Với sự hộ tống của đoàn quan quân triều đình, Diệp Ninh, Tiêu Dịch và A Tam tiếp tục tiến sâu vào trung tâm Cổ Thành Chìm. Càng đi sâu, kiến trúc xung quanh càng trở nên hoành tráng và tinh xảo hơn, những cột đá chạm khắc hình rồng phượng, những bức tường phủ đầy bích họa mô tả cảnh sinh hoạt cung đình từ một nghìn năm trước, dường như đang kể lại câu chuyện về một thời đại đã bị lãng quên.
"Đây từng là kinh đô thật sự của Thịnh Vũ Đế trước khi ông dời đô về nơi khác." Tiêu Dịch nhận định khi quan sát các bích họa, giọng đầy kinh ngạc, "Không ngờ, cả một tòa thành cổ quy mô lớn thế này lại bị chôn vùi hoàn toàn dưới lòng đất mà không ai biết đến."
Diệp Ninh vừa đi vừa ghép nối tám mảnh ngọc bội đã thu thập được, theo chỉ dẫn cuối cùng, họ đến được một đại điện rộng lớn nằm ở trung tâm tòa thành, nơi có một bệ thờ khổng lồ được chạm khắc hình chín con rồng vờn quanh một viên ngọc lớn ở trung tâm.
"Đây rồi... trung tâm Cửu Long Bảo Tàng." Diệp Ninh nín thở, bước đến gần bệ thờ.
Nhưng khi họ đến gần, một điều bất ngờ xảy ra — trung tâm bệ thờ, nơi đáng lẽ phải là một kho báu khổng lồ chứa đầy vàng bạc châu báu như truyền thuyết vẫn đồn đại, lại chỉ có một chiếc rương đá nhỏ, cùng với mảnh ngọc bội thứ chín cuối cùng đặt ngay bên cạnh.
"Chỉ có vậy thôi sao?" A Tam không giấu được sự thất vọng, "Truyền thuyết đồn đại về một kho báu khổng lồ, mà cuối cùng chỉ có một chiếc rương nhỏ như vậy?"
Diệp Ninh cẩn thận lấy mảnh ngọc bội cuối cùng, ghép đủ cả chín mảnh lại với nhau. Khi bức bản đồ hoàn chỉnh hiện ra, một dòng chữ cổ lớn hơn, rõ ràng hơn xuất hiện ở trung tâm, dường như là lời nhắn cuối cùng của người đã tạo ra Cửu Long Bảo Đồ.
Tiêu Dịch cẩn thận dịch nghĩa: "'Vàng bạc châu báu, chỉ là hư vinh nhất thời. Sự thật và công lý, mới là kho báu trường tồn. Ta, Thịnh Vũ Đế, trước khi rời xa nhân thế, để lại nơi đây bằng chứng về một âm mưu tranh quyền đoạt vị đã bị che giấu suốt nhiều năm, cùng những tri thức quý giá mà ta đã dành cả đời tích lũy, mong hậu thế sử dụng để xây dựng một thế giới công bằng hơn.'"
Diệp Ninh mở chiếc rương đá, bên trong không phải vàng bạc, mà là một tập tài liệu cổ được bảo quản cẩn thận, cùng với vài cuốn sách chứa đựng những kiến thức về y học, nông nghiệp, và kỹ thuật xây dựng tiên tiến của thời đại đó.
Khi lật giở tập tài liệu, Diệp Ninh và Tiêu Dịch phát hiện ra bí mật lịch sử chấn động: Thịnh Vũ Đế, vào những năm cuối đời, đã phát hiện một âm mưu tranh quyền đoạt vị của một vị đại thần thân tín, người này đã âm thầm tích lũy quyền lực, chuẩn bị soán ngôi ngay sau khi hoàng đế qua đời. Để tránh gây ra một cuộc nội chiến đẫm máu có thể làm sụp đổ cả vương triều còn non trẻ, Thịnh Vũ Đế đã bí mật giả vờ mất tích, âm thầm chuyển giao quyền lực cho người kế vị đáng tin cậy thông qua một con đường khác, đồng thời để lại bằng chứng về âm mưu phản loạn này cho hậu thế, phòng khi con cháu vị đại thần phản loạn kia sau này lại có ý đồ tương tự.
"Đây chính là bí mật mà bao thế hệ đều tò mò nhưng không ai biết được." Tiêu Dịch xúc động, "Thịnh Vũ Đế không hề mất tích một cách bí ẩn hay bị hại như nhiều truyền thuyết vẫn đồn đoán, mà là một quyết định hy sinh thầm lặng để bảo vệ sự ổn định cho cả vương triều."
