Sáng hôm sau, khi Diệp Ninh và Tiêu Dịch thu dọn hành lý chuẩn bị tiếp tục hành trình, một bóng người quen thuộc bất ngờ xuất hiện từ phía rừng cây — chính là A Tam, gương mặt tái nhợt, dáng vẻ hoảng loạn khác hẳn với sự thật thà chất phác trước đây.
"Hai vị..." Cậu ta quỳ sụp xuống trước mặt họ, giọng run rẩy, "ta có lỗi với hai vị. Xin hai vị tha thứ, hoặc trừng phạt thế nào cũng được, nhưng xin hãy nghe ta giải thích trước."
Diệp Ninh và Tiêu Dịch trao đổi ánh mắt, cả hai đều đã có linh cảm không lành từ trước, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh: "Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?"
"Ta..." A Tam nghẹn ngào, "ta đã báo tin cho Tần gia biết về vị trí và tiến độ tìm kiếm bản đồ của hai vị."
Diệp Ninh nghe xong, trong lòng dâng lên một cơn giận dữ khó kiềm chế, nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh, gằn giọng hỏi: "Tại sao? Tần gia đã trả cho ngươi bao nhiêu tiền để phản bội chúng ta?"
"Không phải vì tiền!" A Tam ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa, "Ta xin thề, ta chưa từng nhận một xu nào từ Tần gia cho việc này! Là vì... vì em gái ta."
Cậu ta bắt đầu kể lại câu chuyện, giọng nói đầy đau khổ: "Ba năm trước, em gái ta mắc phải một căn bệnh lạ, cả nhà chạy vạy khắp nơi tìm thầy thuốc nhưng không ai chữa được. Đúng lúc gia đình ta tuyệt vọng nhất, một người của Tần gia tình cờ đi ngang qua, thấy hoàn cảnh đáng thương liền mời một vị danh y nổi tiếng đến chữa trị miễn phí, còn tặng thêm một khoản tiền lớn để gia đình ta trang trải cuộc sống sau đó. Em gái ta nhờ vậy mà được cứu sống."
"Sau này," A Tam tiếp tục, giọng nghẹn ngào, "người đó nói với ta rằng, đây coi như một món nợ ân tình, và một ngày nào đó, nếu Tần gia cần ta giúp đỡ việc gì, mong ta đừng từ chối. Ta đã đồng ý, vì dù sao, họ đã cứu mạng em gái ta. Ta không ngờ, món nợ ân tình ấy, cuối cùng lại biến thành việc phải phản bội lòng tin của hai vị."
Diệp Ninh im lặng, cơn giận dữ ban đầu dần chuyển thành một sự phức tạp khó tả. Nàng hiểu, hoàn cảnh của A Tam không đơn giản chỉ là phản bội vì lòng tham, mà là một sự giằng xé giữa ân nghĩa và đạo đức.
"Vậy," nàng hỏi, giọng đã dịu đi phần nào, "ngươi đã báo cho Tần gia những gì?"
"Ta chỉ báo rằng hai vị đã tìm được bốn mảnh bản đồ, và đang nghỉ chân gần khu rừng phía đông Thất Tinh Cốc." A Tam đáp, "Nhưng ta thề, ta không hề tiết lộ bất kỳ chi tiết nào về nội dung bản đồ, hay các phương pháp giải mã mà hai vị đã sử dụng. Và..." cậu ta ngập ngừng, "sau khi báo tin xong, lương tâm ta cắn rứt không yên, nên đã quay lại đây để thú nhận với hai vị, mong có thể sửa chữa phần nào lỗi lầm của mình."
Tiêu Dịch trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi lên tiếng: "A Tam, việc ngươi làm, dù có lý do gì đi nữa, đã gây nguy hiểm thực sự cho chúng ta. Nhưng ta cũng hiểu, hoàn cảnh ép buộc ngươi vào tình thế khó xử giữa ân nghĩa và đạo lý. Ngươi nói ngươi muốn sửa chữa lỗi lầm — vậy ngươi có sẵn lòng giúp chúng ta đối phó với tình huống nguy hiểm sắp tới không?"
A Tam ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên tia hy vọng: "Ta sẵn lòng làm bất cứ điều gì để chuộc lại lỗi lầm! Xin hai vị cho ta cơ hội."
