Nửa tháng tiếp theo, dưới sự dẫn dắt tận tâm của A Tam và sự phối hợp ăn ý giữa kiến thức của Diệp Ninh và Tiêu Dịch, cả nhóm lần lượt tìm được mảnh bản đồ thứ năm giấu trong một ngôi chùa cổ bỏ hoang trên đỉnh núi tuyết, và mảnh thứ sáu ẩn trong đáy một hồ nước ngầm dưới lòng đất — mỗi hành trình đều đầy thử thách nhưng nhờ sự đoàn kết và trí tuệ, họ đều vượt qua an toàn mà không cần đổ máu.
Đến mảnh bản đồ thứ bảy và thứ tám, theo chỉ dẫn ghép nối từ sáu mảnh trước, cả nhóm phát hiện chúng đều tập trung tại một khu vực duy nhất — Cổ Thành Chìm, di tích của một tòa thành cổ bị chôn vùi dưới lòng đất từ hàng trăm năm trước sau một trận động đất lớn, nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh cách kinh thành gần mười ngày đường.
"Đây là nơi cuối cùng." Diệp Ninh đứng trước cửa vào di tích — một lối đi dẫn xuống lòng đất được phát hiện qua một hang động tự nhiên, tay siết chặt bảy mảnh ngọc bội đã thu thập được, "Mảnh thứ chín, mảnh cuối cùng, chắc chắn cũng nằm ở đây."
Tiêu Dịch gật đầu, ánh mắt nghiêm túc: "Nhưng chúng ta cần chuẩn bị tinh thần, Tần gia chắc chắn cũng đã biết về địa điểm này. Trận chiến quyết định, có lẽ sắp diễn ra."
Đúng như dự đoán, khi cả nhóm ba người — Diệp Ninh, Tiêu Dịch và A Tam — vừa tiến vào được một phần ba quãng đường trong di tích Cổ Thành Chìm, tiếng động ồn ào từ phía sau vang lên, báo hiệu một đội quân đông đảo đang tiến vào theo.
"Tần lão gia đích thân dẫn quân đến rồi." A Tam len lén quan sát từ xa, giọng run rẩy, "Số lượng phải đến hơn năm mươi người, trang bị đầy đủ vũ khí và dụng cụ đào bới."
Diệp Ninh và Tiêu Dịch trao đổi ánh mắt lo lắng. Với số lượng chênh lệch quá lớn, đối đầu trực diện chắc chắn là điều không nên làm.
"Chúng ta phải dựa vào địa hình và cơ quan trận pháp của tòa thành cổ để tạo lợi thế." Tiêu Dịch nhanh chóng đưa ra chiến lược, "Cổ Thành Chìm này, theo những gì ta biết qua tài liệu cổ, từng là một pháo đài quân sự quan trọng, chắc chắn có nhiều cơ quan phòng thủ được thiết kế để chống lại kẻ địch xâm nhập với số lượng đông đảo."
Diệp Ninh gật đầu đồng tình, bắt đầu quan sát kỹ cấu trúc xung quanh. Quả nhiên, nàng phát hiện nhiều dấu hiệu của một hệ thống phòng thủ cổ xưa — những hành lang hẹp được thiết kế để hạn chế số người có thể di chuyển cùng lúc, những cơ quan bẫy được bố trí tại các điểm chiến lược, và đặc biệt, một hệ thống cửa cống có thể điều khiển dòng nước ngầm chảy qua thành, có khả năng dùng để tạo ra các chướng ngại tạm thời.
"Ta có một kế hoạch." Diệp Ninh lên tiếng, ánh mắt sáng lên đầy tự tin, "Chúng ta có thể lợi dụng hệ thống cửa cống này, dẫn dụ đội quân của Tần gia vào một khu vực hẹp, sau đó kích hoạt dòng nước để tạo ra một chướng ngại tạm thời, ngăn cản họ tiếp tục truy đuổi mà không cần phải giao chiến trực tiếp, tránh đổ máu không cần thiết."
"Kế hoạch hay đấy." Tiêu Dịch gật đầu tán thành, "Nhưng chúng ta cần phải nhử được toàn bộ hoặc phần lớn đội quân của họ vào đúng khu vực đó cùng một lúc mới có hiệu quả."
