Câu trả lời đến vào một buổi chiều, khi Cố lão phu nhân — bà nội Cố Trường Uyên — mời riêng Tô Vãn đến dùng trà.
Bà cụ nắm tay Tô Vãn, ánh mắt hiền từ nhìn nàng hồi lâu, rồi lấy ra một chiếc khăn tay cũ đã sờn màu. Trên góc khăn, có thêu một chữ "Vãn" nhỏ nhắn.
Tô Vãn nhìn chiếc khăn, sững người. "Đây... đây là khăn tay của cháu. Cháu làm mất nó nhiều năm rồi..."
"Cháu vẫn nhớ à?" Cố lão phu nhân mỉm cười, khóe mắt rưng rưng. "Tám năm trước, một ngày mưa tầm tã. Bà đột nhiên lên cơn đau tim, ngã gục giữa đường phố. Người qua lại đông nghịt, nhưng ai cũng vội vàng, chẳng ai dừng lại giúp một bà già xa lạ. Bà nằm đó, tưởng như mình sắp không qua khỏi..."
Ký ức ùa về trong đầu Tô Vãn. Nàng nhớ ra rồi. Tám năm trước, khi nàng còn là một cô học trò nghèo, đang trên đường đến một kỳ thi học bổng quan trọng — cơ hội duy nhất để nàng đổi đời. Giữa cơn mưa, nàng thấy một bà cụ ngã gục bên đường, mọi người đều thờ ơ đi qua.
"Cháu đã dừng lại." Cố lão phu nhân tiếp lời, giọng nghẹn ngào xúc động. "Một cô bé gầy gò, ướt sũng, đã dừng lại giúp bà. Cháu cõng bà, chật vật đưa bà đến bệnh viện. Cháu dùng toàn bộ số tiền ít ỏi mang theo — số tiền để đóng lệ phí thi — để đóng viện phí cấp cứu cho bà. Cháu ở lại chăm sóc bà cho đến khi bà qua cơn nguy kịch, rồi lặng lẽ rời đi, chỉ để lại chiếc khăn tay này lau mồ hôi cho bà. Cháu... cháu đã bỏ lỡ kỳ thi học bổng của mình để cứu một bà già xa lạ."
Tô Vãn lặng người. Nàng đã gần như quên mất chuyện đó. Với nàng, đó chỉ là một việc nên làm. Nàng chưa từng nghĩ mình sẽ được đền đáp. Sau lần ấy, vì lỡ kỳ thi, cuộc đời nàng lại càng khó khăn hơn, nhưng nàng chưa bao giờ hối hận.
"Thì ra... bà cụ mà cháu cứu năm đó, là bà ạ?" Tô Vãn xúc động.
"Đúng vậy." Cố lão phu nhân nắm chặt tay nàng. "Bao năm nay, bà và Trường Uyên đã tìm cháu khắp nơi để báo đáp ân tình. Nhưng cháu như bốc hơi, chẳng để lại dấu vết gì ngoài cái tên 'Vãn' trên khăn. Trường Uyên nó... nó đã âm thầm tìm cháu suốt tám năm ròng."
Đúng lúc ấy, Cố Trường Uyên bước vào. Anh nhìn Tô Vãn, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu đậm mà anh đã giấu kín bấy lâu.
"Năm đó, anh là người đến bệnh viện sau." Anh chậm rãi kể. "Khi anh vội vã chạy đến, em vừa rời đi. Anh chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng gầy gò của một cô gái biến mất trong màn mưa, và chiếc khăn tay em để lại. Bà nội kể cho anh nghe tất cả — về cô bé nghèo đã hy sinh cả tương lai của mình để cứu một người xa lạ. Từ khoảnh khắc đó, hình bóng em đã in sâu vào lòng anh."
Anh bước tới, dịu dàng nhìn nàng. "Anh đã tìm em suốt tám năm. Không chỉ để báo ơn, mà vì... anh không thể quên được em. Một cô gái có tấm lòng lương thiện và sự hy sinh cao cả đến vậy. Cho đến ngày anh tình cờ nhận ra em — chính là cô gái năm xưa — tại buổi dạ tiệc ra mắt bộ sưu tập. Anh chứng kiến em bị chà đạp, bị phản bội, và anh biết, anh không thể để em chịu tổn thương thêm nữa. Đó là lý do anh đưa ra lời đề nghị hôn nhân."
Tô Vãn nước mắt lăn dài. Thì ra, mọi thứ không phải ngẫu nhiên. Người đàn ông này đã âm thầm để ý, tìm kiếm, và bảo vệ nàng, chỉ vì một hành động lương thiện nhỏ bé năm xưa của nàng. Trái tim nàng vỡ òa trong cảm động và hạnh phúc.
"Anh..." Nàng nghẹn ngào. "Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã tìm em, đã tin em, đã yêu em."
Cố Trường Uyên ôm nàng vào lòng: "Không, phải là anh cảm ơn em. Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh, hai lần. Và lần này, anh sẽ không bao giờ để em rời đi nữa."
Tình yêu giữa hai người, giờ đây được xây trên nền tảng của sự thấu hiểu và một mối duyên định mệnh, càng thêm vững bền và sâu sắc.
Cùng lúc ấy, công lý cũng tìm đến với những kẻ đã chà đạp nàng.
Vụ việc Tô Tinh đánh cắp thiết kế cuối cùng cũng bị phơi bày hoàn toàn. Sau chiến thắng của Tô Vãn ở cuộc thi, giới thiết kế bắt đầu điều tra. Tô Vãn công bố toàn bộ bản thảo gốc của chiếc "Ngân Hà" — với đầy đủ dấu thời gian, ghi chú viết tay, và cả những bản phác thảo trung gian mà chỉ người thiết kế thật sự mới có. Bằng chứng rành rành, không thể chối cãi.
Hiệp hội Thiết kế chính thức kết luận: Tô Tinh đã đánh cắp thiết kế của Tô Vãn. Danh tiếng "thiên tài thiết kế" của Tô Tinh sụp đổ hoàn toàn. Cô ta bị tước mọi giải thưởng, bị cả giới tẩy chay, sự nghiệp tan tành. Studio nơi cô ta làm việc cũng sa thải cô ta để bảo vệ uy tín.
Trần Dịch — kẻ đã phản bội Tô Vãn để theo Tô Tinh — giờ đây mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Anh ta bỏ rơi một cô gái tài năng, lương thiện, để chạy theo một kẻ giả dối, đánh cắp. Giờ Tô Tinh thân bại danh liệt, mối quan hệ của họ cũng tan vỡ trong cay đắng. Anh ta ôm hận, nhưng tất cả đã quá muộn.
Bà Lệ Hoa — người luôn thiên vị con gái, chà đạp Tô Vãn — cũng phải gánh chịu hậu quả khi cả gia đình mất mặt trong giới, công việc làm ăn sa sút.
Tô Vãn nhìn kết cục của những kẻ từng phản bội mình, lòng không chút hả hê, chỉ thấy nhẹ nhõm. Nàng chưa bao giờ chủ động trả thù — nàng chỉ đơn giản là sống tốt, làm việc bằng cả trái tim, và để sự thật tự lên tiếng. Kẻ gieo gió, ắt gặt bão. Đó là quy luật của cuộc đời.
Nhưng khi mọi thứ tưởng như đã êm đẹp, một cơn sóng gió cuối cùng lại bất ngờ ập tới — do những kẻ không cam tâm thất bại giăng ra.