Cơn bão cát kéo dài suốt cả đêm, đến gần sáng mới lắng xuống. Diệp Ninh và Tiêu Dịch tranh thủ lúc trời còn tờ mờ để rời khỏi hang đá, tránh chạm mặt đội quân Tần gia đang tìm cách truy đuổi.
Khi mặt trời lên cao, cả hai đã cách xa Hắc Sa Cốc, dừng chân tại một ốc đảo nhỏ có nước suối trong lành để nghỉ ngơi và giải mã mảnh ngọc bội mới tìm được.
Diệp Ninh lấy cả ba mảnh ngọc bội ra, cẩn thận ghép chúng lại với nhau theo đúng thứ tự. Khi ba mảnh khớp nối hoàn chỉnh, phần bản đồ hiện lên rõ ràng hơn hẳn, và ở một góc nhỏ, một dòng chữ cổ bắt đầu hiện rõ mà trước đó, khi chỉ có một hoặc hai mảnh, hoàn toàn không thể nhận ra.
"Đây là..." Diệp Ninh nheo mắt cố gắng đọc những ký tự cổ, nhưng vốn kiến thức về cổ văn của nàng, dù đã được ông nội dạy dỗ kỹ lưỡng, vẫn còn hạn chế với loại chữ viết cổ xưa đến vậy.
"Để ta xem thử." Tiêu Dịch ghé lại gần, ánh mắt lướt qua dòng chữ chỉ trong chốc lát đã có vẻ hiểu được phần lớn ý nghĩa, khiến Diệp Ninh không khỏi kinh ngạc.
"Ngươi đọc được cổ văn này sao?" Nàng hỏi, giọng đầy hoài nghi, "Đây là loại văn tự cổ từ thời Thịnh Vũ Đế, ngay cả những học giả uyên bác nhất cũng hiếm khi thông thạo."
Tiêu Dịch khựng lại một chút, nhận ra mình vừa để lộ quá nhiều, nhưng đã không thể rút lại lời nói. Hắn thở dài, quyết định tiết lộ một phần sự thật: "Ta từng có cơ duyên tiếp xúc với một số tài liệu cổ liên quan đến giai đoạn lịch sử này. Không phải bí mật gì to tát, chỉ là... có chút xuất thân đặc biệt mà thôi."
Diệp Ninh nhìn hắn dò xét, nhưng không truy hỏi thêm, chỉ tập trung vào nội dung dòng chữ: "Vậy, dòng chữ này nói gì?"
"Đại khái ý nghĩa là," Tiêu Dịch chậm rãi dịch nghĩa, "'Nơi công lý bị chôn vùi, ắt sẽ có ngày ánh sáng soi rọi. Kẻ mượn danh trung thần, thực chất mang dã tâm thoán đoạt.' Đây có vẻ như một lời cảnh báo hoặc gợi ý được để lại bởi chính người đã giấu mảnh bản đồ này."
Diệp Ninh nghe xong, trong lòng dấy lên một linh cảm mạnh mẽ: "'Kẻ mượn danh trung thần, thực chất mang dã tâm thoán đoạt'... Nghe có vẻ như đang ám chỉ một âm mưu chính trị nào đó, không đơn thuần chỉ là chuyện tìm kiếm kho báu."
"Đúng vậy." Tiêu Dịch gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc, "Ta ngờ rằng, Cửu Long Bảo Đồ không đơn thuần chỉ dẫn đến vàng bạc châu báu. Rất có thể, nó còn liên quan đến một bí mật lịch sử quan trọng hơn nhiều — có thể là bằng chứng về một âm mưu tranh quyền đoạt vị nào đó từ một nghìn năm trước."
Diệp Ninh trầm ngâm, rồi chợt nhớ ra điều gì đó: "Ông nội từng kể, cha ta khi dẫn đoàn khảo cổ hoàng gia năm xưa, đã phát hiện manh mối liên quan đến Cửu Long Bảo Đồ. Không lâu sau đó, ông bị vu oan tội đánh tráo Dạ Minh Châu. Liệu có phải, ai đó đã biết cha ta sắp tìm ra sự thật nguy hiểm này, nên cố tình hãm hại ông để bịt miệng?"
Câu hỏi ấy khiến cả hai người rơi vào im lặng, cùng suy nghĩ về khả năng đáng sợ vừa được đặt ra. Nếu đúng như vậy, vụ án oan của Diệp Thanh Sơn không đơn thuần chỉ là chuyện ghen ghét đố kỵ trong giới tầm bảo, mà là một phần của âm mưu chính trị lớn hơn nhiều, có thể liên quan đến những thế lực cao cấp trong triều đình.
