Sau chiến thắng ở cuộc thi, sự nghiệp của Tô Vãn cất cánh. Nàng nhận được lời mời hợp tác từ nhiều thương hiệu lớn, và bắt đầu ấp ủ giấc mơ xây dựng thương hiệu trang sức của riêng mình. Cố Trường Uyên vẫn âm thầm hỗ trợ nàng — không phải bằng cách làm thay, mà bằng cách trao cho nàng nền tảng để tự do bay cao.
Mối quan hệ giữa hai người cũng ngày một khăng khít. Họ bắt đầu cùng ăn tối, cùng trò chuyện về công việc, về những dự định. Cố Trường Uyên — vốn lạnh lùng ít nói — dần mở lòng hơn khi ở bên nàng. Còn Tô Vãn thì nhận ra, đằng sau vẻ ngoài băng giá của anh là một tâm hồn cô độc, một người đàn ông gánh vác quá nhiều trách nhiệm mà hiếm khi được ai thật lòng quan tâm.
Một buổi tối, Cố Trường Uyên về nhà muộn, sắc mặt tái nhợt, bước chân loạng choạng. Tô Vãn vội chạy tới đỡ anh: "Anh sao vậy? Anh bị ốm à?"
Nàng chạm vào trán anh, giật mình — nóng ran. Anh đang sốt cao.
"Không sao... chỉ là hơi mệt." Cố Trường Uyên gượng nói, nhưng thân thể đã lảo đảo.
"Còn nói không sao! Anh sốt cao thế này rồi!" Tô Vãn lo lắng, dìu anh vào phòng, đặt anh nằm xuống. Nàng lấy khăn ấm lau người cho anh, đo nhiệt độ, rồi vội vàng xuống bếp nấu một bát cháo.
Người đàn ông quyền lực, lạnh lùng, khiến cả giới kinh doanh kiêng nể ấy, lúc này lại yếu ớt nằm trên giường vì cơn sốt, khiến Tô Vãn không khỏi xót xa. Nàng nhận ra, anh cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có lúc mệt mỏi, ốm đau, cần được ai đó chăm sóc.
Nàng bưng bát cháo lên, đút cho anh từng thìa. Cố Trường Uyên mơ màng trong cơn sốt, nhưng khi cảm nhận được sự chăm sóc dịu dàng của nàng, gương mặt anh dần giãn ra, thanh thản lạ thường.
"Tô Vãn..." Anh khẽ gọi tên nàng trong cơn mê. "Đừng đi... đừng rời xa anh..."
Tô Vãn khựng lại, tim đập mạnh. Nàng nhìn gương mặt anh trong cơn sốt, thấy một sự yếu đuối, một nỗi sợ hãi bị bỏ rơi mà thường ngày anh luôn giấu kín sau vẻ lạnh lùng. Nàng khẽ nắm lấy tay anh, dịu dàng đáp: "Em ở đây. Em không đi đâu cả."
Cả đêm đó, Tô Vãn thức trắng chăm sóc anh. Nàng lau người hạ sốt, thay khăn, canh chừng từng hơi thở của anh. Đến gần sáng, cơn sốt của anh mới hạ dần.
Khi Cố Trường Uyên tỉnh dậy, điều đầu tiên anh thấy là Tô Vãn đang ngủ gục bên giường mình, tay vẫn nắm chặt tay anh, gương mặt phờ phạc vì thức đêm. Trái tim anh khẽ mềm nhũn. Anh nhẹ nhàng khoác chăn lên vai nàng, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy dịu dàng — thứ ánh mắt mà chưa ai từng thấy ở vị chủ tịch lạnh lùng này.
"Cảm ơn em." Anh thì thầm, đưa tay khẽ vuốt sợi tóc lòa xòa trên gương mặt nàng. "Có em ở bên, thật tốt biết bao."
Từ sau đêm ấy, tình cảm giữa hai người thay đổi rõ rệt. Có một thứ gì đó ấm áp, ngọt ngào, đã lặng lẽ nảy nở giữa họ — vượt xa khỏi ranh giới của một "cuộc hôn nhân hợp đồng".