Diệp Ninh nhìn A Tam, trong lòng nhớ lại lời dạy của ông nội về việc phân biệt giữa lòng tin mù quáng và sự tha thứ có nguyên tắc. Nàng quyết định, sẽ cho cậu ta một cơ hội, nhưng không hoàn toàn dễ dàng bỏ qua.
"Được," nàng gật đầu, "ta tạm thời tin tưởng ngươi thêm một lần nữa. Nhưng từ giờ trở đi, mọi hành động của ngươi, chúng ta sẽ giám sát chặt chẽ hơn. Nếu còn phát hiện bất kỳ dấu hiệu phản bội nào khác, ta sẽ không còn khoan nhượng."
"Ta hiểu, ta xin cam đoan sẽ trung thành tuyệt đối từ giờ trở đi!" A Tam quỳ lạy tạ ơn, gương mặt tràn đầy sự biết ơn chân thành.
Tiêu Dịch nhìn cảnh tượng ấy, khẽ gật đầu tán thành quyết định của Diệp Ninh, rồi chuyển sang vấn đề cấp bách hơn: "Vấn đề bây giờ là, Tần Thiếu Hoa đã biết được vị trí gần đúng của chúng ta. Rất có thể, hắn đang trên đường truy đuổi tới đây ngay lúc này."
Đúng như dự đoán, chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, kèm theo tiếng hò hét của một đoàn người đông đảo đang tiến đến gần khu rừng.
"Chúng đến rồi!" A Tam hoảng hốt, "Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây!"
Diệp Ninh nhanh chóng thu dọn hành lý, cùng Tiêu Dịch và A Tam chạy sâu vào rừng cây để tránh sự truy đuổi trực diện. Nhờ có A Tam thông thạo địa hình, họ tìm được một con đường tắt xuyên qua khu rừng rậm, dẫn ra một hướng khác hoàn toàn so với dự đoán của đội quân Tần gia.
Trong lúc chạy trốn, Diệp Ninh không nhịn được hỏi A Tam: "Ngươi có biết, Tần gia còn có bao nhiêu người, và họ dự định sẽ làm gì tiếp theo không?"
"Ta chỉ biết," A Tam vừa chạy vừa trả lời, hơi thở gấp gáp, "Tần lão gia đang tự mình dẫn thêm một đội quân lớn hơn từ kinh thành đến, dự định sẽ tập trung toàn lực tại mảnh bản đồ cuối cùng — nghe nói nằm ở Cổ Thành Chìm, một di tích cổ bị chôn vùi dưới lòng đất từ nhiều thế kỷ trước. Có lẽ, họ định dùng vũ lực để cướp đoạt toàn bộ Cửu Long Bảo Đồ ngay tại đó."
Tiêu Dịch nghe vậy, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: "Nếu đúng vậy, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra mảnh bản đồ thứ năm, thứ sáu trước khi đến Cổ Thành Chìm, và chuẩn bị kỹ lưỡng để đối phó với trận chiến quyết định sắp tới."
Diệp Ninh gật đầu, ánh mắt kiên định: "Đúng vậy. Chúng ta không thể để Tần gia độc chiếm bí mật này, dùng nó để tiếp tục che giấu tội ác và củng cố quyền lực bất chính. Vì công lý cho cha ta, vì sự thật lịch sử, chúng ta phải tiếp tục tiến lên."
Ba người tiếp tục hành trình xuyên qua những cánh rừng, ngọn núi, hướng về phía những mảnh bản đồ còn lại, trong lòng mỗi người đều mang theo những quyết tâm và hy vọng riêng, nhưng cùng chung một mục tiêu: tìm ra sự thật, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai và bất trắc.
Trên đường đi, A Tam, giờ đây đã thật lòng đứng về phía họ, không ngừng dùng kiến thức địa hình phong phú của mình để giúp cả nhóm tránh được nhiều hiểm nguy tiềm ẩn, dần dần lấy lại được sự tin tưởng mà cậu đã đánh mất.
Diệp Ninh nhìn hai người đồng hành bên cạnh — một người bí ẩn nhưng đáng tin cậy, một người từng phạm sai lầm nhưng đang cố gắng chuộc lỗi — trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Nàng nhận ra, hành trình tìm kiếm kho báu này, không chỉ đơn thuần là cuộc phiêu lưu khám phá bí mật lịch sử, mà còn là hành trình học hỏi về lòng tin, sự tha thứ, và tình bạn chân chính giữa những con người xa lạ ban đầu.