Tô Vãn đang chuẩn bị cho sự kiện lớn nhất sự nghiệp: buổi ra mắt thương hiệu trang sức của riêng nàng — "Vãn" — thành quả của bao tâm huyết. Đây là bước ngoặt biến nàng từ một nhà thiết kế thành một nhà sáng lập thương hiệu thật sự. Cả giới thiết kế và truyền thông đều dõi theo.
Nhưng chính lúc này, hai kẻ thất bại — Bạch Nhược Y và Tô Tinh — vì cùng chung lòng thù hận, đã bắt tay nhau giăng ra một âm mưu độc địa cuối cùng.
Kế hoạch của họ rất thâm hiểm: ngay trước buổi ra mắt, họ tung ra tin đồn rằng thương hiệu "Vãn" của Tô Vãn đã "đạo nhái" thiết kế của một nhà thiết kế nước ngoài nổi tiếng. Họ làm giả bằng chứng — những bản vẽ "gốc" được ngụy tạo, cùng những bài viết trên mạng xã hội do tài khoản ảo tung ra — nhằm biến Tô Vãn từ "nạn nhân bị đánh cắp thiết kế" thành "kẻ đạo nhái". Đây là đòn đánh vào chính điều quý giá nhất của một nhà thiết kế: uy tín và sự chính trực.
Tin đồn lan nhanh như lửa. Chỉ trong một đêm, mạng xã hội tràn ngập những lời chỉ trích Tô Vãn. Nhiều đối tác bắt đầu do dự. Buổi ra mắt thương hiệu — chỉ còn hai ngày nữa — đứng trước nguy cơ tan vỡ.
"Sao có thể như vậy được?" Tô Vãn nhìn màn hình đầy những lời buộc tội, tay run run. "Đây rõ ràng là vu khống. Những thiết kế này đều là do em tự sáng tạo..."
Nàng biết đây là đòn hiểm nhất từ trước đến nay. Nếu không hóa giải được, không chỉ buổi ra mắt thất bại, mà cả sự nghiệp và danh dự nàng dày công gây dựng sẽ tan thành mây khói.
Cố Trường Uyên bước tới, ôm lấy vai nàng, giọng trầm tĩnh và đầy sức mạnh: "Đừng sợ. Có anh ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Nhưng lần này, anh muốn em là người đứng ra chứng minh sự trong sạch của mình — bằng chính tài năng và bản lĩnh của em. Anh sẽ hỗ trợ em phía sau, nhưng người tỏa sáng trên sân khấu, phải là em."
Tô Vãn nhìn vào ánh mắt kiên định của anh, lấy lại được sự bình tĩnh và quyết tâm. Đúng vậy. Nàng không thể chỉ trốn sau lưng anh. Nàng phải tự mình đứng dậy, chứng minh sự thật.
Hai ngày sau, buổi ra mắt thương hiệu "Vãn" vẫn diễn ra như dự kiến — nhưng với sự chú ý của cả giới, phần lớn là những ánh mắt nghi hoặc và chờ đợi xem "kẻ đạo nhái" sẽ giải thích thế nào.
Bạch Nhược Y và Tô Tinh cũng có mặt, ngồi trong hàng ghế khán giả, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng, chờ đợi màn sụp đổ của Tô Vãn.
Tô Vãn bước lên sân khấu, bình tĩnh và tự tin. Nàng không né tránh vấn đề.
"Kính thưa quý vị," nàng cất tiếng, giọng rõ ràng, vang vọng. "Tôi biết những ngày qua có tin đồn rằng các thiết kế của tôi đạo nhái. Hôm nay, tôi sẽ chứng minh sự thật, không phải bằng lời nói, mà bằng bằng chứng."
Nàng ra hiệu. Trên màn hình lớn hiện lên toàn bộ quá trình sáng tạo của nàng: từ những bản phác thảo đầu tiên với dấu thời gian rõ ràng, những video ghi lại quá trình nàng chế tác, những ghi chú ý tưởng viết tay qua từng giai đoạn — tất cả đều được lưu trữ có hệ thống, chứng minh mỗi thiết kế đều là kết tinh từ chính óc sáng tạo của nàng, qua hàng tháng trời.
