Ba ngày sau, dưới sự dẫn đường của A Tam, Diệp Ninh và Tiêu Dịch đến được cửa vào Thất Tinh Cốc — một thung lũng u ám nằm lọt thỏm giữa bảy ngọn núi nhỏ xếp thành hình vòng cung kỳ lạ, được cho là mô phỏng theo chòm sao Bắc Đẩu.
"Đây rồi." A Tam dừng lại trước một cánh cổng đá cổ kính, phủ đầy dây leo, "Mê Cung Thất Tinh nằm ngay bên trong. Ta chỉ có thể dẫn đường đến đây thôi, phần còn lại, ta e rằng bản thân không đủ khả năng để đồng hành cùng hai vị."
Diệp Ninh gật đầu cảm ơn, trả thêm cho A Tam một khoản tiền công như đã hứa, rồi cùng Tiêu Dịch bước qua cánh cổng đá tiến vào mê cung.
Bên trong, một không gian rộng lớn đến kinh ngạc mở ra trước mắt họ — những dãy hành lang đá đan xen chồng chéo như mạng nhện, dẫn đến vô số ngã rẽ khác nhau, tưởng chừng như không có điểm kết thúc.
"Mê cung thật sự." Tiêu Dịch nhìn quanh, giọng có phần dè dặt, "Nếu không cẩn thận, rất dễ bị lạc mãi mãi trong này."
Diệp Ninh lấy mảnh ngọc bội đã ghép ba mảnh ra, cẩn thận nghiên cứu. Phần bản đồ mới chỉ ra rằng, để tìm được mảnh thứ tư, họ cần phải giải mã một câu đố dựa trên thiên văn — cụ thể là vị trí của bảy ngôi sao trong chòm Bắc Đẩu, tương ứng với bảy ngã rẽ trong mê cung.
"Ông nội từng dạy ta cách đọc thiên tượng." Nàng lẩm bẩm, cố nhớ lại những kiến thức đã học, "Nhưng để áp dụng vào mê cung phức tạp thế này, ta cần phải tính toán thật kỹ."
Nàng ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời hẹp lộ ra giữa các vách đá cao, cố gắng xác định vị trí mặt trời để tính toán phương hướng chuẩn xác. Tiêu Dịch đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát nàng làm việc, thỉnh thoảng đưa ra vài gợi ý hữu ích dựa trên kiến thức của chính hắn.
"Theo cách tính của ta," Diệp Ninh sau một hồi lâu tính toán, cuối cùng lên tiếng, "chúng ta cần đi theo thứ tự: đông bắc, rồi tây, rồi đông nam, sau đó..." Nàng dừng lại, nhíu mày, "còn bốn hướng nữa ta chưa thể xác định chắc chắn, cần phải vừa đi vừa quan sát thêm."
"Vậy chúng ta bắt đầu thôi." Tiêu Dịch gật đầu, "Cẩn thận đánh dấu lại đường đi, để tránh bị lạc hoặc đi vòng lại chỗ cũ."
Hai người bắt đầu tiến vào mê cung, theo hướng đông bắc như Diệp Ninh đã tính toán. Con đường ngoằn ngoèo dẫn qua nhiều ngã rẽ, một số nơi có khắc những dòng cổ thi mờ nhạt trên tường đá, dường như là manh mối bổ sung cho việc xác định phương hướng.
"'Sao Khôi dẫn lối phương đông bắc, ánh sáng đầu tiên chiếu rọi đường.'" Diệp Ninh đọc to dòng chữ khắc trên tường tại ngã rẽ đầu tiên, gương mặt sáng lên, "Đây chính là xác nhận cho hướng đi ta vừa tính toán! Sao Khôi là ngôi sao đầu tiên trong chòm Bắc Đẩu, ứng với hướng đông bắc."
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, tại mỗi ngã rẽ đều tìm thấy những dòng cổ thi tương tự, mỗi câu lại tương ứng với một trong bảy ngôi sao của chòm Bắc Đẩu, dẫn dắt họ đi đúng hướng.
