Một tháng sau ngày vụ án được lật lại tại công đường, đoàn xe ngựa hộ tống Diệp Thanh Sơn từ nơi lưu đày biên ải trở về kinh thành cuối cùng cũng đến nơi.
Diệp Ninh cùng ông nội đứng chờ trước cổng thành từ sáng sớm, trong lòng vừa hồi hộp vừa xúc động khôn nguôi. Khi bóng dáng người cha gầy gò, tóc đã điểm bạc nhiều hơn so với ký ức năm năm trước của nàng bước xuống xe ngựa, Diệp Ninh không kìm được nữa, chạy đến ôm chầm lấy ông, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
"Cha! Con nhớ cha lắm!"
Diệp Thanh Sơn ôm chặt lấy con gái, giọng nghẹn ngào: "Ninh Nhi, con đã lớn thật rồi... cha nghe nói, chính con đã tự mình tìm ra bằng chứng để minh oan cho cha. Con giỏi lắm, giỏi hơn cha tưởng tượng rất nhiều."
Diệp lão thái gia đứng bên cạnh, dù đôi mắt không còn nhìn thấy được nhưng vẫn cảm nhận được không khí đoàn tụ ấm áp, khẽ mỉm cười mãn nguyện: "Trời xanh có mắt, cuối cùng gia đình ta cũng được đoàn tụ trọn vẹn."
Buổi chiều hôm đó, tại phủ đệ đã được triều đình trả lại cho Diệp gia cùng với việc khôi phục toàn bộ danh hiệu và tài sản, một buổi tiệc đoàn tụ nhỏ được tổ chức, có sự tham dự của Tiêu Dịch và A Tam — hai người đồng hành đã cùng Diệp Ninh trải qua biết bao gian nan trong suốt hành trình vừa qua.
Trong bữa tiệc, Diệp Thanh Sơn không ngừng bày tỏ lòng biết ơn đối với Tiêu Dịch: "Nghe con gái ta kể lại, nếu không có công tử giúp đỡ trong suốt hành trình, e rằng con bé khó lòng vượt qua được nhiều hiểm nguy đến vậy. Ta thay mặt cả gia tộc Diệp gia, xin cảm tạ công tử."
Tiêu Dịch khiêm tốn đáp lễ, nhưng ánh mắt hắn không ngừng liếc nhìn Diệp Ninh với một sự dịu dàng khó che giấu, khiến Diệp Thanh Sơn — vốn là người từng trải — không khỏi để ý và ngầm hiểu ra điều gì đó.
Giữa buổi tiệc, một vị sứ giả từ cung đình bất ngờ xuất hiện, tuyên đọc một chỉ dụ khiến cả căn phòng sững sờ: Hoàng thượng, sau khi biết được toàn bộ câu chuyện về Cửu Long Bảo Đồ và những đóng góp to lớn của Diệp Ninh trong việc phá án, đặc chỉ triệu kiến nàng vào cung diện kiến.
Tại đại điện hoàng cung, Diệp Ninh quỳ trước bệ rồng, trong lòng không khỏi hồi hộp. Hoàng thượng — một vị vua trung niên có gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ nhân từ — nhìn nàng với sự tán thưởng rõ rệt.
"Diệp Ninh," Hoàng thượng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm, "con không chỉ tìm ra được bí mật lịch sử quan trọng bị chôn giấu suốt một nghìn năm, giúp minh oan cho cha con, mà những tri thức quý giá về y học, nông nghiệp trong kho tài liệu của Thịnh Vũ Đế để lại, sẽ giúp ích rất nhiều cho bách tính thiên hạ. Công lao này, xứng đáng được trọng thưởng."
Diệp Ninh cúi đầu đáp: "Bẩm Hoàng thượng, thần nữ chỉ làm những gì cần làm để tìm lại công bằng cho gia tộc, không dám nhận công lao gì lớn lao. Nếu Hoàng thượng thật lòng muốn ban thưởng, thần nữ chỉ mong triều đình sử dụng những tri thức trong kho tài liệu ấy để thực sự giúp ích cho dân chúng, đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với thần nữ."
Hoàng thượng nghe vậy, càng thêm tán thưởng tấm lòng vì dân vì nước của nàng: "Được, ta chuẩn tấu. Ngoài ra, ta cũng tuyên bố khôi phục hoàn toàn danh hiệu Tầm Bảo Thế Gia cho Diệp gia, phong con làm Tầm Bảo Đại Sư trẻ tuổi nhất trong lịch sử triều ta, chuyên trách việc bảo tồn và nghiên cứu các di tích lịch sử quan trọng của đất nước."
Ngay khi Diệp Ninh còn đang cúi đầu tạ ơn, Hoàng thượng bất ngờ hướng ánh mắt về phía một góc đại điện, nơi Tiêu Dịch đang đứng trong hàng các quan viên trẻ tuổi.
"Tiêu Dịch," Hoàng thượng gọi tên hắn, giọng điệu có phần khác lạ, mang theo chút gì đó như trêu chọc, "ngươi cũng bước ra đây."
Diệp Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Dịch bước ra quỳ xuống bên cạnh nàng, nhưng lần này, hắn không mặc trang phục giản dị như trong suốt hành trình phiêu lưu, mà khoác trên người một bộ quan phục cao cấp, khiến nàng càng thêm hoang mang.
