Đám cưới diễn ra chỉ một tuần sau đó.
Không rình rang, không phô trương như Tô Vãn tưởng tượng, nhưng lại vô cùng trang trọng và tinh tế — đúng phong cách của Cố Trường Uyên. Chỉ có một số ít khách mời thân cận nhất của nhà họ Cố. Tô Vãn mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đứng bên cạnh người đàn ông mà nàng mới quen chưa đầy một tuần, chính thức trở thành vợ anh — phu nhân của Tập đoàn Cố Thị.
Điều khiến nàng bất ngờ nhất là thái độ của Cố lão phu nhân — bà nội Cố Trường Uyên. Khi gặp Tô Vãn, bà cụ hiền hậu ấy nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, đôi mắt bỗng ươn ướt, rồi nắm chặt tay nàng, giọng run run đầy xúc động: "Tốt quá... tốt quá... cuối cùng cũng gặp lại cháu rồi..."
"Gặp lại?" Tô Vãn ngơ ngác. "Thưa bà, cháu... cháu với bà từng gặp nhau ạ?"
Cố lão phu nhân định nói gì đó, nhưng Cố Trường Uyên đã khẽ nhắc: "Bà, để sau hẵng nói." Bà cụ liền dừng lại, chỉ mỉm cười trìu mến, vỗ vỗ tay nàng: "Không có gì, không có gì. Cháu về nhà họ Cố là bà mừng lắm rồi. Từ nay cứ coi đây là nhà của mình nhé."
Tô Vãn cảm nhận được sự ấm áp chân thành từ bà cụ, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng. Đã lâu lắm rồi, kể từ khi cha mẹ mất, nàng mới lại được một người lớn tuổi đối xử dịu dàng, thân thiết đến thế. Nàng bỗng thấy mắt cay cay.
Cuộc sống hôn nhân "trên danh nghĩa" bắt đầu.
Tô Vãn dọn vào biệt thự sang trọng của Cố Trường Uyên. Đúng như thỏa thuận, anh tôn trọng không gian riêng của nàng tuyệt đối — nàng có phòng riêng, có sự tự do hoàn toàn. Anh bận rộn với công việc, thường về nhà rất muộn, hai người ít khi chạm mặt. Mọi thứ đúng như một "hợp đồng": lịch sự, khách khí, giữ khoảng cách.
Nhưng Tô Vãn dần nhận ra, người đàn ông lạnh lùng này không hề vô tình như vẻ ngoài.
Nàng phát hiện, trong tủ lạnh luôn có sẵn loại sữa hạnh nhân mà nàng thích — thứ nàng chỉ vô tình nhắc đến một lần. Bàn làm việc trong phòng nàng, không biết từ lúc nào đã được trang bị đầy đủ những dụng cụ thiết kế chuyên nghiệp, đắt tiền, đúng loại mà một nhà thiết kế mơ ước. Những đêm nàng thức khuya vẽ phác thảo, sáng ra luôn thấy một tách trà ấm và vài chiếc bánh ngọt được đặt lặng lẽ bên cửa phòng.
Anh không bao giờ nói ra, nhưng những cử chỉ quan tâm âm thầm ấy khiến trái tim băng giá của nàng dần ấm lại.
Một đêm, Tô Vãn thức khuya vẽ thiết kế, mệt đến ngủ gục trên bàn. Nàng mơ màng cảm nhận có ai đó khoác lên vai mình một tấm chăn ấm, rồi một bàn tay nhẹ nhàng tắt bớt ngọn đèn chói mắt. Nàng hé mắt, thấp thoáng thấy bóng dáng cao lớn của Cố Trường Uyên đang lặng lẽ rời đi.
"Anh ấy... không lạnh lùng như vẻ ngoài." Nàng nghĩ, lòng khẽ rung động.
Trong khi đó, tin tức về cuộc hôn nhân của nàng, dù được giữ kín, cuối cùng cũng lan đến tai nhà họ Tô. Và nó gây ra một cơn chấn động không nhỏ.
Ban đầu, khi nghe tin Tô Vãn "lấy chồng vội vàng chỉ một tuần sau khi bị hủy hôn", Tô Tinh và bà Lệ Hoa được một phen cười cợt.