A Tam, dựa vào kinh nghiệm dẫn đường phong phú, đưa ra ý kiến: "Ta có thể giả vờ là kẻ phản bội bị bắt lại, dẫn dụ họ đi theo một con đường sai lệch, trong khi hai vị chuẩn bị cơ quan cửa cống. Ta biết rõ tâm lý của Tần Thiếu Hoa, hắn nóng vội và tự phụ, chắc chắn sẽ dễ dàng bị dẫn dụ nếu ta tỏ ra như đang bị ép buộc phải khai báo."
Diệp Ninh có chút lo lắng: "Nhưng như vậy rất nguy hiểm cho ngươi. Nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ khó lường."
"Ta phải chuộc lại lỗi lầm của mình." A Tam kiên quyết, ánh mắt đầy quyết tâm, "Đây là cơ hội để ta chứng minh lòng trung thành thật sự. Xin hai vị hãy tin tưởng ta lần này."
Nhìn ánh mắt kiên định ấy, Diệp Ninh và Tiêu Dịch cuối cùng cũng gật đầu đồng ý với kế hoạch.
A Tam nhanh chóng tách khỏi nhóm, cố tình để lộ tung tích cho đội quân Tần gia phát hiện. Đúng như dự đoán, Tần Thiếu Hoa nhanh chóng bắt được cậu, dùng lời đe dọa ép buộc cậu dẫn đường.
"Ngươi tốt hơn hết nên khai thật," Tần Thiếu Hoa gằn giọng, "bọn chúng hiện đang ở đâu?"
A Tam giả vờ run rẩy sợ hãi, chỉ tay về hướng khu vực có hệ thống cửa cống mà Diệp Ninh đã bố trí sẵn: "Ở... ở phía trước, qua hành lang hẹp kia, có một gian phòng lớn, bọn họ đang tìm kiếm mảnh bản đồ cuối cùng ở đó."
Tần Thiếu Hoa, với bản tính nóng vội và khao khát chiếm đoạt kho báu, không mảy may nghi ngờ, lập tức ra lệnh cho toàn bộ đội quân tiến vào hành lang hẹp theo hướng A Tam chỉ dẫn.
Khi phần lớn đội quân đã tiến sâu vào khu vực định sẵn, Diệp Ninh, đang ẩn nấp cùng Tiêu Dịch tại vị trí điều khiển cơ quan cửa cống, quan sát thấy thời cơ đã chín muồi.
"Bây giờ!" Nàng ra hiệu, cùng Tiêu Dịch phối hợp kéo mạnh đòn bẩy cổ xưa.
Một tiếng động cơ khí vang lên, tiếp theo là âm thanh nước chảy ào ạt. Dòng nước ngầm được dẫn qua hệ thống cửa cống bắt đầu tràn vào hành lang hẹp, nhanh chóng dâng lên đến ngang đầu gối, khiến đội quân Tần gia hoảng loạn, không thể tiếp tục tiến lên mà buộc phải rút lui trong hỗn loạn.
"Rút lui! Mau rút lui!" Tần Thiếu Hoa gào lên giữa dòng nước đang dâng, gương mặt đầy vẻ tức giận và bất lực khi nhận ra mình đã trúng kế.
Lợi dụng lúc hỗn loạn, A Tam nhanh chóng thoát khỏi sự kiểm soát của đội quân Tần gia, chạy nhanh về phía điểm hẹn với Diệp Ninh và Tiêu Dịch.
"Thành công rồi!" Cậu thở hổn hển nhưng gương mặt tràn đầy niềm vui, "Bọn chúng đã bị chặn lại ít nhất nửa canh giờ để xử lý tình huống ngập nước này."
"Làm tốt lắm, A Tam." Diệp Ninh mỉm cười, trong lòng tràn đầy sự tin tưởng dành cho cậu, "Nhờ có ngươi, chúng ta đã tránh được một trận giao chiến đẫm máu không cần thiết."
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, một giọng nói lạnh lẽo quen thuộc vang lên từ phía sau họ: "Các ngươi nghĩ, chỉ với một chút mưu mẹo nhỏ nhoi này, có thể ngăn cản được Tần gia sao?"
Cả ba người giật mình quay lại, thấy Tần lão gia — người mà họ chưa từng đối mặt trực tiếp trước đây — đang đứng đó cùng một nhóm nhỏ thuộc hạ tinh nhuệ, rõ ràng đã tách khỏi đội quân chính từ trước, không đi theo con đường mà A Tam dẫn dụ.
"Lão già này..." Tiêu Dịch nghiến răng, nhận ra họ đã đánh giá thấp sự cẩn trọng của đối thủ.