"Diệp Ninh," Hoàng thượng chậm rãi lên tiếng, "con có biết, người đồng hành cùng con suốt hành trình vừa qua, thật ra chính là hoàng điệt của ta — con trai của Tứ vương gia đã mất, được ta đích thân nuôi dưỡng và giao phó nhiệm vụ điều tra bí mật tại Đại Lý Tự không?"
Diệp Ninh sững sờ quay sang nhìn Tiêu Dịch, trong lòng dâng lên một cơn sóng cảm xúc phức tạp. Nàng nhớ lại lời hứa của hắn về việc sẽ tiết lộ toàn bộ sự thật vào thời điểm thích hợp — hóa ra, thời điểm ấy chính là ngay lúc này, giữa đại điện uy nghiêm này.
"Ta xin lỗi vì đã giấu cô nương thêm một phần sự thật quan trọng nữa." Tiêu Dịch quay sang nàng, ánh mắt chân thành, "Nhưng ta không muốn thân phận hoàng tộc ảnh hưởng đến tình cảm chân thật mà chúng ta đã xây dựng trong suốt hành trình vừa qua."
Hoàng thượng nhìn cảnh tượng hai người trẻ tuổi trước mặt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười hiểu ý: "Tiêu Dịch, từ ngày trở về sau chuyến điều tra, ngươi cứ nhắc đi nhắc lại về một vị cô nương tài giỏi, dũng cảm đã cùng ngươi trải qua bao hiểm nguy. Nay nhân dịp này, ngươi có muốn nói gì không?"
Tiêu Dịch hít một hơi thật sâu, rồi quay hẳn người sang phía Diệp Ninh, quỳ thẳng lưng, ánh mắt kiên định chưa từng có: "Diệp Ninh, từ lần đầu tiên gặp gỡ tại Vô Danh Sơn, đến suốt hành trình đầy gian nan thử thách vừa qua, ta đã dần rung động trước sự thông minh, dũng cảm và tấm lòng chính trực của nàng. Hôm nay, trước sự chứng kiến của Hoàng thượng và toàn thể triều thần, ta xin được bày tỏ tấm chân tình này."
Hắn quay sang hướng về phía Hoàng thượng, cung kính thỉnh cầu: "Kính xin Hoàng thượng ban hôn, cho phép cháu được cưới Diệp Ninh làm vợ."
Cả đại điện xôn xao. Diệp Ninh đứng chết lặng, gương mặt đỏ bừng vì xúc động lẫn ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại tràn ngập một niềm hạnh phúc khó tả.
Hoàng thượng nhìn cảnh tượng ấy, bật cười sảng khoái: "Được lắm! Ta chuẩn tấu! Xem như đây cũng là một mối lương duyên tốt đẹp được tác thành từ chính hành trình tìm kiếm công lý và sự thật. Chọn ngày lành tháng tốt, cử hành hôn lễ."
Vài tháng sau, hôn lễ giữa Diệp Ninh và Tiêu Dịch được tổ chức long trọng, trở thành sự kiện được cả kinh thành bàn tán không ngớt — không chỉ vì thân phận hoàng tộc của chú rể, mà còn vì câu chuyện tình yêu đẹp như cổ tích, nảy nở giữa hành trình phiêu lưu tìm kiếm công lý đầy gian nan.
Sau hôn lễ, thay vì an phận sống cuộc đời nhàn hạ trong phủ đệ hoàng tộc, Diệp Ninh cùng Tiêu Dịch quyết định thành lập Học Viện Tầm Bảo Diệp Gia — nơi đào tạo những thế hệ tầm bảo sư mới, không chỉ dạy về kỹ thuật giải mã cổ đồ, phá giải cơ quan trận pháp, mà còn truyền dạy tinh thần chính trực, dùng trí tuệ để phụng sự công lý mà Diệp gia đã gìn giữ qua nhiều thế hệ.
A Tam, sau khi chuộc lại lỗi lầm bằng những đóng góp quan trọng trong hành trình vừa qua, được nhận vào làm trợ giảng tại học viện, chuyên phụ trách việc đào tạo kỹ năng dẫn đường và khảo sát địa hình cho các học viên mới.
Một buổi chiều, tại thư phòng của học viện, Diệp Ninh đang cùng chồng nghiên cứu một tấm bản đồ cổ mới được một thương nhân mang đến nhờ thẩm định, phát hiện những dấu hiệu kỳ lạ gợi ý về một bí ẩn lịch sử khác chưa từng được khám phá.
"Nhìn này," nàng chỉ vào một góc bản đồ, ánh mắt lấp lánh sự hứng khởi quen thuộc, "có vẻ như đây lại là một cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi chúng ta."
Tiêu Dịch nhìn vợ mình, trong lòng tràn đầy tình yêu và sự ngưỡng mộ, khẽ mỉm cười: "Vậy chúng ta còn chờ gì nữa? Chuẩn bị hành trang thôi."
Hai người nắm tay nhau, ánh mắt cùng hướng về phía chân trời xa xăm ngoài khung cửa sổ, nơi những bí ẩn lịch sử mới vẫn đang chờ đợi được khám phá, và một hành trình phiêu lưu mới, đầy hứa hẹn, đang mở ra phía trước.