Ba ngày sau, Diệp Ninh và Tiêu Dịch đến được rìa Hắc Sa Cốc — một hẻm núi hoang vu trải dài giữa sa mạc cát đen, nổi tiếng với những cơn bão cát bất thường có thể nổi lên chỉ trong tích tắc, chôn vùi bất kỳ ai không kịp tìm nơi trú ẩn.
"Từ đây trở đi, chúng ta phải đi thật cẩn thận." Tiêu Dịch dừng chân, quan sát bầu trời phía xa đang có dấu hiệu vần vũ, "Bão cát ở đây thường xuất hiện vào buổi chiều, chúng ta cần tìm được mảnh bản đồ trước khi trời tối."
Diệp Ninh gật đầu, lấy mảnh ngọc bội đã ghép đôi ra xem lại lần nữa. Phần bản đồ hiện rõ hơn chỉ ra một vị trí gần trung tâm hẻm núi, nơi có một cụm đá lớn hình dạng kỳ lạ mà theo miêu tả trên bản đồ, giống như một con rồng đang cuộn mình.
Hai người men theo hẻm núi, cát đen dưới chân phát ra tiếng kêu lạo xạo theo từng bước đi. Không khí ở đây có phần ngột ngạt, oi bức khác thường so với bên ngoài, như thể chính địa hình đặc biệt của hẻm núi đã tạo nên một tiểu khí hậu riêng biệt.
"Kia rồi." Diệp Ninh chỉ tay về phía xa, nơi một cụm đá đen sừng sững nhô lên giữa biển cát, hình dáng quả thực gợi liên tưởng đến một con rồng đang cuộn tròn ngủ say.
Nhưng khi cả hai chuẩn bị tiến đến gần hơn, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Diệp Ninh quay lại, thấy một đoàn người khoảng mười mấy tên, mặc trang phục đen tuyền, đang cưỡi ngựa phi nhanh về phía họ, cát bụi cuốn theo mù mịt.
"Tần gia!" Nàng nghiến răng nhận ra huy hiệu thêu trên áo của những kẻ đang đến gần — hình ảnh một con hổ đen, biểu tượng quen thuộc mà nàng đã ghi nhớ từ những câu chuyện ông nội kể lại về gia tộc từng hãm hại cha mình.
"Có vẻ như bọn chúng cũng nhắm đến cùng mục tiêu." Tiêu Dịch nhíu mày, tay đã đặt sẵn lên chuôi kiếm giắt bên hông, "Chúng ta phải nhanh chân hơn."
Cả hai bắt đầu chạy nhanh về phía cụm đá hình rồng, nhưng đoàn người của Tần gia cưỡi ngựa nên tốc độ nhanh hơn nhiều, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách. Dẫn đầu đoàn người là một thanh niên trẻ tuổi, gương mặt có nét giống với lão nhân mà thuộc hạ Tần gia từng bẩm báo, ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn khinh thường.
"Diệp Ninh phải không?" Thanh niên ấy — Tần Thiếu Hoa, con trai độc nhất của Tần lão gia — dừng ngựa trước mặt hai người, giọng điệu khinh miệt, "Nghe nói ngươi tìm được mảnh bản đồ đầu tiên, ngoan ngoãn giao ra, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống."
"Tần gia các ngươi năm xưa đã hãm hại cha ta, giờ còn muốn cướp đoạt thành quả của ta sao?" Diệp Ninh đứng thẳng người, ánh mắt không hề khiếp sợ dù đối diện với đoàn người đông đảo, "Cửu Long Bảo Đồ này, ta nhất định phải tìm ra, để lấy lại công bằng cho cha ta."
Tần Thiếu Hoa cười lạnh: "Công bằng? Ngươi nghĩ ngươi có thể đấu lại được Tần gia chúng ta sao? Đừng ngoan cố nữa, giao bản đồ ra, còn có thể giữ được mạng sống."