Tần lão gia nhìn ba người trẻ tuổi trước mặt, ánh mắt sắc lạnh như dao: "Ta đã sống đủ lâu để không dễ dàng mắc bẫy như đứa con trai ngu ngốc của ta. Giao nộp toàn bộ các mảnh bản đồ ra đây, ta có thể cân nhắc để các ngươi một con đường sống."
Diệp Ninh đứng thẳng người, dù đối mặt với tình huống nguy hiểm nhưng ánh mắt không hề khiếp sợ: "Tần lão gia, năm xưa ngài cấu kết hãm hại cha ta, cướp đoạt danh dự và tương lai của cả gia tộc chúng tôi. Hôm nay, ngài còn muốn cướp đoạt luôn cả sự thật lịch sử này sao? Công lý, sớm muộn cũng sẽ được thực thi."
"Công lý?" Tần lão gia cười lạnh, "Trong thế giới này, kẻ mạnh mới có quyền định nghĩa công lý là gì. Ngươi chỉ là một cô gái trẻ ngây thơ, không hiểu được quy luật tàn khốc của thực tại."
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một giọng nói uy nghiêm bất ngờ vang lên từ phía xa: "Tần Vô Cực, ngươi đã đi quá xa rồi."
Tất cả mọi người quay lại, thấy một đoàn người mặc quan phục uy nghi đang tiến đến, dẫn đầu là một vị quan lớn tuổi mang theo lệnh bài Đại Lý Tự, cùng vài binh lính triều đình được trang bị đầy đủ.
"Đại nhân..." Tiêu Dịch nhận ra vị quan lớn tuổi ấy, khẽ cúi đầu hành lễ, "người đã đến kịp thời."
Hóa ra, trong suốt thời gian qua, Tiêu Dịch đã bí mật gửi báo cáo về Đại Lý Tự thông qua các trạm liên lạc dọc đường, và vị thượng cấp của hắn, sau khi nhận được đầy đủ bằng chứng ban đầu về âm mưu của Tần gia, đã quyết định đích thân dẫn quân đến hỗ trợ vào đúng thời điểm quan trọng nhất này.
Tần lão gia nhìn thấy đoàn quan quân triều đình, sắc mặt biến đổi liên tục, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: "Đại Lý Tự có lệnh gì mà can thiệp vào chuyện tranh chấp kho báu tư nhân giữa các gia tộc tầm bảo?"
"Đây không đơn thuần là chuyện tranh chấp tư nhân." Vị quan lớn tuổi lên tiếng, giọng đanh thép, "Có bằng chứng cho thấy, ngươi đã cấu kết với một vị quan trong triều để dàn dựng một vụ án oan cách đây năm năm, hãm hại trung thần vô tội. Đây là trọng tội khi quân, ngươi có gì để biện minh không?"
Tần lão gia đứng chết lặng, nhận ra tình thế đã hoàn toàn xoay chuyển. Ông ta liếc nhìn thuộc hạ xung quanh, nhận ra với sự xuất hiện của quan quân triều đình, mọi phản kháng bằng vũ lực lúc này đều trở nên vô nghĩa và chỉ khiến tội trạng thêm nặng nề.
"Được," cuối cùng ông ta nghiến răng nhượng bộ, "ta sẽ tạm thời rút lui. Nhưng chuyện này chưa kết thúc đâu."
Nói xong, ông ta ra hiệu cho thuộc hạ rút lui trong ấm ức, dù trong lòng vẫn còn đầy sự bất phục và toan tính.
Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Tiêu Dịch với ánh mắt đầy biết ơn: "Cảm ơn ngươi, đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ chu đáo đến vậy."
"Đây là trách nhiệm của ta." Tiêu Dịch mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng, "Nhưng chúng ta vẫn chưa hoàn toàn an toàn. Tần lão gia tuy tạm thời rút lui, nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Chúng ta cần nhanh chóng tìm ra mảnh bản đồ cuối cùng và sự thật ẩn giấu bên trong Cửu Long Bảo Tàng, trước khi hắn có cơ hội phản công lần nữa."
Cả nhóm, giờ đây có thêm sự hỗ trợ từ đoàn quan quân triều đình, tiếp tục tiến sâu hơn vào Cổ Thành Chìm, hướng đến trung tâm của di tích cổ xưa — nơi bí mật cuối cùng của Cửu Long Bảo Đồ đang chờ đợi được khám phá.