"Tần gia," Diệp Ninh lên tiếng, giọng dần trở nên sắc bén, "bọn họ tranh giành Cửu Long Bảo Đồ quyết liệt đến vậy, liệu có phải chỉ vì tham lam của cải, hay còn vì một mục đích khác — che giấu hoặc lợi dụng bí mật chính trị mà kho báu này nắm giữ?"
"Rất có khả năng." Tiêu Dịch gật đầu, "Và nếu Tần gia chỉ là công cụ, vậy phía sau họ, hẳn còn có một thế lực lớn hơn đang giật dây."
Diệp Ninh nhìn Tiêu Dịch, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Ngươi có vẻ hiểu biết rất sâu về những chuyện triều chính này. Rốt cuộc, ngươi là ai? Tại sao lại quan tâm đến Cửu Long Bảo Đồ và vụ án của cha ta đến vậy?"
Tiêu Dịch im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn ra xa, dường như đang đấu tranh nội tâm về việc có nên tiết lộ thêm hay không. Cuối cùng, hắn chỉ đáp: "Ta hứa, đến thời điểm thích hợp, ta sẽ nói cho cô nương biết toàn bộ sự thật về thân phận của ta. Nhưng bây giờ, xin cô nương hãy tin tưởng ta thêm một chút nữa — mục đích của ta, tuyệt đối không phải để làm hại cô nương hay Diệp gia."
Câu trả lời mập mờ ấy khiến Diệp Ninh không hoàn toàn yên tâm, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định và chân thành của hắn, nàng cũng không nỡ truy vấn thêm. Dù sao, hắn đã hai lần cứu mạng nàng, và kiến thức uyên bác của hắn thực sự hữu ích cho hành trình phía trước.
"Được." Nàng gật đầu, "Ta sẽ tạm thời tin tưởng ngươi. Nhưng nhớ kỹ, nếu phát hiện ngươi có ý đồ xấu, ta sẽ không nương tay."
Tiêu Dịch khẽ bật cười trước lời cảnh cáo đầy khí phách ấy: "Được, ta ghi nhớ."
Hai người tiếp tục hành trình, theo chỉ dẫn mới trên bản đồ hướng đến một địa danh gọi là Thất Tinh Cốc — nơi có di tích Mê Cung Thất Tinh nổi tiếng với độ phức tạp và nguy hiểm bậc nhất trong các truyền thuyết về cơ quan trận pháp cổ đại.
Trên đường đi, họ tình cờ gặp một thanh niên trẻ tuổi đang loay hoay sửa chữa bánh xe la bị gãy trục giữa đường hoang vắng. Người này tự xưng là A Tam, làm nghề dẫn đường cho các đoàn lữ hành qua khu vực hiểm trở này, nhờ thông thạo địa hình từ nhỏ.
"Hai vị định đến Thất Tinh Cốc sao?" A Tam nghe họ hỏi đường, không khỏi kinh ngạc, "Nơi đó nguy hiểm lắm, ít ai dám bén mảng đến. Nhưng nếu hai vị thật sự cần, ta có thể dẫn đường, vì ta thông thạo địa hình khu vực này hơn ai hết."
Diệp Ninh nhìn A Tam, thấy dáng vẻ thật thà chất phác, tuy trong lòng vẫn giữ chút cảnh giác nhưng cũng cảm thấy có thêm người dẫn đường am hiểu địa hình sẽ tăng thêm cơ hội thành công cho hành trình phía trước.
"Được, phiền huynh đài dẫn đường giúp chúng ta." Nàng đồng ý, trả trước một khoản tiền công hậu hĩnh khiến A Tam vui mừng ra mặt.
Nhưng nàng không hề biết, ngay khi họ vừa rời đi, A Tam đứng nhìn theo bóng lưng hai người, ánh mắt thoáng qua một nét phức tạp khó tả, rồi lặng lẽ rút từ trong túi áo ra một mảnh gỗ nhỏ khắc hình con hổ đen — biểu tượng quen thuộc của Tần gia — nắm chặt trong tay, gương mặt đầy vẻ giằng xé nội tâm.
"Xin lỗi, cô nương..." Cậu ta thì thầm, rồi cất mảnh gỗ vào lại túi áo, quay người đi theo hướng Diệp Ninh và Tiêu Dịch vừa khuất bóng.