Trong lúc hai bên đang giằng co, Tiêu Dịch bất ngờ lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng uy lực khiến cả đoàn người Tần gia phải khựng lại: "Tần công tử, các vị đến đây tranh giành kho báu, chẳng lẽ không sợ kinh động đến quan phủ sao? Hắc Sa Cốc này tuy hoang vu, nhưng vẫn thuộc địa phận quản lý của triều đình."
Tần Thiếu Hoa liếc nhìn Tiêu Dịch, có chút dè chừng trước khí chất bất phàm toát ra từ vị công tử lạ mặt này, nhưng vẫn cứng giọng: "Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của Tần gia?"
"Chỉ là một người bạn đồng hành của Diệp cô nương." Tiêu Dịch đáp, không tiết lộ thêm thân phận, "Nhưng ta khuyên công tử nên suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Tranh giành công khai giữa thanh thiên bạch nhật, nếu có chuyện gì xảy ra, e rằng khó mà giải thích với triều đình."
Câu nói ấy tuy không đe dọa trực tiếp, nhưng lại khiến Tần Thiếu Hoa chột dạ. Hắn biết rõ, gia tộc mình tuy có thế lực, nhưng vẫn cần giữ vẻ ngoài tuân thủ pháp luật, không thể công khai dùng vũ lực cướp đoạt giữa nơi có thể có người chứng kiến.
"Được," hắn nghiến răng, đổi chiến thuật, "vậy chúng ta thi xem ai đến được cụm đá hình rồng trước! Ai tìm được mảnh bản đồ trước, người đó có quyền sở hữu, công bằng hợp lý, không ai được bắt bẻ gì cả!"
Diệp Ninh nhìn Tiêu Dịch, thấy hắn khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý, liền quay sang đáp: "Được, ta chấp nhận."
Cuộc đua tốc độ bắt đầu ngay lập tức. Đoàn người Tần gia cưỡi ngựa lao thẳng về phía cụm đá, trong khi Diệp Ninh và Tiêu Dịch phải chạy bộ, rõ ràng ở thế bất lợi.
"Đường thẳng không phải lúc nào cũng là đường ngắn nhất." Tiêu Dịch bất ngờ kéo tay nàng rẽ sang một hướng khác, không đi theo con đường trực diện mà đoàn ngựa đang lao tới.
"Ngươi định làm gì?" Diệp Ninh hoang mang hỏi, nhưng vẫn tin tưởng chạy theo hắn.
"Nhìn kỹ địa hình đi." Tiêu Dịch chỉ về phía trước, nơi có một khe nứt hẹp giữa hai vách đá, "Đây là đường tắt, tuy hẹp và khó đi, ngựa không thể lọt qua được, nhưng người thì có thể. Nếu ta không đoán sai, đường này sẽ dẫn thẳng đến mặt sau của cụm đá hình rồng, rút ngắn được một đoạn đường đáng kể."
Diệp Ninh nhìn khe nứt hẹp, rồi nhìn lại đoàn ngựa đang mỗi lúc một gần hơn, không còn thời gian để do dự, liền gật đầu chạy theo Tiêu Dịch luồn vào khe đá.
Con đường tắt quả nhiên khó đi, hai bên vách đá cọ sát vào người, có đoạn phải nghiêng người mới lách qua được. Nhưng đúng như Tiêu Dịch dự đoán, sau khi vượt qua đoạn khe hẹp, họ đã ở ngay phía sau cụm đá hình rồng, trong khi đoàn ngựa của Tần gia vẫn còn đang vòng theo con đường lớn phía trước.
"Nhanh lên!" Diệp Ninh và Tiêu Dịch chạy đến chân cụm đá, bắt đầu tìm kiếm lối vào theo chỉ dẫn trên bản đồ. Ở phần "đầu rồng" của cụm đá, một khe nứt nhỏ ẩn giấu kín đáo dẫn vào một hốc đá tối tăm.
Diệp Ninh chui vào trước, Tiêu Dịch theo sau. Bên trong hốc đá, một bệ thờ nhỏ được khắc chạm tinh xảo, trên đó đặt mảnh ngọc bội thứ ba mà họ đang tìm kiếm.
