Đêm ấy, khách sạn năm sao sang trọng bậc nhất thành phố sáng rực ánh đèn. Dạ tiệc ra mắt bộ sưu tập trang sức mới của thương hiệu Tinh Vãn được tổ chức long trọng, quy tụ giới thượng lưu và truyền thông.
Tô Vãn đứng nép ở một góc, tay siết chặt tà váy. Nàng nhìn lên sân khấu, nơi bộ sưu tập tâm huyết của nàng — với tác phẩm chủ đạo là chiếc vòng cổ "Ngân Hà" tuyệt mỹ — đang được trưng bày dưới ánh đèn lộng lẫy. Từng đường nét, từng viên đá, đều là do chính tay nàng thức trắng bao đêm để thiết kế.
Nhưng người đứng trên sân khấu nhận hết vinh quang, lại không phải nàng.
"Xin cảm ơn tất cả mọi người!" Tô Tinh — em họ của nàng — đứng giữa sân khấu, mặc bộ váy dạ hội đắt tiền, gương mặt rạng rỡ, nhận những tràng pháo tay không ngớt. "Chiếc vòng 'Ngân Hà' này là tâm huyết của Tinh trong suốt nửa năm qua. Tinh đã dồn hết tình yêu và sự sáng tạo vào nó..."
Tô Vãn cảm thấy như có ai bóp nghẹt trái tim mình. Đó là lời nói dối trắng trợn. "Ngân Hà" là của nàng. Từng bản phác thảo, từng lần chỉnh sửa, đều mang dấu tay nàng. Vậy mà Tô Tinh, lợi dụng chức "trưởng nhóm thiết kế" và mối quan hệ trong nhà, đã ngang nhiên cướp trắng, biến công sức của nàng thành của mình.
Nàng định bước lên vạch trần, nhưng một bàn tay đã giữ nàng lại. Là dì ruột của nàng — mẹ Tô Tinh, bà Lệ Hoa.
"Con định làm gì?" Bà Lệ Hoa hạ giọng, ánh mắt sắc lạnh. "Con định lên đó làm loạn, phá hỏng ngày trọng đại của em con à? Tô Vãn, con là đứa ăn nhờ ở đậu nhà này bao năm nay. Không có nhà cô, con đã chết đói ngoài đường từ lâu. Giờ chỉ là một cái thiết kế, nhường cho em con thì đã sao? Con còn định vô ơn đến mức nào nữa?"
"Dì..." Tô Vãn nghẹn lời. "Đó là thiết kế của con. Con thức bao đêm..."
"Bằng chứng đâu?" Bà Lệ Hoa cười nhạt. "Bản thảo cuối cùng nộp lên công ty là dưới tên Tô Tinh. Ai tin con? Con liệu mà giữ mồm giữ miệng, đừng để cả nhà phải xấu hổ vì con."
Tô Vãn cắn chặt môi. Đúng vậy, không có bằng chứng. Tô Tinh đã tính toán kỹ, mọi hồ sơ chính thức đều đứng tên cô ta. Nàng có nói ra, cũng chỉ bị coi là kẻ ganh ghét, vô ơn.
Nhưng cú đánh lớn nhất của đêm nay vẫn chưa đến.
Đúng lúc ấy, Trần Dịch — hôn phu của nàng, thiếu gia của một gia đình khá giả — bước lên sân khấu. Anh ta cầm micro, gương mặt tươi cười, nhưng ánh mắt lại không hề nhìn về phía Tô Vãn.
"Nhân dịp vui hôm nay, tôi cũng có một thông báo muốn chia sẻ với mọi người." Trần Dịch nói, rồi bước tới nắm tay Tô Tinh. "Tôi và Tô Tinh đã yêu nhau. Chúng tôi quyết định đính hôn."
Cả hội trường xôn xao. Ánh đèn flash chớp liên hồi.
Tô Vãn đứng chôn chân, cảm giác cả thế giới như sụp đổ dưới chân. Trần Dịch — người đàn ông nàng đã đính hôn, người nàng từng nghĩ sẽ cùng đi hết cuộc đời — giờ đây đang nắm tay em họ nàng, công khai tuyên bố tình yêu, ngay trước mặt nàng, ngay trong đêm em họ cướp trắng thiết kế của nàng.