Diệp Ninh tiếp tục lật xem, và ở phần cuối tập tài liệu, nàng phát hiện một trang giấy khác, có vẻ như được thêm vào sau này, nét chữ khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại — đây chính là điều mà nàng mong đợi nhất.
"Đây là..." Nàng run rẩy đọc, "một bức thư viết tay của cha ta!"
Trong bức thư, Diệp Thanh Sơn đã ghi lại chi tiết quá trình ông phát hiện ra manh mối đầu tiên về Cửu Long Bảo Đồ trong chuyến khảo cổ hoàng gia năm xưa, cùng với việc ông đã vô tình phát hiện thêm bằng chứng cho thấy Lại Thượng Thư — vị quan lớn trong triều — đã lợi dụng chức quyền để đánh tráo một số cổ vật trong quá trình khảo cổ nhằm trục lợi cá nhân. Chính vì phát hiện này, ông đã bị Lại Thượng Thư cấu kết cùng Tần gia hãm hại, vu oan tội đánh tráo Dạ Minh Châu để bịt miệng và loại bỏ ông khỏi cuộc điều tra.
"Bằng chứng đây rồi..." Diệp Ninh nước mắt lăn dài, giọng nghẹn ngào, "cha ta đã để lại bức thư này, giấu trong khu vực gần kho báu, hy vọng một ngày nào đó, con cháu ông sẽ tìm được và dùng nó để minh oan."
Tiêu Dịch nhìn bức thư, ánh mắt cũng không giấu được sự xúc động: "Với bằng chứng này, kết hợp cùng những tài liệu điều tra mà Đại Lý Tự đã thu thập được suốt hai năm qua, chúng ta hoàn toàn có đủ căn cứ để lật lại toàn bộ vụ án, minh oan cho cha cô nương, đồng thời vạch trần âm mưu của Lại Thượng Thư và Tần gia."
Vị quan lớn tuổi của Đại Lý Tự, người đã đồng hành cùng đoàn quân hộ tống, bước đến xem xét kỹ lưỡng các bằng chứng, gương mặt đầy nghiêm nghị: "Đây quả thực là bằng chứng then chốt mà chúng ta đã tìm kiếm suốt bao năm qua. Với những tài liệu này, ta có đủ thẩm quyền để lập tức bắt giữ Lại Thượng Thư và toàn bộ Tần gia, đưa ra xét xử trước triều đình."
Tin tức về việc tìm thấy bằng chứng chấn động nhanh chóng được truyền về kinh thành thông qua hệ thống liên lạc khẩn cấp của Đại Lý Tự. Chỉ trong vài ngày, Lại Thượng Thư bị bắt giữ ngay tại phủ đệ của mình, không kịp trở tay trước những bằng chứng xác thực không thể chối cãi. Tần lão gia và Tần Thiếu Hoa, khi đang trên đường trốn chạy, cũng bị quan quân triều đình chặn bắt, toàn bộ tài sản bất chính bị tịch thu sung công.
Trước công đường, giữa sự chứng kiến của đông đảo quan lại và dân chúng, toàn bộ âm mưu vu oan hãm hại Diệp Thanh Sơn năm xưa được phơi bày rõ ràng. Lại Thượng Thư, dưới áp lực của bằng chứng không thể chối cãi, cuối cùng cũng phải cúi đầu nhận tội, khai ra toàn bộ quá trình cấu kết cùng Tần gia để che giấu hành vi trục lợi cá nhân và loại bỏ người có thể vạch trần mình.
"Công lý cuối cùng cũng được thực thi." Diệp Ninh đứng trước công đường, nghe từng lời tuyên án, trong lòng dâng lên một cảm xúc vỡ òa khó tả sau năm năm dài chờ đợi và đấu tranh không ngừng nghỉ.
Tiêu Dịch đứng bên cạnh nàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và chia sẻ: "Cô nương đã làm được rồi. Không chỉ tìm ra được kho báu huyền thoại mà bao thế hệ tầm bảo sư đều mơ ước, mà quan trọng hơn, cô nương đã tìm ra được công lý thật sự cho gia tộc mình."
Diệp Ninh siết chặt tay hắn, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt: "Chúng ta đã làm được, cùng nhau."
Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, trong lòng thầm nghĩ đến người cha đang bị lưu đày nơi biên ải xa xôi, giờ đây, cuối cùng cũng sắp được trở về đoàn tụ, mang theo danh dự đã được khôi phục trọn vẹn.