"Còn về cái gọi là 'thiết kế gốc của nhà thiết kế nước ngoài' mà người ta dùng để buộc tội tôi," Tô Vãn tiếp tục, "tôi đã liên hệ trực tiếp với nhà thiết kế đó. Và đây là câu trả lời của ông ấy."
Màn hình chuyển sang một đoạn video. Chính nhà thiết kế nước ngoài nổi tiếng ấy xuất hiện, xác nhận rằng ông chưa từng tạo ra những "thiết kế gốc" kia — chúng hoàn toàn là đồ giả mạo được dựng lên. Ông còn khẳng định đã xem qua các tác phẩm của Tô Vãn và đánh giá cao tính nguyên bản, sáng tạo của chúng.
Cả hội trường xôn xao. Sự thật đã rõ ràng: Tô Vãn không hề đạo nhái. Toàn bộ tin đồn là vu khống, bằng chứng là giả mạo.
"Vậy ai là người tạo ra những bằng chứng giả để vu khống tôi?" Tô Vãn nhìn thẳng xuống hàng ghế khán giả, ánh mắt sắc bén. Đúng lúc ấy, Cố Trường Uyên bước lên, đưa cho nàng một tập tài liệu.
"Đội ngũ của Cố Thị đã truy ra nguồn gốc của những tài khoản ảo và bằng chứng giả." Cố Trường Uyên nói, giọng lạnh lẽo vang khắp hội trường. "Tất cả đều dẫn về hai người: Bạch Nhược Y và Tô Tinh. Chính họ đã cấu kết dựng lên toàn bộ âm mưu vu khống này."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Bạch Nhược Y và Tô Tinh. Hai người mặt cắt không còn giọt máu, cứng đờ tại chỗ.
"Không... không phải chúng tôi..." Tô Tinh lắp bắp.
"Bằng chứng đều ở đây." Cố Trường Uyên lạnh giọng. "Địa chỉ IP, giao dịch thuê người tạo tin giả, tin nhắn bàn bạc giữa hai người — tất cả đều rõ ràng. Các người có thể chối, nhưng pháp luật sẽ không chối. Vu khống, làm giả bằng chứng, phá hoại uy tín doanh nghiệp — đó là những tội danh có thể bị truy cứu trách nhiệm."
Cả hội trường phẫn nộ. Bạch Nhược Y và Tô Tinh bị vạch trần giữa thanh thiên bạch nhật, trở thành trò cười và đối tượng khinh bỉ của cả giới. Không lâu sau, cả hai phải đối mặt với hậu quả pháp lý vì hành vi vu khống và làm giả bằng chứng. Bạch Nhược Y bị gia tộc Bạch từ mặt vì làm ô danh dòng họ; Tô Tinh thì hoàn toàn bị đào thải khỏi giới thiết kế, không còn cơ hội ngóc đầu. Những kẻ gieo rắc thù hận, cuối cùng tự chuốc lấy vực thẳm.
Còn buổi ra mắt thương hiệu "Vãn" của Tô Vãn, sau màn minh oan ngoạn mục, lại trở thành sự kiện thành công vang dội nhất. Không những rửa sạch mọi nghi ngờ, nàng còn chiếm trọn sự ngưỡng mộ của cả giới nhờ tài năng, bản lĩnh và sự chính trực. Thương hiệu "Vãn" ra đời trong hào quang rực rỡ.
Đêm đó, sau khi mọi thứ kết thúc, Tô Vãn và Cố Trường Uyên đứng bên nhau trên sân thượng, ngắm nhìn thành phố lung linh ánh đèn.
"Cảm ơn anh." Tô Vãn tựa đầu vào vai anh. "Nếu không có anh luôn ở bên, tin tưởng và ủng hộ, em không thể vượt qua tất cả những điều này."
Cố Trường Uyên nắm lấy tay nàng, ánh mắt dịu dàng: "Không. Em tự mình vượt qua đấy chứ. Anh chỉ đứng phía sau thôi. Em mạnh mẽ và tài giỏi hơn em nghĩ rất nhiều, Tô Vãn. Anh tự hào về em."
Hai người nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Mọi sóng gió đã qua. Giờ đây, phía trước họ chỉ còn là một tương lai rộng mở và tràn đầy hạnh phúc.