Không ai để ý đến nàng. Hoặc đúng hơn, cả gia đình này đã sớm đứng về phía Tô Tinh.
Trần Dịch cuối cùng cũng liếc về phía nàng, ánh mắt đầy vẻ thương hại xen lẫn khinh miệt. Anh ta bước xuống, đến trước mặt nàng, hạ giọng đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Tô Vãn, xin lỗi. Nhưng em cũng thấy đấy, em với anh không hợp. Em chỉ là một nhân viên thiết kế quèn, xuất thân mồ côi, chẳng có gì cả. Còn Tô Tinh — cô ấy tài năng, xinh đẹp, gia thế. Anh và cô ấy mới là xứng đôi. Chúng ta hủy hôn đi. Em nên biết điều một chút."
"Xứng đôi?" Tô Vãn cười, một nụ cười chua chát. "Anh biết rõ 'Ngân Hà' là thiết kế của tôi. Anh biết rõ Tô Tinh đã làm gì. Vậy mà anh vẫn..."
"Chứng cứ đâu?" Trần Dịch nhún vai, lặp lại đúng câu của bà Lệ Hoa. "Tô Vãn, đừng cố chấp nữa. Không ai tin em đâu. Em càng làm loạn, người ta càng cười em là kẻ thua cuộc ganh ghét thôi."
Bên cạnh, Tô Tinh bước tới, khoác tay Trần Dịch, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng nhìn Tô Vãn: "Chị họ, em nói thật lòng nhé. Chị nên cảm ơn em mới phải. Nếu không có em nâng đỡ cái thiết kế thô kệch của chị, nó đã chẳng bao giờ được lên sân khấu này. Còn Trần Dịch... một người đàn ông chọn rời bỏ chị, chứng tỏ chị chẳng có gì đáng để giữ. Chị nên nhìn lại bản thân đi."
Từng lời như dao cứa vào tim Tô Vãn. Nàng nhìn ba con người trước mặt — dì ruột, em họ, và hôn phu — tất cả đều quay lưng, đều chà đạp nàng không thương tiếc. Bao năm nàng nhẫn nhịn, cố gắng, để rồi đổi lại là sự phản bội trắng trợn này.
Nước mắt dâng lên, nhưng nàng cố kìm lại. Nàng sẽ không khóc trước mặt họ. Nàng ngẩng cao đầu, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng: "Được. Hủy hôn thì hủy hôn. Thiết kế các người muốn cướp thì cứ cướp. Nhưng tôi nói cho các người nghe — sẽ có một ngày, các người phải trả giá cho tất cả những gì đã làm hôm nay."
"Ối, dọa người à?" Tô Tinh bật cười khanh khách. "Chị họ, chị lấy gì để khiến bọn em trả giá? Chị chẳng có gì cả mà!"
Tô Vãn không đáp. Nàng quay người, bước ra khỏi hội trường lộng lẫy, để lại sau lưng những tiếng cười cợt và ánh mắt khinh miệt.
Ngoài trời, mưa đang rơi.
Nàng bước đi trong mưa, không mang ô, mặc cho những giọt nước lạnh buốt thấm ướt cả người. Nàng không biết mình sẽ đi đâu. Nhà cô ruột — nơi nàng vẫn gọi là "nhà" — giờ đây đã không còn chỗ cho nàng. Công việc, nàng chắc chắn cũng sẽ mất, vì cả công ty đều là người của nhà họ. Hôn phu phản bội, gia đình quay lưng, sự nghiệp tan vỡ. Chỉ trong một đêm, nàng mất tất cả.
"Rốt cuộc mình đã làm gì sai?" Nàng lẩm bẩm, nước mắt hòa cùng nước mưa. "Mình chỉ muốn sống tử tế, làm việc chăm chỉ. Vậy mà..."
Nàng bước xuống lòng đường, đầu óc trống rỗng, không để ý một chiếc xe đang lao tới.
"Bíp!" Tiếng còi xe chói tai vang lên. Ánh đèn pha lóa mắt.
