Cả đêm hôm đó, Tô Vãn không tài nào chợp mắt.
Nàng ngồi trong căn phòng trọ nhỏ mà nàng thuê riêng (may mắn là nàng đã dọn ra khỏi nhà cô ruột từ vài tháng trước, nên vẫn còn một chỗ nương thân), nhìn tấm danh thiếp trên tay. Cố Trường Uyên. Chủ tịch Cố Thị. Người đàn ông quyền lực nhất mà nàng từng gặp, lại đích thân đưa ra một "lời đề nghị" cho nàng — một nhà thiết kế quèn vừa mất tất cả.
"Vì sao?" Nàng tự hỏi. "Vì sao một người như anh ta lại để mắt đến mình?"
Nàng nghĩ đến chuyện bỏ qua, không đến. Một người quyền lực như vậy, lời đề nghị của anh ta chắc chắn không đơn giản, biết đâu lại là một cái bẫy. Nhưng rồi, nàng nghĩ đến gương mặt đắc thắng của Tô Tinh, ánh mắt khinh miệt của Trần Dịch, sự lạnh lùng của dì ruột... Nàng đã mất tất cả. Nàng không còn gì để mất nữa.
"Được. Mình sẽ đi xem thử anh ta muốn gì." Cuối cùng nàng quyết định.
Sáng hôm sau, đúng mười giờ, Tô Vãn đứng trước tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Cố Thị — biểu tượng quyền lực sừng sững giữa lòng thành phố. Nàng chỉnh lại bộ trang phục giản dị nhưng chỉn chu nhất mình có, hít một hơi sâu, bước vào.
Nàng được thư ký đưa thẳng lên tầng cao nhất — văn phòng chủ tịch. Cánh cửa mở ra, và Cố Trường Uyên đang ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, ánh nắng sau lưng khiến bóng dáng anh càng thêm uy nghi, lạnh lùng.
"Ngồi đi." Anh nói, ánh mắt rời khỏi tập tài liệu, nhìn nàng.
Tô Vãn ngồi xuống, giữ tư thế thẳng lưng, cố che giấu sự căng thẳng. "Chủ tịch Cố, anh nói có lời đề nghị cho tôi. Xin hỏi, đó là gì?"
Cố Trường Uyên không vòng vo. Anh đặt tập tài liệu xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng, nói ra một câu khiến nàng ngỡ ngàng đến sững sờ:
"Cưới tôi."
Tô Vãn ngỡ mình nghe nhầm. "Anh... anh nói gì cơ?"
"Tôi nói, cưới tôi." Cố Trường Uyên lặp lại, giọng bình thản như đang bàn một hợp đồng kinh doanh. "Một cuộc hôn nhân hợp đồng. Trên danh nghĩa, cô sẽ là vợ tôi — phu nhân của chủ tịch Cố Thị. Đổi lại, tôi sẽ cho cô mọi thứ cô cần: địa vị, nguồn lực, một sân khấu để cô phát triển tài năng, và cả cơ hội để đòi lại tất cả những gì đã bị cướp khỏi tay cô."
Tô Vãn bàng hoàng. Nàng không ngờ "lời đề nghị" lại là một cuộc hôn nhân. "Nhưng... vì sao? Vì sao anh lại muốn cưới tôi? Anh có thể cưới bất kỳ ai anh muốn cơ mà."
Cố Trường Uyên im lặng một lát, rồi mới đáp: "Tôi có lý do của tôi. Bà nội tôi tuổi đã cao, luôn thúc giục tôi kết hôn. Gia tộc cũng liên tục sắp đặt những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối mà tôi không hề muốn. Tôi cần một người vợ — một người tôi có thể tin tưởng, và là người tôi tự chọn, chứ không phải do gia tộc áp đặt."
"Vậy vì sao lại là tôi?" Tô Vãn vẫn không hiểu. "Tôi chỉ là một nhà thiết kế bình thường, vừa mất tất cả. Tôi chẳng có địa vị hay gia thế gì để giúp anh."
Cố Trường Uyên nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm thoáng qua một tia cảm xúc khó đoán. "Bởi vì cô là người tôi cần." Anh chỉ đáp vậy, không giải thích thêm. "Cô thông minh, tài năng, và quan trọng nhất — cô có bản lĩnh. Đêm qua, giữa lúc bị cả thế giới chà đạp, cô vẫn ngẩng cao đầu, không gục ngã. Đó là điều tôi tôn trọng."
