỏi sắc bén như vậy. "Điều khoản thứ bảy đã quy định rõ về việc này — cả hai bên có trách nhiệm duy trì tính bảo mật tuyệt đối của thỏa thuận, và nếu có tình huống bất khả kháng xảy ra khiến bí mật bị lộ, hai bên sẽ cùng nhau thảo luận phương án xử lý phù hợp nhất, ưu tiên bảo vệ danh dự và lợi ích của cả hai."
Câu trả lời chuyên nghiệp nhưng cũng đầy trấn an ấy khiến Tinh Nhi cảm thấy an tâm hơn phần nào. Cô tiếp tục lắng nghe luật sư Tưởng đọc hết các điều khoản còn lại — về việc phân chia tài sản sau khi ly hôn (hoàn toàn không có ràng buộc nào, mỗi người giữ nguyên tài sản cá nhân trước hôn nhân), về nghĩa vụ tham gia các sự kiện gia đình và công ty khi được yêu cầu, về việc duy trì hình ảnh chuyên nghiệp trước truyền thông nếu có bất kỳ sự chú ý nào từ báo chí.
Sau gần hai giờ đồng hồ rà soát kỹ lưỡng từng điều khoản, cả hai bên đều xác nhận đã hiểu rõ và đồng ý với các điều kiện được nêu ra. Luật sư Tưởng đưa ra hai bản hợp đồng, yêu cầu cả hai ký tên vào từng trang để xác nhận.
Tinh Nhi cầm cây bút, tay cô run nhẹ khi đặt bút xuống trang giấy đầu tiên. Đây là khoảnh khắc quyết định, một khi ký tên, cô sẽ chính thức bước vào một cuộc hôn nhân giả tạo kéo dài hai năm, với một người đàn ông xa lạ, đánh đổi tự do và cuộc sống riêng tư của mình để cứu lấy tính mạng của bố.
Cô ngước nhìn Thẩm Dịch Trạch một lần cuối trước khi ký, như đang tìm kiếm một chút gì đó trấn an trong ánh mắt anh. Anh nhìn lại cô, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để truyền đạt rằng anh sẽ tuân thủ nghiêm túc mọi điều khoản trong hợp đồng, rằng cô có thể tin tưởng vào lời hứa của anh dù đây chỉ là một thỏa thuận kinh doanh thuần túy.
Cô ký tên vào từng trang, nét chữ có phần run rẩy nhưng dứt khoát. Thẩm Dịch Trạch cũng lần lượt ký tên vào bản hợp đồng của mình, chữ ký của anh mạnh mẽ, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách quyết đoán của một doanh nhân đã quen với việc đưa ra những quyết định lớn lao.
"Chúc mừng, từ giờ phút này, hai vị chính thức trở thành đối tác trong thỏa thuận hôn nhân này." Luật sư Tưởng nói, thu lại các bản hợp đồng đã ký, đóng dấu công chứng cẩn thận. "Buổi đăng ký kết hôn chính thức sẽ được sắp xếp vào tuần sau, tại Cục Dân chính, theo đúng quy định pháp luật để đảm bảo tính hợp pháp của cuộc hôn nhân."
Sau khi rời khỏi văn phòng luật sư, Thẩm Dịch Trạch đề nghị đưa Tinh Nhi đến bệnh viện để anh có thể trực tiếp gặp gỡ bác sĩ điều trị, sắp xếp việc thanh toán viện phí ngay lập tức, không để chậm trễ thêm bất kỳ ngày nào ảnh hưởng đến quá trình điều trị của bố cô.
Trên xe, không khí có phần im lặng, cả hai đều chưa quen với sự hiện diện của nhau. Tinh Nhi ngồi ở ghế phụ, nhìn ra cửa sổ, thành phố lướt qua với tốc độ nhanh khiến cô có cảm giác như cuộc đời mình cũng đang thay đổi với tốc độ chóng mặt không kém.