Nhưng đến ngã rẽ thứ năm, họ gặp phải một trở ngại lớn — dòng chữ khắc trên tường đã bị mài mòn gần như không thể đọc được, chỉ còn sót lại vài nét mơ hồ.
"Không đọc được rõ ràng." Diệp Ninh cau mày, cố gắng dùng tay sờ theo những vết khắc còn sót lại, "Ta chỉ nhận ra được nửa chữ đầu, có vẻ là chữ 'Ngọc'..."
Tiêu Dịch tiến lại gần, cũng cố gắng quan sát, rồi bất ngờ lên tiếng: "Có thể là 'Ngọc Hành' — tên của ngôi sao thứ năm trong chòm Bắc Đẩu. Nếu đúng vậy, theo quy luật vị trí các sao, hướng đi tiếp theo phải là..." Hắn tính toán nhanh trong đầu, "tây nam."
"Ngươi cũng biết về thiên văn?" Diệp Ninh không khỏi ngạc nhiên trước kiến thức uyên bác của hắn.
"Biết chút ít." Tiêu Dịch khiêm tốn đáp, nhưng ánh mắt lại lộ ra sự tự tin nhất định.
Cả hai tiếp tục dựa vào sự phối hợp ăn ý giữa kiến thức thiên văn của Diệp Ninh và sự am hiểu rộng rãi của Tiêu Dịch để lần lượt vượt qua các ngã rẽ còn lại. Đến ngã rẽ cuối cùng, thử thách khó khăn nhất xuất hiện: một căn phòng tròn với bảy cánh cửa đá xếp thành vòng tròn, mỗi cánh cửa khắc hình một ngôi sao khác nhau, nhưng chỉ có một cánh cửa dẫn đến lối ra an toàn, những cánh cửa còn lại đều dẫn đến ngõ cụt hoặc bẫy nguy hiểm.
"Đây mới thực sự là thử thách cuối cùng." Tiêu Dịch nhận định, quan sát kỹ bảy cánh cửa, "Chúng ta cần xác định chính xác vị trí tương đối của bảy ngôi sao trong thời điểm hiện tại, không chỉ đơn thuần theo thứ tự cố định."
Diệp Ninh nhìn lên khoảng trời tròn nhỏ hẹp phía trên căn phòng, nơi có thể nhìn thấy một mảng bầu trời đêm nhân tạo được tái hiện bằng cách nào đó qua thiết kế kiến trúc đặc biệt — dù là ban ngày, những viên đá dạ quang gắn trên trần vẫn phát sáng lờ mờ, mô phỏng lại vị trí các vì sao vào một thời khắc cụ thể trong lịch sử.
"Đây là bản đồ sao của đêm Thịnh Vũ Đế mất tích." Nàng chợt nhận ra, giọng đầy kích động, "Nếu ta nhớ không lầm những gì ông nội từng kể, sự kiện đó xảy ra vào một đêm trăng tròn giữa mùa thu, khi chòm Bắc Đẩu nằm ở vị trí đặc biệt hướng chính bắc."
Nàng đối chiếu vị trí các viên đá dạ quang trên trần với hình khắc trên bảy cánh cửa, cẩn thận tính toán. Sau một hồi lâu tập trung cao độ, cuối cùng nàng chỉ vào cánh cửa thứ tư tính từ trái sang: "Là cánh cửa này! Ứng với vị trí sao Thiên Quyền vào đêm đó."
"Cô nương có chắc chắn không?" Tiêu Dịch hỏi, ánh mắt đầy tin tưởng nhưng vẫn cẩn trọng hỏi lại để chắc chắn, "Nếu sai, hậu quả có thể rất nghiêm trọng."
Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, nhìn lại toàn bộ phép tính một lần nữa trong đầu, rồi gật đầu dứt khoát: "Ta chắc chắn. Chúng ta cùng bước qua nhé?"
"Được." Tiêu Dịch nắm lấy tay nàng, ánh mắt kiên định, "Dù kết quả thế nào, chúng ta cùng đối mặt."
