Dạ tiệc thượng lưu của giới doanh nhân được tổ chức tại đại sảnh lộng lẫy của một khách sạn sáu sao. Đèn chùm pha lê rực rỡ, khách mời đều là những nhân vật có máu mặt trong giới kinh doanh — chủ tịch các tập đoàn, những gia tộc quyền thế. Đây là nơi mà một tấm vé mời thôi cũng đã là biểu tượng của địa vị.
Nhà họ Tô đến sớm. Bà Lệ Hoa, Tô Tinh và Trần Dịch bước vào đại sảnh với vẻ đắc ý. Nhà họ Tô tuy chỉ là doanh nghiệp hạng trung, nhưng nhờ mối quan hệ của Trần Dịch mới có được tấm vé mời này. Với họ, đây là dịp để phô trương, và hơn hết — để hạ nhục Tô Vãn thêm một lần.
"Không biết con nhỏ đó có dám đến không." Tô Tinh nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt sục sạo khắp đại sảnh. "Chắc nó sợ mất mặt nên trốn rồi. Đúng là hèn."
"Đến làm gì cho nhục." Trần Dịch cười khẩy. "Cái 'ông chồng già' của nó, chắc là một lão nhà quê nào đó có tí tiền. Đến đây chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ."
Bà Lệ Hoa cũng phụ họa: "Nói cho cùng, con Vãn số khổ. Cả đời chẳng ngóc đầu lên được. Thôi kệ nó."
Nhưng đúng lúc ấy, cả đại sảnh bỗng xôn xao. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính.
Tô Vãn bước vào.
Nàng mặc một chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire thanh lịch, tôn lên vóc dáng và làn da trắng ngần. Mái tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng nhưng khí chất lại toát ra vẻ tự tin, cao quý mà thường ngày người ta chưa từng thấy ở nàng. Nhưng điều khiến cả đại sảnh chấn động, không phải là nàng.
Mà là người đàn ông đi bên cạnh nàng.
Cố Trường Uyên.
Anh mặc bộ vest đen may đo hoàn hảo, dáng người cao lớn, khí chất lạnh lùng và quyền uy bức người. Anh khoác tay Tô Vãn, bước vào đại sảnh với phong thái của một bậc đế vương. Và ngay khoảnh khắc anh xuất hiện, cả đại sảnh — những nhân vật quyền thế nhất thành phố — đồng loạt đứng dậy, cúi đầu chào đầy kính cẩn.
"Là... là chủ tịch Cố Trường Uyên của Cố Thị!"
"Trời ơi, chính là ông ấy! Người mà chưa ai từng thấy mặt!"
"Chủ tịch Cố đích thân đến dự? Cả đời tôi chưa từng thấy ông ấy xuất hiện ở một sự kiện nào!"
"Khoan đã... người phụ nữ bên cạnh ông ấy là ai? Chẳng lẽ là... phu nhân của chủ tịch Cố?"
Cả đại sảnh náo động. Cố Trường Uyên — cái tên như sấm bên tai của cả giới kinh doanh. Tập đoàn Cố Thị là đế chế đứng đầu, và vị chủ tịch của nó là một huyền thoại bí ẩn: quyền lực tuyệt đối, lạnh lùng, chưa từng lộ diện trước công chúng. Vậy mà hôm nay, ông ấy đích thân xuất hiện, lại còn khoác tay một người phụ nữ.
Ba người nhà họ Tô đứng chết trân.
Bà Lệ Hoa đánh rơi cả ly rượu, mặt trắng bệch. Trần Dịch trợn tròn mắt, không tin vào những gì mình thấy. Còn Tô Tinh thì cứng đờ cả người, nụ cười đắc ý vừa nãy đông cứng trên mặt.
"Không... không thể nào..." Tô Tinh lắp bắp. "Con Vãn... 'ông chồng già' của nó... là chủ tịch Cố Thị?!"
Tô Vãn khoác tay Cố Trường Uyên, chậm rãi bước qua đại sảnh, ánh mắt bình thản. Nàng đi ngang qua chỗ ba người nhà họ Tô đang đứng như trời trồng, dừng lại, khẽ nở một nụ cười: "Ơ, dì, Tô Tinh, Trần Dịch. Mọi người cũng đến à? Thật trùng hợp."
Không ai đáp lời được. Cả ba đều đang chìm trong cú sốc.
Cố Trường Uyên liếc nhìn ba người, ánh mắt lạnh lẽo quét qua như đang nhìn những kẻ vô danh tiểu tốt. Rồi anh nhìn Tô Vãn, giọng trầm ấm hỏi (đủ lớn để mọi người xung quanh nghe thấy): "Em quen họ à?"
"À, là người nhà cũ của em." Tô Vãn đáp nhẹ nhàng. "Dì ruột, em họ, và... hôn phu cũ của em."
Nghe ba chữ "hôn phu cũ", ánh mắt Cố Trường Uyên chợt sắc lại. Anh nhìn Trần Dịch, giọng lạnh như băng: "À, chính là người đã hủy hôn với vợ tôi để theo em họ cô ấy, đồng thời hùa nhau cướp trắng thiết kế tâm huyết của cô ấy."
Lời vừa dứt, cả đại sảnh xôn xao. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ba người nhà họ Tô, đầy vẻ khinh miệt và chê bai.
"Thì ra là loại người như vậy!"
"Phản bội hôn thê, cướp cả thiết kế? Tệ thật!"
"Người phụ nữ mà chủ tịch Cố đích thân cưới, vậy mà bị họ đối xử như thế?"