"Cảm ơn anh, vì đã đồng ý giúp đỡ." Cô phá vỡ sự im lặng, giọng cô chân thành.
Thẩm Dịch Trạch liếc nhìn cô một chút trước khi quay lại tập trung vào con đường phía trước. "Đây là thỏa thuận đôi bên cùng có lợi, không cần phải cảm ơn. Cô giúp tôi giải quyết vấn đề thừa kế, tôi giúp cô giải quyết vấn đề tài chính. Đơn giản vậy thôi."
Sự lạnh lùng, sòng phẳng trong cách anh nhìn nhận mối quan hệ này khiến Tinh Nhi vừa cảm thấy nhẹ nhõm vì không phải mang ơn quá nhiều, vừa có chút gì đó man mác buồn thay cho một người đàn ông dường như đã quen với việc quy đổi mọi thứ trong cuộc sống thành những điều khoản hợp đồng rõ ràng, không còn chỗ cho những cảm xúc bất định, mong manh.
Xe dừng lại trước bệnh viện, Thẩm Dịch Trạch xuống xe trước, mở cửa cho cô một cách lịch thiệp theo thói quen của một người được giáo dục bài bản, dù cử chỉ ấy không mang theo chút tình cảm cá nhân nào, chỉ đơn thuần là phép lịch sự xã giao.
Khi bước vào phòng bệnh, nhìn thấy bố mình vẫn đang nằm im lìm trên giường, Tinh Nhi cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó tả len lỏi trong lòng — dù cuộc hôn nhân này là giả tạo, dù người đàn ông bên cạnh cô có phần lạnh lùng, xa cách, nhưng ít nhất, giờ đây bố cô sẽ được điều trị đầy đủ, không còn phải lo lắng về vấn đề tài chính đang đè nặng lên toàn bộ gia đình cô nữa.
"Bác sĩ Lý sẽ đến gặp chúng ta trong ít phút nữa để bàn về phác đồ điều trị tiếp theo." Thẩm Dịch Trạch nói, giọng anh vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng Tinh Nhi nhận thấy có một chút gì đó dịu dàng hơn khi anh nhìn về phía giường bệnh của bố cô, có lẽ là sự đồng cảm ngầm dành cho hoàn cảnh khó khăn mà cô đang trải qua.
"Cảm ơn anh." Cô lại nói, lần này giọng cô nghẹn ngào hơn, không kìm được cảm xúc dâng trào khi nghĩ đến việc gánh nặng đè nặng suốt nhiều tuần qua cuối cùng cũng được giải tỏa phần nào.
Thẩm Dịch Trạch không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt đầy nước mắt của cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, như thể đang cố gắng hiểu thêm về người phụ nữ mà anh vừa ràng buộc cuộc đời mình trong hai năm tới, người mà cho đến hôm nay, anh vẫn còn biết rất ít, ngoài những thông tin cơ bản trong hồ sơ lý lịch.
Bác sĩ Lý bước vào phòng ngay sau đó, một người đàn ông trung niên với phong thái điềm đạm, chuyên nghiệp. Ông giải thích chi tiết về phác đồ điều trị tiếp theo cho ông Diệp Quốc Cường — cần thêm ít nhất ba tuần theo dõi tích cực tại bệnh viện, sau đó sẽ chuyển sang giai đoạn phục hồi chức năng kéo dài từ ba đến sáu tháng tùy theo tốc độ hồi phục của bệnh nhân.
"Với điều kiện chăm sóc tốt và đầy đủ như thế này, tôi tin khả năng phục hồi của bệnh nhân sẽ rất khả quan." Bác sĩ Lý nói, ánh mắt ông thoáng qua sự ngạc nhiên khi thấy Thẩm Dịch Trạch đích thân có mặt để trao đổi trực tiếp, một điều hiếm thấy đối với một CEO bận rộn như anh.
