Bạch Nhược Y không phải kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Sau khi gieo được hạt mầm nghi ngờ vào lòng Tô Vãn, cô ta bắt đầu tính toán bước tiếp theo — một âm mưu chia rẽ tinh vi hơn.
Cô ta biết Cố Trường Uyên sắp có một chuyến công tác quan trọng. Thế là cô ta khéo léo sắp đặt để mình "tình cờ" cùng đi trong đoàn công tác đó, với tư cách đại diện gia tộc Bạch — một đối tác làm ăn của Cố Thị. Rồi cô ta thuê người chụp lại những khoảnh khắc "thân mật" được dàn dựng: cô ta đứng sát bên Cố Trường Uyên trong buổi họp, cô ta cười nói bên anh trong bữa tiệc đối tác... Những bức ảnh được cắt ghép, chọn góc khéo léo để trông như hai người đang hẹn hò thân mật.
Sau đó, cô ta cố ý để những bức ảnh ấy "lọt" đến tay Tô Vãn, kèm theo một tin nhắn nặc danh: "Chồng cô và tiểu thư Bạch — thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối. Cô chỉ là kẻ chen ngang tạm thời thôi."
Tô Vãn nhìn những bức ảnh, tim như thắt lại. Dù lý trí mách bảo có thể đây là dàn dựng, nhưng những lời của Bạch Nhược Y hôm trước lại vang lên trong đầu nàng: "Cô nghĩ một người như anh ấy lại thật lòng yêu một nhà thiết kế xuất thân tầm thường như cô sao?"
Nỗi bất an và tự ti — vết thương từ lần bị phản bội trước — lại trỗi dậy. Nàng bắt đầu thu mình, giữ khoảng cách với Cố Trường Uyên.
Khi Cố Trường Uyên trở về sau chuyến công tác, anh lập tức nhận ra sự thay đổi ở nàng. Tô Vãn không còn cùng anh ăn tối, không còn chia sẻ về công việc, tránh né ánh mắt anh, trả lời nhát gừng rồi vội vã về phòng.
"Tô Vãn, em sao vậy?" Một tối, anh chặn nàng lại, ánh mắt đầy lo lắng. "Mấy hôm nay em cứ tránh mặt anh. Có chuyện gì sao?"
"Không có gì." Tô Vãn cúi đầu, cố giữ giọng bình thản. "Em chỉ hơi bận công việc thôi."
"Đừng nói dối anh." Cố Trường Uyên nhíu mày. "Anh biết em có tâm sự. Nói cho anh nghe được không?"
Tô Vãn im lặng một lát, rồi ngẩng đầu, hỏi thẳng, giọng có chút run: "Anh với Bạch Nhược Y... hai người từng có tình cảm à? Cô ấy nói, hai người là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối. Còn em... chỉ là hôn nhân hợp đồng."
Cố Trường Uyên khựng lại. Anh lập tức hiểu ra — hẳn là Bạch Nhược Y đã giở trò gì đó. "Ai nói với em những điều đó? Là Bạch Nhược Y phải không?"
Tô Vãn không đáp, chỉ đưa cho anh xem những bức ảnh. "Em không có ý gì. Em chỉ... em chỉ muốn biết sự thật thôi. Chúng ta vốn chỉ là hợp đồng. Nếu anh và cô ấy... em sẽ không cản trở."
Nghe câu "em sẽ không cản trở", sắc mặt Cố Trường Uyên chợt tối lại, ánh mắt lộ rõ vẻ tổn thương. "Vậy ra trong lòng em, anh là loại người như vậy sao? Vừa cưới em, đã đi lăng nhăng với người khác?"
"Em không có ý đó..." Tô Vãn vội thanh minh.
"Những bức ảnh này là dàn dựng." Cố Trường Uyên nói, giọng dứt khoát. "Bạch Nhược Y cố tình đi cùng đoàn công tác, cố tình tạo ra những khoảnh khắc đó rồi cắt ghép. Anh và cô ta chưa từng có bất kỳ tình cảm gì. Cái gọi là 'thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối' chỉ là do gia tộc hai bên từng muốn sắp đặt, còn anh chưa bao giờ đồng ý."
Tô Vãn ngẩn người: "Nhưng..."
"Không có nhưng gì cả." Cố Trường Uyên nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng bỗng trầm xuống, chứa đựng một thứ cảm xúc mà anh chưa từng bộc lộ. "Tô Vãn, em có biết vì sao anh cưới em không? Không phải chỉ để đối phó với gia tộc. Cũng không phải vì em 'tiện lợi'. Mà là vì... anh muốn cưới em. Chỉ mình em thôi."
Tô Vãn sững sờ, tim đập thình thịch: "Anh... anh nói gì cơ?"
Cố Trường Uyên hít một hơi, như hạ quyết tâm nói ra điều giấu kín bấy lâu. "Anh đã để ý đến em từ rất lâu rồi. Lâu hơn em tưởng rất nhiều. Cái gọi là 'hôn nhân hợp đồng' — ngay từ đầu, với anh, nó chưa bao giờ chỉ là hợp đồng." Anh bước tới gần nàng, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Tô Vãn, anh thích em. Không, hơn cả thích. Những ngày qua ở bên em, anh đã thật sự yêu em rồi. Trái tim băng giá bao năm của anh, chỉ có em mới sưởi ấm được."
Từng lời của anh như một dòng suối ấm áp chảy vào tim Tô Vãn, cuốn trôi mọi nghi ngờ và bất an. Nước mắt nàng trào ra — không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc và cảm động.
"Em... em cứ tưởng..." Nàng nghẹn ngào. "Em cứ tưởng anh chỉ coi em là đối tác hợp đồng. Em sợ... em sợ lại một lần nữa bị tổn thương."
Cố Trường Uyên nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, giọng dịu dàng: "Anh sẽ không bao giờ để em bị tổn thương. Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em. Tô Vãn, tin anh."
Trong vòng tay ấm áp của anh, Tô Vãn cảm nhận được sự chân thành và tình yêu mà anh dành cho mình. Nàng khẽ gật đầu, tựa đầu vào ngực anh, để những giọt nước mắt hạnh phúc thấm ướt vạt áo anh.
Hiểu lầm được hóa giải. Và tình cảm giữa hai người, sau cơn sóng gió, càng thêm sâu đậm.
Nhưng Cố Trường Uyên sẽ không để Bạch Nhược Y yên. Ngay hôm sau, anh cho công bố bằng chứng về việc Bạch Nhược Y dàn dựng, cắt ghép ảnh với ý đồ phá hoại hôn nhân của anh. Đồng thời, anh chính thức tuyên bố cắt đứt mọi quan hệ hợp tác giữa Cố Thị và gia tộc Bạch trong lĩnh vực liên quan, khiến gia tộc Bạch tổn thất nặng nề. Bạch Nhược Y — kẻ quen được nuông chiều — lần đầu nếm mùi thất bại ê chề, danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng trong giới thượng lưu.
"Em à," Cố Trường Uyên nói với Tô Vãn, "anh đã hứa sẽ không để ai bắt nạt em. Bạch Nhược Y dám giở trò với em, cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ."
Tô Vãn nhìn người đàn ông bên cạnh, lòng ngập tràn cảm giác an toàn và hạnh phúc. Nàng biết, cuối cùng nàng đã tìm được một người thật lòng yêu thương và trân trọng mình.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi chưa được giải đáp: rốt cuộc, Cố Trường Uyên đã "để ý đến nàng từ rất lâu" là từ bao giờ? Và mối duyên giữa nàng với nhà họ Cố, thật sự bắt nguồn từ đâu?