Đêm đó, hai người tìm một khu rừng nhỏ gần đó để cắm trại nghỉ ngơi, chờ quần áo khô ráo sau sự cố ngập nước trong mê cung. Tiêu Dịch nhóm lửa, còn Diệp Ninh ngồi bên cạnh, cẩn thận lau chùi và cất giữ bốn mảnh ngọc bội đã thu thập được.
Trong lúc dọn dẹp hành lý, chiếc áo khoác ngoài của Tiêu Dịch bị treo gần đống lửa để hong khô vô tình rơi xuống đất, để lộ một vật nhỏ rơi ra từ túi trong — một chiếc lệnh bài bằng đồng, khắc hình một con kỳ lân uy nghiêm cùng hai chữ triện cổ.
Diệp Ninh nhặt lên định trả lại cho hắn, nhưng khi nhìn kỹ hai chữ triện khắc trên lệnh bài, nàng chợt sững người.
"Đại Lý Tự..." Nàng thì thầm đọc, tay run run cầm chặt lấy lệnh bài, ngẩng đầu nhìn Tiêu Dịch với ánh mắt đầy kinh ngạc và có chút tổn thương, "Ngươi... ngươi là người của Đại Lý Tự?"
Tiêu Dịch đang định quay lại lấy áo, thấy cảnh tượng ấy thì khựng người, biết rằng bí mật đã không thể giấu được nữa. Hắn thở dài, ngồi xuống đối diện nàng, ánh mắt nghiêm túc: "Đúng vậy. Ta là quan viên của Đại Lý Tự, được phái đi điều tra bí mật một số vụ án cũ liên quan đến các báu vật hoàng gia bị thất lạc — trong đó có vụ án Dạ Minh Châu năm xưa."
Diệp Ninh cảm thấy một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng — vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng biết được sự thật, vừa có chút hoang mang và tổn thương vì đã bị giấu kín suốt thời gian qua.
"Vậy từ đầu, ngươi tiếp cận ta," nàng cố giữ giọng bình tĩnh nhưng không giấu được sự dao động, "chỉ là vì nhiệm vụ điều tra? Ngươi đã biết rõ về vụ án của cha ta ngay từ đầu?"
"Không hoàn toàn như vậy." Tiêu Dịch vội vàng giải thích, giọng có chút gấp gáp hiếm thấy, "Ta thật sự chỉ tình cờ có mặt ở Vô Danh Sơn khi thấy cô nương gặp nguy hiểm trong lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Nhưng đúng là, sau khi biết cô nương xuất thân từ Diệp gia và đang tìm kiếm Cửu Long Bảo Đồ, ta đã nhận ra mối liên hệ với nhiệm vụ điều tra của mình, nên quyết định đồng hành cùng cô nương."
Hắn ngừng lại, ánh mắt trở nên chân thành: "Nhưng ta muốn cô nương hiểu rõ một điều — dù ban đầu có động cơ liên quan đến nhiệm vụ, những gì ta trải qua cùng cô nương trong suốt hành trình này, mọi sự giúp đỡ, mọi khoảnh khắc chân thành, đều không hề giả dối."
Diệp Ninh im lặng, cố gắng tiêu hóa những thông tin vừa nhận được. Nàng hiểu, về lý mà nói, hắn không hề nói dối nàng trực tiếp, chỉ là chưa tiết lộ toàn bộ sự thật mà thôi. Nhưng cảm giác bị giấu giếm vẫn khiến trái tim nàng có chút nhói đau.
"Vậy," nàng hít một hơi sâu, cố gắng tập trung vào điều quan trọng hơn, "Đại Lý Tự điều tra vụ án của cha ta, có phát hiện được điều gì không? Có bằng chứng nào cho thấy ông ấy bị vu oan không?"
Tiêu Dịch gật đầu, lấy từ trong túi hành lý ra một tập tài liệu được bọc kỹ trong lớp vải dầu chống nước, đưa cho nàng xem. "Đây là những gì ta đã thu thập được trong quá trình điều tra bí mật suốt hai năm qua. Vụ án Dạ Minh Châu năm xưa, có rất nhiều điểm bất hợp lý mà thời điểm đó, dưới áp lực chính trị, không ai dám công khai đặt câu hỏi."
Diệp Ninh mở tập tài liệu, đọc lướt qua những ghi chép chi tiết — về nhân chứng bị mất tích một cách bí ẩn ngay sau khi khai báo, về những khoản chi tiêu bất thường của một số quan lại cấp cao ngay trước và sau thời điểm vụ án xảy ra, về việc chứng cứ buộc tội cha nàng có nhiều điểm mâu thuẫn logic không được điều tra kỹ lưỡng.
