Diệp Tinh Nhi đứng trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, hai tay siết chặt tờ hóa đơn viện phí đã lên đến con số khiến cô choáng váng — tám mươi vạn tệ, số tiền mà với mức lương nhân viên văn phòng bình thường của cô, có lẽ phải mất cả đời mới trả nổi. Qua ô cửa kính nhỏ, cô nhìn thấy bố mình, ông Diệp Quốc Cường, nằm bất động trên giường bệnh, những sợi dây truyền dịch chằng chịt quanh cánh tay gầy guộc, chiếc máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng bíp đều đặn — âm thanh duy nhất cho cô biết ông vẫn còn ở lại với cô.
Ba tuần trước, bố cô đột quỵ khi đang làm việc tại công trường xây dựng, may mắn được đồng nghiệp phát hiện và đưa đi cấp cứu kịp thời, nhưng bác sĩ nói rằng ông cần phẫu thuật khẩn cấp để loại bỏ cục máu đông trong não, nếu không sẽ để lại di chứng liệt nửa người vĩnh viễn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng nếu tình trạng diễn biến xấu hơn. Ca phẫu thuật đã diễn ra thành công, nhưng chi phí điều trị hậu phẫu, thuốc men đặc trị và thời gian phục hồi chức năng kéo dài đã ngốn hết toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi mà gia đình cô có được, và giờ đây, khoản nợ viện phí đang đè nặng như một tảng đá khổng lồ lên đôi vai gầy của Tinh Nhi.
Cô đã thử mọi cách — vay mượn từ bạn bè, người thân, thậm chí tìm đến vài ngân hàng để xin vay tín chấp, nhưng với mức lương ba mươi lăm vạn tệ một năm của một nhân viên kế toán bình thường tại một công ty vừa và nhỏ, không ngân hàng nào sẵn sàng cho cô vay khoản tiền lớn đến vậy. Cô còn một người em trai đang học đại học năm cuối, mẹ cô đã mất từ khi cô còn nhỏ, gánh nặng gia đình giờ đây hoàn toàn đặt lên vai cô, người con gái lớn.
Ngồi thụp xuống chiếc ghế nhựa cứng ngoài hành lang bệnh viện, Tinh Nhi vùi mặt vào hai bàn tay, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đã chực trào suốt mấy ngày qua. Cô không cho phép mình được yếu đuối, vì nếu cô gục ngã, sẽ không còn ai lo liệu cho bố và em trai cô nữa.
Điện thoại trong túi áo rung lên, là tin nhắn từ Lâm Uyển Nhi, người bạn thân nhất của cô từ thời đại học, hiện đang làm trợ lý riêng cho một trong những tập đoàn lớn nhất thành phố. "Tinh Nhi, tớ nghe nói cậu đang cần một khoản tiền lớn gấp. Tớ có một đề nghị, có thể hơi kỳ lạ, nhưng cậu nghe thử xem có được không. Sếp tớ đang cần tìm người kết hôn giả trong hai năm, điều kiện trong di chúc của bà nội anh ấy. Trả công rất cao, đủ để cậu giải quyết hết nợ viện phí. Cậu có muốn gặp anh ấy không?"
Tinh Nhi đọc đi đọc lại tin nhắn ấy ba lần, không dám tin vào những gì mình vừa đọc được. Kết hôn giả? Nghe như một tình tiết chỉ có trong phim truyền hình, nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng hiện tại, nó lại trở thành một cái phao cứu sinh mà cô không thể không cân nhắc.
"Anh ấy là ai vậy?" Cô nhắn lại, tay run run vì hồi hộp lẫn hoài nghi.
"Thẩm Dịch Trạch, CEO tập đoàn Thẩm Thị. Cậu chắc cũng nghe tên rồi đúng không? Anh ấy là người tử tế, không phải kiểu người sẽ lợi dụng hay làm hại cậu đâu. Mọi thứ sẽ được quy định rõ ràng trong hợp đồng, đảm bảo quyền lợi cho cả hai bên. Tớ nghĩ đây có thể là giải pháp cho cậu lúc này."