Nhưng cũng chính lúc này, Bạch Nhược Y bắt đầu ra tay.
Không cam tâm nhìn Cố Trường Uyên — người cô ta luôn coi là "của mình" — ngày càng thân thiết với Tô Vãn, Bạch Nhược Y quyết định phá hoại. Cô ta biết rõ điểm yếu của Tô Vãn: xuất thân bình thường và cuộc "hôn nhân hợp đồng".
Một hôm, khi Tô Vãn đến dự một sự kiện thời trang, Bạch Nhược Y cố tình "vô tình" gặp nàng, rồi buông những lời độc địa được ngụy trang khéo léo: "Tô Vãn, tôi phải thừa nhận, cô cũng có chút bản lĩnh đấy. Nhưng cô đừng ảo tưởng. Cô với Trường Uyên chẳng qua chỉ là hôn nhân hợp đồng thôi, đúng không? Anh ấy cưới cô chỉ để đối phó với gia tộc. Cô nghĩ một người như anh ấy — xuất thân danh giá, quyền lực tuyệt đối — lại thật lòng yêu một nhà thiết kế xuất thân tầm thường như cô sao? Tỉnh mộng đi. Đến khi hết hạn hợp đồng, cô cũng sẽ bị vứt bỏ thôi."
Từng lời của Bạch Nhược Y như những mũi kim đâm vào tim Tô Vãn. Bởi vì... đó là sự thật. Cuộc hôn nhân của họ vốn chỉ là hợp đồng. Cố Trường Uyên chưa từng nói yêu nàng. Những cử chỉ quan tâm của anh, biết đâu chỉ là vì anh là người tử tế, chứ không phải vì tình cảm đặc biệt dành cho nàng?
Tô Vãn cố giữ vẻ bình tĩnh: "Chuyện giữa tôi và anh ấy, không cần cô bận tâm."
"Ồ, cô cứ tự lừa dối mình đi." Bạch Nhược Y cười nhạt. "Nhưng tôi khuyên cô một câu — đừng dấn thân quá sâu vào mối quan hệ này. Kẻo đến khi trái tim đã trao đi, mà người ta lại chẳng cần, cô sẽ đau đớn lắm đấy."
Nói rồi cô ta quay gót bỏ đi, để lại Tô Vãn đứng đó, lòng ngổn ngang.
Đêm đó về nhà, Tô Vãn trằn trọc không ngủ được. Lời của Bạch Nhược Y cứ vang vọng trong đầu nàng. Nàng nhận ra, trái tim mình đã thật sự rung động trước Cố Trường Uyên. Nhưng nàng cũng sợ hãi — sợ rằng tình cảm này chỉ là đơn phương, sợ rằng đến cuối cùng, nàng lại một lần nữa bị tổn thương.
"Mình đang làm gì thế này?" Nàng tự hỏi, tay ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp. "Đây vốn chỉ là hợp đồng. Mình không nên... không nên yêu anh ấy."
Nhưng trái tim, một khi đã rung động, thì làm sao có thể ngừng lại?
Nàng không biết rằng, cùng lúc ấy, trong phòng làm việc của mình, Cố Trường Uyên cũng đang nhìn một bức ảnh cũ — bức ảnh chụp lén một cô gái nhỏ nhắn nhiều năm về trước, người đã từng cứu giúp anh và bà nội anh trong lúc khó khăn nhất. Người con gái trong ảnh, chính là Tô Vãn thời trẻ.
Anh khẽ vuốt ve bức ảnh, ánh mắt tràn đầy một thứ tình cảm sâu đậm đã chôn giấu suốt bao năm. "Tô Vãn," anh thì thầm, "em có biết không, anh đã tìm em suốt bấy nhiêu năm..."
Mối duyên định mệnh giữa hai người, sắp sửa được hé lộ. Nhưng trước đó, một cơn sóng gió của hiểu lầm và ghen tuông, do Bạch Nhược Y giăng ra, đang chờ đợi họ ở phía trước.