"Người chủ mưu thật sự," Tiêu Dịch tiếp tục, giọng trầm xuống, "theo những manh mối ta thu thập được, rất có thể liên quan đến Lại Thượng Thư — một vị quan lớn trong triều, người có mối quan hệ mật thiết với Tần gia từ nhiều năm nay. Ta nghi ngờ, ông ta đã lợi dụng chuyến khảo cổ hoàng gia năm đó, biết được cha cô nương phát hiện manh mối về Cửu Long Bảo Đồ, sợ rằng bí mật chính trị chôn giấu trong đó sẽ bị phanh phui, nên đã cấu kết với Tần gia hãm hại ông ấy để bịt miệng, đồng thời cũng nhằm mục đích tự mình độc chiếm kho báu."
Diệp Ninh siết chặt tập tài liệu trong tay, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động lẫn phẫn nộ: "Vậy tại sao, suốt hai năm điều tra, Đại Lý Tự vẫn chưa thể minh oan cho cha ta?"
"Vì chúng ta thiếu bằng chứng then chốt, đủ sức thuyết phục để có thể công khai buộc tội một vị quan lớn trong triều mà không gặp phải sự phản kháng chính trị mạnh mẽ." Tiêu Dịch giải thích, "Đó cũng chính là lý do ta cần tìm ra Cửu Long Bảo Đồ — ta tin rằng, bên trong kho báu ấy, có thể chứa đựng bằng chứng cuối cùng có thể lật đổ hoàn toàn âm mưu này."
Diệp Ninh nhìn Tiêu Dịch, trong lòng dần nguôi ngoai cảm giác bị tổn thương ban đầu, thay vào đó là một sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc hơn. Nàng nhận ra, hành trình của họ, dù xuất phát từ những động cơ khác nhau ban đầu, giờ đây đã hòa làm một mục tiêu chung — tìm ra sự thật và công lý.
"Được," nàng khẽ gật đầu, giọng đã bình tĩnh trở lại, "ta tin ngươi. Chúng ta tiếp tục hành trình, cùng nhau tìm ra sự thật."
Tiêu Dịch nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích: "Cảm ơn cô nương đã tin tưởng ta. Ta hứa, từ giờ trở đi, sẽ không giấu giếm cô nương bất cứ điều gì quan trọng nữa."
"Vậy," Diệp Ninh chợt nhớ ra một điều, ánh mắt tò mò, "lệnh bài Đại Lý Tự này, thông thường chỉ được cấp cho quan viên chính thức. Ngươi còn trẻ như vậy, đã đảm nhiệm vị trí điều tra bí mật quan trọng thế này, xuất thân của ngươi rốt cuộc là gì?"
Tiêu Dịch thoáng do dự, ánh mắt lộ ra một chút phức tạp khó tả: "Chuyện này... liên quan đến một số vấn đề nhạy cảm hơn. Ta xin phép được giữ kín thêm một thời gian nữa, đến khi thời điểm thích hợp, ta nhất định sẽ nói rõ mọi chuyện với cô nương. Xin cô nương thông cảm."
Nhìn vẻ mặt có phần khó xử của hắn, Diệp Ninh không muốn ép buộc thêm, chỉ gật đầu chấp nhận: "Được, ta sẽ chờ."
Đêm đó, khi Tiêu Dịch đã ngủ say bên đống lửa, Diệp Ninh vẫn còn thức, nhìn lên bầu trời đầy sao, trong lòng suy nghĩ miên man về những gì vừa biết được.
Vụ án oan của cha nàng không đơn thuần chỉ là bi kịch cá nhân của gia tộc, mà là một phần của âm mưu chính trị lớn lao, có thể liên quan đến những nhân vật quyền lực nhất trong triều đình. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn nguy hiểm và phức tạp hơn nhiều so với những gì nàng từng tưởng tượng.
Nhưng nhìn sang bóng dáng Tiêu Dịch đang ngủ yên bên đống lửa, một cảm giác an tâm kỳ lạ vẫn len lỏi trong lòng nàng. Dù thân phận thật sự của hắn còn nhiều điều bí ẩn chưa được giải đáp, nhưng sự chân thành trong ánh mắt hắn khi nói về việc muốn giúp nàng tìm ra công lý, nàng tin là thật.
"Cha ơi," nàng thì thầm nhìn lên bầu trời đêm, như đang gửi gắm lời nhắn đến người cha đang lưu đày nơi biên ải xa xôi, "con sẽ tìm ra sự thật, và đưa cha trở về. Xin cha hãy chờ con thêm một chút nữa."
Nàng không hề biết rằng, cùng lúc ấy, ở một nơi khác không xa, A Tam đang đứng trước một trại quân nhỏ được dựng lên bí mật giữa rừng, đối diện với Tần Thiếu Hoa đang chờ đợi báo cáo.
"Nói," Tần Thiếu Hoa lạnh lùng ra lệnh, "bọn chúng hiện đang ở đâu? Đã tìm được bao nhiêu mảnh bản đồ rồi?"
A Tam đứng im lặng một lúc lâu, gương mặt đầy giằng xé nội tâm, cuối cùng mới cất tiếng, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản: "Bọn họ... đã tìm được bốn mảnh. Hiện đang nghỉ chân gần khu rừng phía đông Thất Tinh Cốc."