Làng Thủy Vân — điểm hẹn bí mật của Hắc Phong Các — trống không.
Tống Vũ Hàn đứng trước căn nhà bỏ hoang, nhìn vào bên trong, và nhận ra hai điều cùng một lúc: một là người của hắn đã rời đi hoặc bị bắt, hai là có dấu hiệu giao tranh — vết máu khô trên tường, mảnh vải áo xanh đặc trưng của Hắc Phong Các rách trên nền đất.
"Không ai ở đây." Giọng Ngụy Tố Nguyệt từ phía sau.
Cô ta vẫn đứng ở cửa, không bước vào — vì đây là địa điểm bí mật của Hắc Phong Các, và cô ta đủ tôn trọng để không xâm phạm dù tình huống cho phép.
Hắn ghi nhận điều đó.
"Vết giao tranh từ đêm qua." Hắn nhìn các dấu vết. "Hai người, bị đánh bất ngờ. Bị bắt, không phải bị giết tại đây." Hắn theo dấu giày ra phía sau nhà. "Kéo đi hướng Đông."
Cô ta bước vào, nhìn theo các dấu vết hắn đang theo. "Ta có thể giúp không?"
"Ngươi biết đọc dấu vết không?"
"Sư phụ ta dạy." Ngắn gọn.
Họ cùng theo dấu, đi vòng ra phía sau làng — dấu giày kéo lê của người bị trói, dấu giày nặng của người áp giải, khoảng cách bước chân cho biết họ đi nhanh nhưng không chạy.
"Bốn người áp giải hai người bị bắt." Cô ta nói sau khi xem xét. "Đi về hướng Đông Nam — hướng đó có gì?"
"Có cổ thành bỏ hoang." Hắn suy nghĩ. "Nếu Huyết Lâu dùng làm căn cứ tạm..."
"Cổ thành cách đây bao xa?"
"Hai mươi dặm."
Cô ta nhìn lên bầu trời. "Làng Tùng Hạc của ta cũng hướng đó. Ta đi cùng ngươi đến cổ thành."
"Sao ngươi..." Hắn nhìn cô ta.
"Vì người của Bạch Vân Môn ở Tùng Hạc có thể cũng đã bị bắt nếu Huyết Lâu hoạt động theo cùng một mẫu." Cô ta quay người đi. "Và vì một mình ngươi đến cổ thành với vai bị thương là không khôn ngoan."
Hắn nhìn theo cô ta và quyết định không tranh luận.
Trên đường đi, họ trao đổi thông tin — không phải trao đổi thoải mái theo kiểu bạn bè, mà là trao đổi thực tế theo kiểu hai bên đang phân tích bài toán chung.
"Huyết Lâu xuất hiện cùng lúc ở ba thành phố lớn — Lâm An, Giang Châu, Dương Châu." Cô ta kể. "Mục tiêu đồng loạt là người cốt cán của cả hai phái. Đây không phải hành động tự phát."
"Có người ra lệnh và tài trợ." Hắn bổ sung. "Huyết Lâu không đủ mạnh để tự mình mở rộng quy mô như vậy trong thời gian ngắn. Cần tiền lớn và thông tin nội bộ từ cả hai phái."
Cô ta dừng bước đột ngột. "Thông tin nội bộ."
"Ừ."
"Nghĩa là có nội gián." Cô ta nhìn hắn. "Trong cả hai phái."
Hắn nhìn lại cô ta. "Ừ."
Im lặng một lúc — không phải im lặng khó chịu, mà là im lặng của hai người đang cùng xử lý cùng một thông tin và nhận ra tầm nghiêm trọng của nó.
"Ngươi nghi ai trong Hắc Phong Các?" Cô ta hỏi thẳng.
"Ta không hỏi ngươi nghi ai trong Bạch Vân Môn." Hắn đáp.
"Đúng." Cô ta gật đầu. "Ta cũng không có ý muốn ngươi trả lời — chỉ muốn biết ngươi đã nghĩ đến khả năng đó chưa."
"Nghĩ từ đêm hôm qua." Hắn thẳng thắn. "Ngươi?"
"Trước khi đến Lâm An." Cô ta tiếp tục đi. "Đó là lý do ta đi một mình thay vì cùng đội."
Hắn nhìn bóng lưng cô ta đi trước, suy nghĩ về điều đó.
Người đi một mình vì không biết ai trong tổ chức của mình đáng tin. Người đưa ra quyết định dựa trên phân tích thực tế thay vì cảm xúc. Người không ngại thừa nhận sự không chắc chắn của mình.
Hắn không muốn thừa nhận điều này — nhưng trong tình huống hiện tại, Ngụy Tố Nguyệt là người hắn tin tưởng nhất. Không phải vì tình cảm, không phải vì quan hệ — mà vì cô ta minh bạch trong mục tiêu và nhất quán trong hành động.
Đó là điều hắn không ngờ sẽ nghĩ về một người của Bạch Vân Môn.