Tinh Nhi từng nghe qua cái tên Thẩm Dịch Trạch — một trong những doanh nhân trẻ thành đạt nhất thành phố, người đã đưa tập đoàn Thẩm Thị từ một công ty gia đình quy mô vừa trở thành một trong những tập đoàn đa ngành hàng đầu chỉ trong vòng năm năm sau khi tiếp quản từ cha mình. Báo chí thường mô tả anh là người lạnh lùng, quyết đoán trong kinh doanh nhưng kín tiếng về đời tư, chưa từng có tin đồn hẹn hò nào được xác nhận.
Sau một hồi đắn đo, Tinh Nhi quyết định nhắn lại: "Được, tớ sẽ gặp anh ấy."
Hai ngày sau, Tinh Nhi ngồi trong phòng họp riêng trên tầng năm mươi của tòa nhà Thẩm Thị Plaza, toàn bộ một bức tường là kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố lúc hoàng hôn, ánh nắng cam đỏ nhuộm khắp những tòa nhà chọc trời. Cô mặc bộ vest nghiêm chỉnh nhất mình có, tim đập thình thịch vì hồi hộp khi chờ đợi người đàn ông mà cô sắp phải đàm phán một trong những quyết định quan trọng nhất cuộc đời mình.
Cánh cửa phòng họp mở ra, Thẩm Dịch Trạch bước vào, dáng người cao lớn trong bộ vest đen may đo hoàn hảo, gương mặt sắc lạnh với đường nét góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm toát lên vẻ uy nghiêm của một người quen ra quyết định và kiểm soát mọi tình huống. Anh không mỉm cười xã giao như những doanh nhân khác cô từng gặp, chỉ khẽ gật đầu chào rồi ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt đánh giá lướt qua cô một lượt nhanh gọn.
"Cô Diệp Tinh Nhi?" Giọng anh trầm và có phần lạnh lùng, không mang theo cảm xúc thừa thãi.
"Vâng, chào anh Thẩm." Tinh Nhi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời.
"Uyển Nhi đã nói sơ qua tình hình của cô cho tôi. Bố cô cần tiền viện phí gấp, đúng không?" Anh vào thẳng vấn đề không vòng vo, thể hiện phong cách làm việc hiệu quả đặc trưng của một doanh nhân bận rộn.
"Đúng vậy." Cô gật đầu, cố gắng không để lộ sự tuyệt vọng trong giọng nói.
Thẩm Dịch Trạch mở một tập hồ sơ dày đặt trên bàn, đẩy về phía cô. "Đây là bản dự thảo hợp đồng hôn nhân. Điều kiện cơ bản: chúng ta sẽ kết hôn hợp pháp trong thời hạn hai năm, đóng vai vợ chồng trước mặt gia đình tôi và công chúng khi cần thiết. Đổi lại, tôi sẽ chi trả toàn bộ chi phí điều trị cho bố cô, cộng thêm một khoản tiền công hai triệu tệ được chia đều thanh toán mỗi sáu tháng trong suốt thời hạn hợp đồng. Sau khi hết hạn, chúng ta sẽ ly hôn trong hòa bình, mỗi người quay lại cuộc sống riêng của mình."
Con số hai triệu tệ khiến Tinh Nhi choáng váng trong giây lát. Đó là số tiền mà cô có thể phải làm việc cật lực suốt hơn hai mươi năm mới tích lũy được. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự lạnh lùng, tính toán trong cách anh trình bày mọi thứ, như thể đây chỉ đơn thuần là một thương vụ kinh doanh, hoàn toàn không có chút cảm xúc con người nào.
"Tại sao anh cần kết hôn giả?" Cô hỏi, không kìm được sự tò mò dù biết có lẽ đó không phải câu hỏi thích hợp trong một cuộc đàm phán hợp đồng.
Thẩm Dịch Trạch im lặng một lúc, ánh mắt anh thoáng qua một chút gì đó phức tạp trước khi trở lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Bà nội tôi, trước khi qua đời vì bệnh, đã để lại một điều khoản trong di chúc — tôi phải kết hôn trước sinh nhật ba mươi tuổi để được toàn quyền thừa kế cổ phần kiểm soát tập đoàn, nếu không, quyền kiểm soát sẽ chuyển sang cho chú tôi, người mà bà không tin tưởng có thể điều hành công ty đúng đắn. Sinh nhật tôi còn ba tháng nữa, và tôi chưa tìm được ai phù hợp để kết hôn thật sự trong khoảng thời gian ngắn ngủi này."