Sau khi bác sĩ rời đi, Thẩm Dịch Trạch quay sang Tinh Nhi, giọng anh vẫn giữ vẻ công việc nhưng có phần chu đáo hơn cô tưởng tượng. "Từ giờ, mọi chi phí điều trị sẽ được chuyển thẳng cho bệnh viện, cô không cần phải lo lắng về vấn đề tài chính nữa. Nếu cần bất kỳ loại thuốc đặc trị nào khác, hoặc muốn chuyển bố cô sang phòng dịch vụ tốt hơn, cứ nói với tôi."
"Anh không cần phải làm nhiều đến vậy đâu, những gì trong hợp đồng đã đủ rồi." Tinh Nhi nói, dù trong lòng cảm động trước sự chu đáo bất ngờ ấy.
"Đây cũng là vì lợi ích của tôi." Anh đáp, giọng anh trở lại vẻ lý trí quen thuộc. "Nếu bố cô không được chăm sóc tốt, cô sẽ không thể tập trung vào vai trò của mình trong hợp đồng này. Coi như đây là một khoản đầu tư cần thiết để đảm bảo thỏa thuận của chúng ta diễn ra suôn sẻ."
Dù lời giải thích mang đậm tính toán lý trí, Tinh Nhi vẫn cảm nhận được một sự quan tâm chân thành ẩn giấu đằng sau đó, điều mà cô không ngờ tới từ một người đàn ông vốn được biết đến với hình ảnh lạnh lùng, sắc bén trong giới kinh doanh.
Trước khi rời bệnh viện, Thẩm Dịch Trạch dừng lại, quay sang hỏi cô một câu bất ngờ. "Cô có cần tôi sắp xếp người chăm sóc bố cô khi cô không có mặt không? Tôi có thể thuê y tá riêng túc trực hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, để cô yên tâm hơn khi phải tham gia các sự kiện theo yêu cầu của hợp đồng."
Đề nghị chu đáo ấy khiến Tinh Nhi thực sự xúc động. "Cảm ơn anh, điều đó sẽ giúp tôi rất nhiều." Cô đáp, giọng cô chân thành.
Trên đường về, Thẩm Dịch Trạch đề nghị đưa cô về căn hộ cũ để thu dọn đồ đạc trước khi chính thức chuyển đến biệt thự Thanh Sơn vào cuối tuần. Ngồi trong chiếc xe sang trọng, êm ái, Tinh Nhi không khỏi cảm thấy khoảng cách giữa thế giới của cô và thế giới của người đàn ông ngồi bên cạnh, một khoảng cách mà cô tự hỏi liệu có bao giờ có thể thu hẹp lại hay không, dù chỉ là trong khuôn khổ của một mối quan hệ hợp đồng.
"Cô có anh chị em nào khác không?" Thẩm Dịch Trạch bất chợt hỏi, phá vỡ sự im lặng trong xe, có lẽ vì anh nhận ra mình cần biết thêm về người phụ nữ sắp trở thành vợ mình trên danh nghĩa.
"Tôi có một em trai, đang học năm cuối đại học ngành công nghệ thông tin." Tinh Nhi đáp. "Mẹ tôi mất khi tôi mười hai tuổi vì bệnh ung thư, từ đó bố tôi một mình nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Bố làm công nhân xây dựng, công việc vất vả nhưng ông chưa bao giờ than vãn, luôn cố gắng hết sức để chúng tôi được ăn học đầy đủ."
Thẩm Dịch Trạch lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh có chút gì đó đồng cảm thoáng qua. "Vậy chúng ta có điểm chung, đều mất đi một người thân quan trọng khi còn khá trẻ." Anh nói, giọng anh trầm xuống. "Bố tôi mất vì bệnh tim khi tôi mười chín tuổi, đột ngột đến mức tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý để gánh vác trách nhiệm quá lớn lao ập đến."
Sự chia sẻ hiếm hoi ấy khiến Tinh Nhi cảm nhận được một sợi dây đồng cảm mong manh đang dần hình thành giữa hai người, dù cả hai vẫn còn rất nhiều điều xa lạ cần khám phá về nhau trong suốt hành trình hai năm sắp tới.