Nhưng ngay khi Diệp Ninh vừa với tay lấy mảnh ngọc bội, tiếng vó ngựa dồn dập đã vang đến gần cửa hốc đá.
"Chúng nó vào trong rồi! Mau đuổi theo!"
Diệp Ninh vội vàng nhét mảnh ngọc bội vào túi, cùng Tiêu Dịch tìm đường thoát ra phía sau hốc đá — may mắn thay, nơi đây có một khe hở nhỏ khác dẫn ra ngoài, đủ để hai người chui qua dù phải bỏ lại một phần vải áo mắc kẹt lại.
Khi thoát ra ngoài, họ thấy đoàn người Tần gia đã bao vây kín cửa trước của hốc đá, nhưng không biết về lối thoát phía sau này.
"Chạy nhanh, tận dụng lúc chúng còn chưa phát hiện!" Tiêu Dịch nắm tay Diệp Ninh, cả hai lao nhanh về phía một cụm cây bụi rậm rạp cách đó không xa để ẩn nấp.
Từ chỗ nấp, họ nghe thấy tiếng Tần Thiếu Hoa gào thét tức giận khi phát hiện ra hốc đá đã trống không, mảnh ngọc bội đã bị lấy đi mất.
"Đuổi theo! Không thể để chúng thoát được xa!"
Diệp Ninh và Tiêu Dịch không dám chậm trễ, tiếp tục di chuyển len lỏi qua địa hình phức tạp của Hắc Sa Cốc, tận dụng từng gò cát, từng tảng đá để che giấu tung tích. Đúng lúc này, bầu trời phía trên bắt đầu chuyển sang màu vàng đục, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát nhỏ bay tứ tung.
"Bão cát sắp đến rồi." Tiêu Dịch ngẩng đầu nhìn trời, giọng có chút lo lắng, "Chúng ta phải tìm nơi trú ẩn ngay, nếu không sẽ gặp nguy hiểm thật sự."
May mắn thay, không xa chỗ họ đang đứng có một hang đá nhỏ, đủ để hai người chui vào tránh gió. Ngay khi họ vừa ổn định chỗ ngồi, cơn bão cát đã ập đến dữ dội, tiếng gió gào thét bên ngoài như muốn nuốt chửng cả hẻm núi.
Trong bóng tối chật hẹp của hang đá, Diệp Ninh và Tiêu Dịch ngồi đối diện nhau, thở dốc sau một hồi chạy trốn căng thẳng.
"Đội của Tần gia," Diệp Ninh lên tiếng phá vỡ sự im lặng, "chắc cũng phải tìm chỗ trú bão, tạm thời sẽ không đuổi theo được nữa."
"Đúng vậy." Tiêu Dịch gật đầu, ánh mắt nhìn nàng có phần phức tạp, "Nhưng đây chỉ là tạm thời. Diệp cô nương, mối thù giữa Diệp gia và Tần gia, xem ra sâu sắc hơn ta tưởng nhiều."
Diệp Ninh im lặng một lúc, rồi quyết định kể lại một phần câu chuyện: "Năm năm trước, cha ta bị vu oan tội đánh tráo Dạ Minh Châu trong một chuyến khảo cổ hoàng gia. Ta luôn tin rằng đây là oan uổng, nhưng chưa từng tìm ra được bằng chứng để minh oan. Giờ đây, khi biết Tần gia cũng đang tranh giành Cửu Long Bảo Đồ một cách quyết liệt như vậy, ta bắt đầu nghi ngờ, liệu vụ án oan năm xưa có liên quan trực tiếp đến bí mật này hay không."
Tiêu Dịch nghe xong, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó dò, nhưng hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu: "Có khả năng đó lắm. Ta sẽ giúp cô nương tìm ra sự thật."
Câu nói ấy, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn kỳ lạ khiến Diệp Ninh không khỏi tò mò về thân phận thật sự của người đồng hành bí ẩn này. Nhưng giữa tiếng gió gào thét bên ngoài hang đá, nàng tạm gác lại những nghi vấn ấy, chỉ mong cơn bão cát mau chóng qua đi để họ có thể tiếp tục hành trình phía trước.