"Vậy tại sao không chọn kết hôn thật với ai đó, thay vì phải giả vờ?" Tinh Nhi hỏi tiếp, dù cảm thấy mình đang hỏi quá nhiều.
"Vì tôi không tin tưởng vào tình yêu, và tôi không muốn ràng buộc cuộc đời mình với một quyết định vội vàng chỉ vì áp lực thời gian." Anh đáp, giọng dứt khoát không chút do dự. "Một cuộc hôn nhân hợp đồng, với các điều khoản rõ ràng, quyền lợi và nghĩa vụ minh bạch, sẽ đơn giản và an toàn hơn nhiều so với việc đặt cược vào cảm xúc bất định."
Câu trả lời lạnh lùng ấy khiến Tinh Nhi cảm thấy có chút gì đó chạnh lòng thay cho người đàn ông trước mặt, dù cô hiểu rằng đó không phải việc của mình. Cô nhìn xuống bản hợp đồng, đọc lướt qua những điều khoản chi tiết — về việc sống chung, về giới hạn riêng tư, về cách xử lý khi xuất hiện trước công chúng, về điều khoản bảo mật thông tin, tất cả đều được soạn thảo tỉ mỉ như một hợp đồng kinh doanh chuyên nghiệp.
"Tôi cần thời gian suy nghĩ." Cô nói, dù trong lòng đã gần như quyết định, nhưng cô không muốn tỏ ra quá vội vàng, quá tuyệt vọng trước mặt người đàn ông xa lạ này.
"Cô có hai mươi bốn giờ." Thẩm Dịch Trạch đáp, đứng dậy khép tập hồ sơ lại, đẩy về phía cô. "Nếu đồng ý, gọi cho trợ lý của tôi theo số điện thoại ghi trong đó. Nếu không, tôi sẽ tìm người khác."
Sự dứt khoát, không chút vấn vương của anh khiến Tinh Nhi vừa cảm thấy nhẹ nhõm vì không bị ép buộc, vừa cảm thấy có chút gì đó cô đơn thay cho anh — một người đàn ông có tất cả về vật chất nhưng dường như đã đóng kín trái tim mình từ rất lâu.
Tối hôm đó, Tinh Nhi ngồi bên giường bệnh của bố, nhìn ông vẫn đang hôn mê sâu sau ca phẫu thuật, tay cô nắm chặt tay ông, cảm nhận hơi ấm mong manh còn sót lại. Cô nghĩ về em trai đang chật vật vừa học vừa làm thêm để trang trải sinh hoạt phí, về những khoản nợ đang chồng chất từng ngày, và về bản hợp đồng đang nằm trong túi xách của mình.
Cô rút điện thoại ra, nhìn lại số điện thoại của trợ lý Thẩm Dịch Trạch mà Uyển Nhi đã gửi cho cô, ngón tay cô run run lướt trên màn hình. Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh nội tâm, cô nhấn nút gọi.
"Tôi đồng ý." Cô nói khi đầu dây bên kia bắt máy, giọng cô kiên định dù trái tim vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo âu về những gì sắp chờ đợi phía trước, về cuộc hôn nhân giả tạo sẽ hoàn toàn thay đổi quỹ đạo cuộc đời cô kể từ giây phút này.
Trợ lý bên kia đầu dây, giọng nói chuyên nghiệp không chút cảm xúc, thông báo ngắn gọn rằng sẽ có người liên hệ để sắp xếp lịch gặp mặt ký kết hợp đồng chính thức trong vài ngày tới, đồng thời nhắc nhở cô chuẩn bị đầy đủ giấy tờ cá nhân cần thiết. Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng, để lại Tinh Nhi ngồi một mình trong hành lang bệnh viện, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hoang mang đan xen trong lòng.