Nàng sững người, chân như hóa đá. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ kéo nàng lại, ôm nàng vào một vòng ôm ấm áp, tránh khỏi chiếc xe trong gang tấc.
Chiếc xe phanh gấp cách đó vài mét, rồi lại vọt đi.
Tô Vãn ngẩng đầu, và bắt gặp một gương mặt.
Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest đen sang trọng, đang cầm một chiếc ô đen che cho cả hai. Gương mặt anh góc cạnh, sắc sảo đến hoàn mỹ, nhưng lạnh lùng như tạc từ băng. Đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng, không chút cảm xúc, nhưng lại khiến nàng có cảm giác kỳ lạ — như thể ánh mắt ấy đang nhìn thấu tận đáy lòng nàng.
"Đi giữa mưa mà không nhìn đường." Giọng anh trầm và lạnh, nhưng không hề gay gắt. "Cô muốn tự tìm đến nguy hiểm sao?"
Tô Vãn ngẩn người. Nàng vội đẩy anh ra, lùi lại một bước, ấp úng: "Xin... xin lỗi. Cảm ơn anh đã cứu tôi."
Người đàn ông không đáp ngay. Anh lặng lẽ quan sát nàng — cô gái ướt sũng dưới mưa, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố ngẩng cao đầu, ẩn chứa một sự kiên cường không chịu gục ngã. Trong đáy mắt lạnh lùng của anh, thoáng qua một tia cảm xúc khó nhận biết.
"Tô Vãn." Anh bỗng gọi tên nàng.
Tô Vãn giật mình: "Anh... anh biết tôi?"
Người đàn ông không trả lời câu hỏi. Anh chỉ nhìn nàng, rồi thong thả nói một câu khiến nàng chấn động: "Tôi vừa chứng kiến toàn bộ những gì xảy ra trong hội trường. Bị cướp thiết kế, bị phản bội, bị cả gia đình chà đạp. Cảm giác đó, hẳn không dễ chịu."
Tô Vãn cắn môi, cố giữ vẻ bình tĩnh: "Đó là chuyện của tôi. Không liên quan đến anh."
"Nếu tôi nói, tôi có thể giúp cô lấy lại tất cả những gì họ đã cướp — thậm chí nhiều hơn thế — thì sao?" Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng bình thản mà đầy sức nặng.
Tô Vãn sững sờ, ngỡ mình nghe nhầm. Nàng nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, không hiểu anh là ai, vì sao lại nói ra những lời này.
"Anh là ai?" Nàng hỏi, giọng run run. "Vì sao anh lại muốn giúp tôi?"
Người đàn ông khẽ nhếch môi — một nụ cười mờ nhạt mà đầy bí ẩn. Anh đưa cho nàng một tấm danh thiếp. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Tô Vãn nhìn thấy dòng chữ in trên đó, và trái tim nàng như ngừng đập.
Cố Trường Uyên — Chủ tịch Tập đoàn Cố Thị.
Cố Thị — đế chế kinh doanh hàng đầu cả nước, mà chủ tịch của nó là một nhân vật huyền thoại: quyền lực, lạnh lùng, thần bí, khiến cả giới thượng lưu phải kiêng dè. Người ta đồn rằng ông ta chưa từng xuất hiện trước công chúng, chưa ai biết mặt.
Vậy mà người đàn ông ấy, giờ đây, đang đứng trước mặt nàng, giữa cơn mưa, và nói rằng anh muốn giúp nàng.
"Ngày mai, mười giờ sáng, đến văn phòng của tôi." Cố Trường Uyên nói, giọng không cho phép từ chối. "Tôi có một lời đề nghị dành cho cô. Một lời đề nghị có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô."
Nói rồi, anh đặt chiếc ô đen vào tay nàng, quay người bước về phía chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn, để lại Tô Vãn đứng ngơ ngác dưới mưa, tay cầm tấm danh thiếp, lòng ngổn ngang trăm mối.
Nàng không biết, cuộc gặp gỡ định mệnh trong đêm mưa này, sẽ mở ra một chương hoàn toàn mới của cuộc đời nàng.