Tô Vãn lặng đi. Nàng không ngờ, trong mắt người đàn ông lạnh lùng này, khoảnh khắc yếu đuối nhất của nàng lại được nhìn nhận là "bản lĩnh".
"Đây là bản hợp đồng." Cố Trường Uyên đẩy một tập tài liệu về phía nàng. "Cô đọc kỹ đi. Các điều khoản đều rõ ràng. Cuộc hôn nhân này chỉ là hợp tác — tôi tôn trọng không gian riêng của cô, không có bất kỳ ràng buộc nào ngoài danh nghĩa. Thời hạn hợp đồng là hai năm. Sau hai năm, nếu cô muốn, chúng ta có thể chấm dứt, và cô sẽ ra đi với tất cả những gì mình đã gây dựng được."
Tô Vãn cầm bản hợp đồng, đọc từng dòng. Quả thực, các điều khoản đều rõ ràng và... công bằng đến bất ngờ. Anh không đòi hỏi gì ở nàng ngoài danh nghĩa vợ chồng. Ngược lại, anh cam kết hỗ trợ nàng toàn diện: cung cấp nguồn lực để nàng xây dựng thương hiệu thiết kế riêng, bảo vệ nàng khỏi sự chèn ép của nhà họ Tô, và trao cho nàng địa vị "phu nhân Cố Thị".
Đây gần như là một cơ hội đổi đời. Với địa vị và nguồn lực của Cố Thị, nàng có thể làm được những điều mà trước đây nàng nằm mơ cũng không dám nghĩ đến. Nàng có thể xây dựng lại sự nghiệp, có thể đòi lại công bằng, có thể khiến những kẻ đã phản bội nàng phải trả giá.
Nhưng nàng vẫn do dự. "Chủ tịch Cố, tôi cần thành thật. Tôi vừa trải qua một cuộc phản bội. Trái tim tôi... hiện giờ không có chỗ cho tình cảm. Tôi không chắc mình có thể cho anh cái mà một cuộc hôn nhân thật sự cần."
"Tôi không cần tình cảm." Cố Trường Uyên đáp ngay, giọng dứt khoát. "Đây là hợp đồng, không phải chuyện tình yêu. Tôi chỉ cần một người bạn đồng hành đáng tin cậy. Cô làm tốt phần của mình, tôi làm tốt phần của tôi. Vậy là đủ."
Lời anh nói khiến Tô Vãn nhẹ nhõm phần nào. Không tình cảm, chỉ là hợp tác — điều này nàng có thể chấp nhận. Nàng nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Nàng biết, đây là canh bạc lớn nhất đời mình. Nhưng nàng cũng chẳng còn gì để mất.
"Được." Cuối cùng nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. "Tôi đồng ý. Nhưng tôi cũng có một điều kiện."
Cố Trường Uyên hơi nhướn mày: "Nói đi."
"Tôi không muốn dựa dẫm vào anh mãi mãi." Tô Vãn nói, giọng đầy tự trọng. "Anh có thể cho tôi cơ hội, cho tôi sân khấu. Nhưng thành công, tôi phải tự mình gây dựng bằng chính tài năng của mình. Tôi không muốn người ta nói phu nhân Cố Thị chỉ là một kẻ ăn bám. Tôi muốn được công nhận vì chính tôi."
Nghe câu này, đáy mắt Cố Trường Uyên thoáng ánh lên một tia tán thưởng. Anh khẽ gật đầu: "Được. Tôi hứa. Tôi chỉ cho cô cơ hội. Còn tỏa sáng đến đâu, là do chính cô."
Hai người nhìn nhau, rồi cùng ký tên vào bản hợp đồng. Từ khoảnh khắc ấy, số phận của họ chính thức gắn kết với nhau.
Tô Vãn không biết rằng, đằng sau lời đề nghị "chỉ là hợp tác" lạnh lùng kia, người đàn ông này thực ra đã âm thầm để ý đến nàng từ rất lâu. Và cái "lý do" mà anh không chịu nói ra, chính là một mối duyên định mệnh từ nhiều năm về trước, một món nợ ân tình mà anh vẫn luôn khắc ghi trong lòng...