Cô nhìn vào phòng bệnh qua ô cửa kính nhỏ, nơi bố cô vẫn đang nằm im lìm, và tự nhủ rằng, dù con đường phía trước có gian nan, phức tạp đến đâu, thì quyết định này cũng là điều cần thiết để cứu lấy sinh mạng của người cô yêu thương nhất. Cô nhớ lại những lời bố từng dạy cô từ nhỏ, về việc luôn phải mạnh mẽ đối mặt với khó khăn, không được lùi bước trước nghịch cảnh, dù cho con đường phía trước có tối tăm đến mức nào.
Trên đường trở về căn hộ nhỏ của mình, Tinh Nhi ghé qua một quán mì nhỏ ven đường, nơi cô và em trai vẫn thường ăn tối mỗi khi không có thời gian nấu nướng. Ngồi một mình trong góc quán quen thuộc, cô gọi một tô mì bò, nhưng tâm trí cô hoàn toàn không tập trung vào bữa ăn, thay vào đó là hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn về người đàn ông xa lạ mà cô sắp phải gắn bó cuộc đời mình trong suốt hai năm tới.
Cô rút điện thoại, tìm kiếm thông tin về Thẩm Dịch Trạch trên mạng, đọc qua hàng loạt bài báo về sự nghiệp thành công của anh, về những thương vụ kinh doanh táo bạo đã đưa tập đoàn Thẩm Thị vươn lên vị trí hàng đầu trong ngành. Nhưng gần như không có bất kỳ thông tin nào về đời tư của anh, ngoài vài dòng ngắn gọn về việc anh tiếp quản công ty gia đình sau khi cha mất khi còn khá trẻ, và tin tức về việc bà nội anh qua đời cách đây không lâu.
Sự thiếu vắng thông tin cá nhân ấy khiến Tinh Nhi càng thêm tò mò về con người thật sự đằng sau hình ảnh doanh nhân lạnh lùng, thành đạt mà cô đã gặp trong buổi đàm phán hợp đồng. Cô tự hỏi, điều gì đã khiến một người đàn ông trẻ tuổi, thành công như vậy lại phải cần đến một cuộc hôn nhân giả tạo, thay vì tìm kiếm một tình yêu thật sự như bao người khác.
Tối hôm đó, khi Tinh Nhi gọi điện báo tin cho em trai về quyết định của mình, cậu ấy tỏ ra lo lắng, phản đối kịch liệt lúc đầu. "Chị không thể làm vậy được, kết hôn giả với một người xa lạ để đổi lấy tiền, nghe như bán mình vậy, em không đồng ý đâu."
"Nghe chị nói này," Tinh Nhi kiên nhẫn giải thích, "đây là một thỏa thuận hợp pháp, minh bạch, có hợp đồng ràng buộc rõ ràng, không phải là điều gì đáng xấu hổ cả. Chị làm điều này vì bố, vì cả gia đình mình. Nếu không có khoản tiền này, bố sẽ không thể tiếp tục điều trị, và tương lai học tập của em cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
Sau một hồi thuyết phục, em trai cô cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận, dù vẫn còn đầy lo lắng cho chị gái mình. "Chị phải hứa với em, nếu có bất cứ điều gì không ổn, người đàn ông đó đối xử không tốt với chị, chị phải nói ngay cho em biết, chị không được chịu đựng một mình."
"Chị hứa." Tinh Nhi đáp, cảm động trước sự quan tâm chân thành của em trai, dù cậu ấy còn trẻ nhưng đã sớm phải trưởng thành hơn tuổi vì hoàn cảnh gia đình khó khăn.
Đêm đó, nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn hộ nhỏ mà có lẽ cô sẽ sớm phải rời xa, Tinh Nhi trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc cô quay cuồng với vô số suy nghĩ về tương lai bất định phía trước. Nhưng dù có lo lắng, hoang mang đến đâu, cô vẫn cảm thấy một sự quyết tâm vững vàng trong lòng — cô sẽ đối mặt với thử thách này bằng tất cả sự can đảm và trách nhiệm của mình, vì gia đình, và có lẽ, cũng vì một phần nào đó trong cô đã bắt đầu tò mò, mong đợi được khám phá thêm về người đàn ông bí ẩn mà số phận vừa sắp đặt cho cô gặp gỡ.