Mặt Trần Dịch hết trắng lại đỏ, lắp bắp không nói nên lời. Anh ta bây giờ mới nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn đến mức nào — người phụ nữ mà anh ta khinh rẻ, chà đạp, rời bỏ, giờ đây lại là phu nhân của người quyền lực nhất mà cả anh ta lẫn cả gia tộc anh ta phải ngước nhìn.
Tô Tinh run rẩy bước lên, cố vớt vát: "Chị... chị họ, em... em xin lỗi. Chuyện thiết kế đó, là hiểu lầm thôi. Em..."
"Hiểu lầm?" Tô Vãn ngắt lời, giọng bình thản mà sắc bén. "Tô Tinh, chiếc vòng 'Ngân Hà' là do chính tay tôi thiết kế. Từng bản phác thảo, từng lần chỉnh sửa, tôi đều giữ lại bản gốc — với đầy đủ dấu thời gian và ghi chú viết tay của tôi. Em nghĩ tôi không có bằng chứng sao?"
Sắc mặt Tô Tinh cắt không còn giọt máu. Cô ta luôn nghĩ rằng vì hồ sơ chính thức đứng tên mình, Tô Vãn sẽ chẳng có cách nào chứng minh. Cô ta đâu ngờ, Tô Vãn vẫn âm thầm lưu giữ toàn bộ bản thảo gốc.
"Nhưng hôm nay tôi không định làm lớn chuyện ở đây." Tô Vãn nói tiếp, ánh mắt điềm tĩnh. "Bởi vì tôi tin, sự thật rồi sẽ tự phơi bày. Còn tài năng thật sự, không phải cứ cướp là có được. Tô Tinh, em cứ giữ lấy chút hư danh của mình đi. Rồi em sẽ thấy, nó chẳng thể chống đỡ được bao lâu đâu."
Nói rồi, nàng khoác tay Cố Trường Uyên, thản nhiên bước đi, để lại ba người nhà họ Tô đứng chôn chân giữa những ánh mắt khinh miệt của cả đại sảnh. Kẻ đến để hạ nhục người, cuối cùng lại tự chuốc lấy nỗi nhục ê chề nhất.
Đi được một quãng, Tô Vãn khẽ thở ra. Nàng ngẩng nhìn Cố Trường Uyên, thành thật: "Cảm ơn anh. Vừa nãy... nếu không có anh, em không thể ngẩng cao đầu như vậy."
Cố Trường Uyên nhìn nàng, đáy mắt lạnh lùng thoáng dịu lại. "Em không cần cảm ơn. Em xứng đáng được đối xử tốt hơn thế rất nhiều." Anh ngừng một chút, rồi nói thêm, giọng khẽ đi: "Và em vừa nãy... rất đẹp. Không phải vì chiếc váy, mà vì khí chất của em. Em vốn dĩ đã tỏa sáng như thế, chỉ là trước đây bị vùi lấp thôi."
Tô Vãn ngẩn người, đôi má khẽ ửng hồng. Đây là lần đầu tiên anh khen nàng trực tiếp như vậy. Trái tim nàng khẽ đập nhanh hơn một nhịp.
Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói ngọt ngào mà kiêu kỳ vang lên: "Ơ kìa, Trường Uyên. Lâu rồi không gặp."
Một người phụ nữ xinh đẹp, sang trọng bước tới. Cô ta mặc đầm đỏ quyến rũ, khí chất đài các, gương mặt trang điểm hoàn mỹ — chính là Bạch Nhược Y, tiểu thư của gia tộc Bạch, "đối tượng môn đăng hộ đối" mà nhà họ Cố từng sắp đặt cho Cố Trường Uyên.
Bạch Nhược Y liếc nhìn Tô Vãn, ánh mắt thoáng qua vẻ dò xét và không giấu được sự đố kỵ, rồi lại nở nụ cười duyên dáng với Cố Trường Uyên: "Nghe nói anh kết hôn rồi. Em còn tưởng là tin đồn. Không ngờ lại là thật. Vị này chắc là... phu nhân của anh?" Cô ta nhìn Tô Vãn từ đầu đến chân, giọng ẩn ý. "Trông cũng xinh xắn đấy. Chỉ là, nghe nói cô ấy chỉ là một nhà thiết kế bình thường nhỉ? Trường Uyên, anh vốn có thể chọn người tốt hơn nhiều mà."
Tô Vãn lập tức nhận ra ẩn ý trong lời nói của người phụ nữ này. Nhưng nàng chưa kịp đáp, Cố Trường Uyên đã lên tiếng, giọng lạnh lùng dứt khoát: "Nhược Y, vợ tôi thế nào, không cần cô nhận xét. Trong mắt tôi, không ai tốt hơn cô ấy cả."
Câu nói khiến Bạch Nhược Y sững lại, nụ cười cứng đờ. Còn Tô Vãn thì tim đập rộn ràng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào lạ lùng.
Bạch Nhược Y nhìn hai người, ánh mắt đầy toan tính. Cô ta vốn luôn coi Cố Trường Uyên là "của mình", chưa từng nghĩ sẽ có ai chen vào. Giờ đây, sự xuất hiện của Tô Vãn khiến cô ta cảm thấy bị đe dọa. Trong đầu cô ta, một âm mưu bắt đầu manh nha.
"Vậy sao. Chúc mừng hai người." Bạch Nhược Y gượng cười, rồi quay gót rời đi, nhưng ánh mắt lạnh lẽo liếc về phía Tô Vãn đầy ẩn ý.
Tô Vãn nhìn theo bóng người phụ nữ ấy, linh cảm rằng, những sóng gió mới đang chờ nàng phía trước. Nhưng lúc này, có bàn tay ấm áp của Cố Trường Uyên đang khẽ nắm lấy tay nàng, nàng bỗng thấy lòng vững vàng hơn bao giờ hết.