Cử chỉ nắm tay đầy tin tưởng ấy khiến trái tim Diệp Ninh khẽ đập nhanh hơn một nhịp, nhưng nàng không có thời gian để suy nghĩ thêm về cảm xúc lạ lẫm ấy, cả hai cùng nhau bước qua cánh cửa thứ tư.
Cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra, để lộ một hành lang ngắn dẫn đến một gian phòng nhỏ, nơi bệ đá trung tâm đặt mảnh ngọc bội thứ tư đang chờ đợi.
"Thành công rồi!" Diệp Ninh reo lên vui mừng, chạy đến lấy mảnh ngọc bội. Nhưng khi nàng vừa chạm vào, cánh cửa phía sau họ bất ngờ đóng sập lại với tiếng động chấn động, cả căn phòng bắt đầu rung chuyển nhẹ.
"Có vẻ như đây không phải điểm kết thúc thật sự." Tiêu Dịch nhanh chóng quan sát xung quanh, phát hiện một cơ quan ẩn trong tường đang bắt đầu hoạt động, nước từ đâu đó bắt đầu tràn vào phòng qua các khe hở nhỏ.
"Bẫy ngập nước!" Diệp Ninh hoảng hốt, "Chúng ta phải tìm cách thoát ra nhanh!"
Hai người cuống cuồng tìm kiếm lối thoát trong khi mực nước dâng lên nhanh chóng. Tiêu Dịch phát hiện một cơ chế bánh răng ẩn trên tường, đoán rằng đây có thể là chìa khóa để mở lại cánh cửa.
"Cô nương, phối hợp với ta!" Hắn hô lớn, "Ta sẽ giữ bánh răng này cố định, cô nương tìm cách kéo đòn bẩy bên kia tường!"
Diệp Ninh không chần chừ, lập tức làm theo. Trong tình huống nguy cấp, cả hai phối hợp ăn ý một cách đáng kinh ngạc, dù mực nước đã dâng đến ngang eo. Cuối cùng, khi đòn bẩy được kéo đúng lúc bánh răng cố định, một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa đá từ từ mở ra trở lại, nước bắt đầu rút nhanh qua một lối thoát bí mật khác.
Khi cả hai thoát ra khỏi mê cung, người ướt sũng nhưng an toàn, ánh nắng chiều bên ngoài chưa bao giờ khiến họ cảm thấy ấm áp và nhẹ nhõm đến vậy.
"Chúng ta làm được rồi." Diệp Ninh thở phào, ngồi bệt xuống đất, nhìn mảnh ngọc bội thứ tư đang nắm chặt trong tay.
Tiêu Dịch ngồi xuống bên cạnh nàng, ánh mắt nhìn nàng đầy sự ngưỡng mộ chân thành: "Cô nương thật sự rất tài giỏi. Nếu không có khả năng đọc thiên tượng chuẩn xác của cô nương, chúng ta không thể nào vượt qua được thử thách cuối cùng ấy."
"Chúng ta cùng nhau làm được." Diệp Ninh mỉm cười, nhìn sang hắn, "Không chỉ riêng mình ta."
Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ấy, không khí bỗng trở nên có chút khác lạ, ấm áp và gần gũi hơn hẳn so với sự cảnh giác ban đầu khi mới quen biết. Diệp Ninh cảm nhận được một cảm giác an toàn kỳ lạ mỗi khi có Tiêu Dịch bên cạnh, như thể dù gặp phải nguy hiểm gì, chỉ cần có hắn đồng hành, mọi thử thách đều có thể vượt qua.
"Tiêu Dịch," nàng khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo một sự tin tưởng mới mẻ, "cảm ơn ngươi, vì đã luôn ở bên cạnh giúp đỡ ta trong suốt hành trình này."
Tiêu Dịch nhìn nàng, trong đôi mắt lãnh đạm thường ngày ánh lên một tia ấm áp hiếm thấy: "Không cần cảm ơn. Ta..." hắn ngập ngừng một chút, như đang cân nhắc điều gì đó quan trọng, "ta cũng rất vui vì được đồng hành cùng cô nương trên con đường này."
Cả hai không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa hành trình đầy hiểm nguy, trong khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam ấm áp.