"Ha ha, đúng là ế quá hóa liều!" Tô Tinh cười ngặt nghẽo trong điện thoại khi gọi cho Tô Vãn (thực chất là để mỉa mai). "Chị họ, bị Trần Dịch đá xong, chị vơ đại một người nào cưới cho đỡ nhục à? Nghe nói chị lấy một gã già nào đó phải không? Đáng thương thật đấy. Hay là chị lấy đại một ông nào có tí tiền để trả thù bọn em? Tội nghiệp, cố quá rồi."
Tô Vãn nghe những lời cay độc ấy, chỉ bình thản đáp: "Chồng tôi thế nào, không cần em bận tâm. Tô Tinh, tôi khuyên em nên lo cho bản thân mình thì hơn."
"Ối, còn dọa em cơ đấy!" Tô Tinh cười khẩy. "Chị họ, chị bây giờ chẳng là gì cả. Đừng có mà tinh tướng. À, tuần sau có dạ tiệc thượng lưu của giới doanh nhân, cả nhà em sẽ đến. Chị với 'ông chồng già' của chị có dám đến không? Hay là sợ mất mặt?"
Tô Vãn khẽ nhếch môi. "Được. Tôi sẽ đến."
Nàng gác máy, ánh mắt bình thản. Nàng biết dạ tiệc mà Tô Tinh nhắc đến — đó là buổi tiệc quan trọng của giới doanh nhân thượng lưu, nơi những nhân vật quyền lực nhất thành phố quy tụ. Tô Tinh mời nàng đến, rõ ràng là muốn hạ nhục nàng thêm một lần nữa trước mặt mọi người.
Nhưng Tô Tinh đâu biết, người mà cô ta gọi là "ông chồng già" của Tô Vãn, chính là Cố Trường Uyên — chủ tịch Cố Thị, nhân vật quyền lực bậc nhất mà cả giới doanh nhân đó đều phải cúi đầu kiêng nể, nhưng chưa ai từng thấy mặt.
Tối hôm đó, khi Cố Trường Uyên về nhà, Tô Vãn chủ động tìm anh: "Chủ tịch Cố... à không, anh. Tuần sau có một dạ tiệc của giới doanh nhân. Nhà họ Tô sẽ đến. Họ mời tôi, ý là muốn hạ nhục tôi. Anh có thể... đi cùng tôi không?"
Nàng vốn nghĩ anh sẽ từ chối, vì đây là chuyện riêng của nàng. Nhưng Cố Trường Uyên chỉ liếc nàng một cái, rồi đáp gọn: "Được."
"Thật sao?" Tô Vãn ngạc nhiên.
"Cô là vợ tôi." Cố Trường Uyên nói, giọng bình thản mà đầy sức nặng. "Ai bắt nạt cô, tức là không coi tôi ra gì. Chuyện này, tôi không cho phép."
Một câu nói giản dị, nhưng lại khiến trái tim Tô Vãn ấm áp lạ thường. Bao lâu nay, chưa từng có ai đứng ra bảo vệ nàng như thế. Nàng luôn phải một mình chống chọi với mọi bất công. Vậy mà giờ đây, người đàn ông này lại nói "ai bắt nạt cô, tức là không coi tôi ra gì".
"Cảm ơn anh." Nàng khẽ nói, lần đầu tiên nở một nụ cười chân thành trước mặt anh.
Cố Trường Uyên nhìn nụ cười ấy, đáy mắt lạnh lùng thoáng dao động. Anh vội quay đi, che giấu cảm xúc, nhưng vành tai lại khẽ ửng đỏ.
Đêm đó, trước khi ngủ, Tô Vãn nằm trên giường, nghĩ về người chồng "hợp đồng" của mình. Nàng nhận ra, cuộc hôn nhân tưởng chừng chỉ là giao dịch lạnh lùng này, dường như đang len lỏi vào tim nàng một thứ cảm giác ấm áp mà nàng không ngờ tới.
Và nàng cũng bắt đầu tò mò — Cố Trường Uyên, người đàn ông bí ẩn này, rốt cuộc đã từng gặp nàng ở đâu? Vì sao bà nội anh lại xúc động đến rơi nước mắt khi gặp nàng? Cái "lý do" mà anh giấu kín, rốt cuộc là gì?
Nàng không biết. Nhưng nàng linh cảm, giữa nàng và người đàn ông này, có một mối liên kết sâu xa hơn nàng tưởng.
Còn tuần sau, tại dạ tiệc thượng lưu ấy, một màn "đả mặt" ngoạn mục đang chờ những kẻ đã từng chà đạp nàng.